Mọi người ở đây đều nhìn chằm chằm khối Tiên Nguyên thạch kia không chớp mắt. Theo từng nhát dao cắt xuống, một luồng ánh sáng mạnh màu trắng đen vô cùng lóa mắt phóng thẳng lên trời, đến cả nóc nhà cũng không che hết được. Trong lúc nhất thời, cả đất trời đều biến thành hai màu trắng đen.
Hai luồng khí trắng đen xuất hiện, tiếp theo đó là một mùi hương cực kỳ nồng đậm lan tỏa ra toàn trường, khiến cho người ngửi thấy đều thấy thoải mái, tinh thần tỉnh táo.
“Đây là…!”
“Sinh Tử noãn!”
“Cái gì! Đúng là thượng cổ kỳ bảo Sinh Tử noãn!”
“Sinh Tử noãn thứ có thể nghịch chuyển Sinh Tử trong truyền thuyết, có thể so được với có thêm cái mạng thứ hai!”
“Bảo vật này vừa ra, ai dám so kè? Hôm nay chắc là Vũ Văn công tử thắng rồi!”
Nghe đám người kinh hô, suýt nữa Vũ Văn Hùng đã cười ra tiếng. Hắn chỉ cảm thấy hôm nay vận may của mình thật tốt, không chỉ mở ra được thượng cổ kỳ bảo, mà còn có thể thắng được một món Đại La tiên binh, đúng là song hỷ lâm môn mà.
“Đến phiên ngươi!” Vũ Văn Hùng nói với Cố Thanh Phong bằng giọng bễ nghễ.
“Ui cha, nổ xong rồi à? Có ai không, giải thạch cho bổn tọa nào.” Cố Thanh Phong nói với giọng lạnh nhạt.
Đám người nhìn thấy thái độ Cố Thanh Phong như vậy thì cũng hơi nghi hoặc trong lòng. Trước Sinh Tử noãn, tên đội đấu lạp này vẫn ra vẻ như đã đoán trước được như cũ, chẳng lẽ hắn thật sự là đại gia đổ thạch, có thể nhìn thấy huyền cơ mà người khác không thể nhìn thấy từ khối đá này?
Cố Thanh Phong lạnh nhạt khiến cho Vũ Văn Hùng vốn đã nắm chắc thắng lợi trong tay cảm thấy có hơi căn thẳng, chẳng lẽ bổn công tử nhìn nhầm?
Chưa từ bỏ ý định, hắn lại âm thầm dùng Trọng đồng nhìn khối Tiên Nguyên thạch hình tròn kia, phát hiện tiên quang bên trong đúng là yếu ớt dữ lắm, vốn sẽ không mở ra được bảo vật gì tốt, lúc này mới thoáng thở dài một hơi.
Hắn kết luận Cố Thanh Phong thế này chỉ là đang giả vờ phô trương thanh thế thôi.
“Hừ hừ, ngươi đừng có mà ở đây cố chống đỡ nữa, chờ khi tảng đá này mở ra, ai thua ai thắng tất nhiên sẽ nhìn thấy ngay.”
Dưới cái nhìn của mọi người, người chiêu đãi cầm đao giải thạch bắt đầu giải thạch.
Một đao hai đao ba đao… Mười đao!
Mười đao đã hạ xuống, tảng đá của Cố Thanh Phong đã bị chặt ra một nửa, nhưng vẫn không thấy gì hết như cũ.
Tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên từ bốn phía.
“Cái này, cái này… Đây là một viên đá phế mà!”
“Đã mở ra được một nửa rồi còn chưa thấy gì hết, có thể thấy được trong đó cũng không có bảo thạch gì, hay là coi như có cũng chỉ lớn bằng mỗi hạt vừng, sao có thể sánh với Sinh Tử noãn?”
“Ha ha ha ngươi thua rồi.” Vũ Văn Hùng ngông cuồng cười to.
Cố Thanh Phong thì thản nhiên nói: “Đừng nóng vội, vẫn chưa giải xong.”
“Hừ hừ, vùng vẫy giãy chết mà thôi, bổn công tử khuyên ngươi vẫn nên nhanh chóng lấy Đại La tiên binh ra đây đi, nếu không đừng trách ta vô tình!”
“Hửm? Đá còn chưa giải xong mà, sao ngươi lại vội vã vậy chứ, chẳng lẽ sợ sau khi ta mở ra tìm được bảo bối hiếm có gì?” Ngữ khí Cố Thanh Phong vẫn tự tin y như vậy, giống như người mở ra Sinh Tử noãn là bản thân hắn vậy.
“Được, xem ra ngươi đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy bổn công tử sẽ chờ xem nó hoàn toàn được giải ra!”
Người chiêu đãi vẫn tiếp tục giải thạch, sau khi hai đao rơi xuống, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng!
“Có ánh sáng!”
“Chỉ là… ánh sáng này có vẻ hơi u ám…”
Ánh sáng mà tảng đá kia của Cố Thanh Phong phát ra cực kỳ yếu ớt, giống như đom đóm, cứ như là chỉ một giây sau nó sẽ tắt luôn vậy.
Nhìn thấy cảnh tượng này, sự lo lắng trong lòng Vũ Văn Hùng cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống, hắn biết đến cả tỉ lệ một phần vạn để đối phương có thể lật kèo cũng không có.
“Đây là… Huyền Dương ngọc?”
“Xem phẩm chất này, có vẻ như vẫn là Huyền Dương ngọc hạ phẩm?”
Sau khi bảo vật lộ ra xong, cả đám người ồn ào xôn xao, Huyền Dương ngọc hạ phẩm? Lại còn chỉ nhỏ bằng hạt mè, thứ đồ chơi này có ném trên mặt đất, đến chó cũng không thèm để ý.
“Ha ha ha… Bây giờ ngươi còn lời gì để nói? Có chơi có chịu, nhanh lấy một món Đại La tiên binh ra đây đi!” Vũ Văn Hùng ngông cuồng cười to, đáy lòng vô cùng thoải mái.
“Dám so đấu đổ thạch với Vũ Văn Hùng ta? Đúng là không biết sống chết! Ha ha ha…”
Mọi người vây xem cũng bắt đầu bàn luận ầm ĩ.
“Người này thần thần bí bí, ta còn tưởng rằng hắn là cao thủ gì, thì ra chỉ là tay ngang, còn chẳng bằng ta nữa.”
“Ai nói không phải chứ, mấy năm nay, đúng là người nào cũng dám ra đổ thạch.”
Nghe đám người trào phúng, vẻ mặt Cố Thanh Phong vẫn lạnh nhạt không hoảng chút nào cả, vẫn mang thần thái tự tin nắm chắc toàn bộ trong lòng bàn tay như cũ.
Cổ Linh Nhi ở một bên gấp gáp: “Đã nói không cho ngươi cược, ngươi nhất định phải cược, ngươi có Đại La tiên binh hay không? Nếu như thật sự không được, ta đi tìm phụ hoàng để đòi một cái.”
Cố Thanh Phong mỉm cười: “Trò hay vừa mới bắt đầu.
Chỉ thấy hắn bước lên một bước, thản nhiên nói với đám người: “Ai nói bổn tọa thua?”
Đám người ngạc nhiên, mở ra được Huyền Dương ngọc hạ phẩm mà còn bảo không thua?
Sắc mặt Vũ Văn Hùng lạnh nhạt: “Sao đây? Chẳng lẽ ngươi muốn chống chế không nhận?”
Vẻ mặt Cố Thanh Phong không thay đổi: “Trước khi chúng ta đánh cược có giao ước như thế nào, ngươi có nhớ không?”
“Hừ, tất nhiên ta nhớ rồi, xem xem ai mở ra được bảo vật có giá trị cao hơn, ai được giá cao hơn thì thắng, người thua phải bỏ ra một món Đại La tiên binh.”
“Haiz, nếu đã là người nào giá cao thì thắng, vậy đã mở bảo vật ra rồi, có phải chúng ta nên so giá một chút không?”
Chương 918 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]