Cố Thanh Phong mỉm cười: “Bổn tọa xem thường loại chuyện khi dễ nhóc con, ngươi lên trước đi.” Vũ Văn Hùng nghe thế thì lửa giận bốc lên đầu: “Được, đây là do chính ngươi nói, đừng có hối hận!”
Hắn lập tức không do dự nữa, quyết định trực tiếp đánh bại Cố Thanh Phong.
Ánh sáng âm u lóe lên trong mắt, một con ngươi khác lập tức xuất hiện trong mắt, nhìn về phía đám Tiên Nguyên thạch kia, đôi con ngươi nhanh chóng xoay tròn.
Đám Tiên Nguyên thạch trong mắt hắn lập tức biến thành dáng vẻ khác ngay.
Tầng tầng xác đá giống như trứng gà bị lột, tất cả bảo vật trong đó đều không thể lẫn đi đâu được.
Mặc dù hắn không thể hoàn toàn nhìn thấy rõ bảo vật trong đó nhưng lại có thể căn cứ vào lượng tiên quang phát ra nhiều hay ít mà phán đoán được giá trị của bảo vật.
Sau một lát, ánh mắt Vũ Văn Hùng nhìn vào một viên Tiên Nguyên thạch hình người và một khối Tiên Nguyên thạch hình kỳ lân.
Hắn rơi vào xoắn xuýt, tiên quang trong hai tảng đá này không kém nhau là bao, dưới loại tình huống này mà muốn đoán xem giá trị cái nào cao hơn thì chỉ có thể xem giá thị trường thôi.
Giống như U Minh ngọc và Tiên Linh ngọc, thật ra về bản chất thì giá trị hai loại ngọc này giống nhau, nhưng bởi vì công dụng của Tiên Linh ngọc rộng khắp nên giá trị trường của Tiên Linh ngọc cao hơn một chút.
Đây chính là nguyên nhân khiến cho Vũ Văn Hùng lăn tăn, hắn nghĩ thầm trong lòng, cái người mang đấu lạp này dưới tình huống đã thấy bổn công tử mở mắt mà còn dám đến khiêu khích thì tất nhiên là có chút tài năng.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì người đội đấu lạp kia nhất định cũng sẽ chọn một trong hai viên Tiên Nguyên thạch hình người và Tiên Nguyên thạch hình kỳ lân, giá trị của hai viên Tiên Nguyên thạch này tương đương nhau nhưng giá thị trường thì không chắc lắm.
Lỡ như vận may đối phương tốt, chọn được cái có giá thị trường cao hơn, vậy chẳng phải hắn nhất định sẽ thua à?
“Chậc chậc, đường đường là truyền nhân của tiên vương, chọn đá mà cũng lâu như vậy? Nếu như ngươi sợ thua thì cứ ngoan ngoãn hai tay dâng Đại La tiên binh lên cho ta, đừng làm trễ nãi thời gian của mọi người.” Cố Thanh Phong nói với giọng trêu chọc.
Lòng dạ Vũ Văn Hùng cao ngạo, đâu thể nào chịu được cơn tức giận này, lúc này hắn cực kỳ căm tức nói: “Bổn công tử sợ thua? Ta chọn khối này đó!”
Cuối cùng, hắn đã chọn Tiên Nguyên thạch hình kỳ lân.
“Tới phiên ngươi!” Vũ Văn Hùng nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Phong, bá đạo hung ác.
Cố Thanh Phong chầm chậm tiến lên, bắt đầu chọn lựa.
Vũ Văn Hùng đứng ở một bên nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt không ngừng liếc nhìn qua lại giữa Cố Thanh Phong và Tiên Nguyên thạch hình người.
Bề ngoài thì tỏ vẻ như trấn định lắm nhưng thật ra trong lòng đã không ngừng la lên, tuyệt đối đừng chọn Tiên Nguyên thạch hình người!
Chỉ cần Cố Thanh Phong không chọn khối Tiên Nguyên thạch hình người thì hắn thắng chắc rồi.
Nhưng một khi đã chọn, vậy phải xem vận may rồi, xem bảo vật của người nào có giá thị trường cao hơn, cái nào đáng tiền hơn cái nào.
Cố Thanh Phong chầm chậm đi đến trước mặt đám Tiên Nguyên thạch, không thèm nhìn mà chộp thẳng tới… một tảng đá tròn to bằng nắm tay nằm bên cạnh Tiên Nguyên thạch hình người.
Trái tim vốn sắp nhảy đến cổ họng của Vũ Văn Hùng khi nhìn thấy sự lựa chọn này của Cố Thanh Phong thì lập tức trở nên điên cuồng vui mừng trong phút chốc!
Người này là người ngoài nghề!
Ha ha ha!
Bổn công tử thắng chắc!
Mọi người vây xem một bên cũng ồn ào xôn xao, đầu tiên, bọn họ không ngờ Cố Thanh Phong chẳng thèm nhìn chút nào mà đã chọn thẳng luôn như vậy.
Mạnh như Vũ Văn Hùng còn phải tính toán lâu lơ lâu lắc, thế mà người này lại nhởn nhơ như thế.
Tiếp theo đó, người này chọn cái gì vậy trời?
Người có thể đứng ở nơi này ít nhiều gì cũng đều là những người có kinh nghiệm trong giới đổ thạch, mặc dù không thể đơn giản nhìn ra tảng đá nào có bảo vật nhưng một khối đá có phẩm tưởng không tốt thì ít nhiều họ vẫn nhận ra được.
Cố Thanh Phong chọn một tảng đá tròn, mặt ngoài lỗ chỗ, tiên quang ảm đạm, cho dù là ai thì cũng nhìn ra được đây là sự lựa chọn siêu cấp kém cõi, rõ ràng khối đá có phẩm tướng kém cõi nhất trong tất cả đám Tiên Nguyên thạch này.
Cổ Linh Nhi cũng gấp gáp, vội vàng truyền âm nói: “Ngươi đừng chọn viên này chứ! Xem từ phẩm tướng khối này đã không ổn rồi, đổi viên khác đi!
Cố Thanh Phong cười khinh bỉ một tiếng: “Ngươi thì biết cái gì, cho đến bây giờ, nhân vật chính muốn chọn đổ thạch thì đều phải chọn khối đá có phẩm tướng kém cỏi nhất, sau đó mở ra bảo vật kinh người, tạo thành thế trước sau tương phản, thế thì cảnh vả mặt mới mạnh mẽ được.”
Cố Linh Nhi nghe xong thì ngơ ngác: “Ngươi đang nói cái gì vậy? Nào có ai cố ý chọn cái kém cỏi nhất bao giờ, thế không phải là có bệnh sao?”
Cố Thanh Phong khẽ lắc đầu: “Côn trùng mùa hạ không hiểu được băng tuyết, không có bệnh sao làm nhân vật chính được?”
“Có ai không, nhanh đi giải thạch cho bổn công tử!”
Vũ Văn Hùng sợ Cố Thanh Phong đổi ý bèn vội vàng gọi người tiếp đãi đến giải thạch.
“Ngươi lên trước hay là ta lên trước?” Vũ Văn Hùng hỏi.
“Tất nhiên là tên nhóc ngươi đến trước.”
“Được, giải thạch!” Vũ Văn Hùng cũng không nhiều lời, vốn không cho Cố Thanh Phong có cơ hội đổi ý, vội vàng bắt đầu giải thạch.
Dưới thao tác của người chiêu đãi, khối Tiên Nguyên thạch hình kỳ lân kia đã bị biến mỏng từng chút một, vụn đá không ngừng bay ra.
Chương 917 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]