Vũ Văn Hùng nghe xong thì sững sờ, giống như nghe được chuyện cười gì lớn lắm vậy: “Ngươi lấy Huyền Dương ngọc hạ phẩm để so giá với Sinh Tử noãn? Cái này cũng cần so à?” Đám người ồn ào xôn xao, như vậy cũng giống như lấy cục vàng so với cứt chó, hai cái này vốn chẳng thể so sánh được cái gì cả.
Cố Thanh Phong cười nhạt một tiếng: “Tiểu tử, chuyện gì cũng không thể kết luận quá sớm, không so sánh làm sao mà biết giá trị của ai cao hơn? Hôm nay, bổn đế sẽ cho ngươi học thêm một khóa, khặc khặc khặc…”
Nghe thấy tiếng cười không biết sao lại thấy quen quen này, trong phút chốc, Vũ Văn Hùng kinh hãi: “Ngươi… Ngươi là…”
Bốp!
Cố Thanh Phong lấy đấu lạp trên đầu xuống.
Bầu không khí cả toàn trường như bị nóng lên trong phút chốc!
“Ôi! Là Thiên Kiếp đế quân!”
“Cái gì! Đúng là đế quân thật!”
“Cố đế quân! Hôm nay cuối cùng tiểu nhân cũng được nhìn thấy tiên nhan của đế quân, mong đế quân giúp tiểu nhân vượt qua độ kiếp.”
Đám người bùng nổ, ai nấy đều sùng bái y như gặp được thần tượng, chẳng ai còn quan tâm đổ thạch chó má gì đó nữa, đổ thạch có tác dụng như độ kiếp không?
Tảng đá quan trọng hay mạng quan trọng? Đồ ngu cũng biết.
Cố Thanh Phong cười nhạt một tiếng, hắn cực kỳ hưởng thụ cái cảm giác được người người kính ngưỡng, vạn người dõi theo thế này, thoải mái hơn nhiều so với lúc hắn ở hạ giới ai cũng đòi đánh, ngày nào cũng bị người ta hô là trừ ma vệ đạo.
Cố đế quân nghe cũng hay hơn so với Cố lão ma nhiều, khặc khặc khặc…
Hắn vươn tay, phất phất xuống, đám người dần dần yên tĩnh lại.
“Cố Thanh Phong! Quả nhiên là ngươi! Ngươi muốn làm gì!” Vẻ mặt Vũ Văn Hùng cực kỳ khó coi, hắn nói vậy hiển nhiên là vẫn còn để chuyện ban đầu canh cánh trong lòng.
Hắn tự nhận nếu như lấy con bài chủ chốt ra thì chẳng thèm sợ Cố Thanh Phong, nhưng vấn đề là lúc này không giống như xưa, lão gia hỏa Cổ Nhược Trần kia đã tấn thăng lên tiên vương, cố lão ta che chở đồng thời nơi này lại là Thất Tinh tiên thành, cho dù hắn có ngông cuồng cũng không dám ra tay.
“Làm gì? Tất nhiên là đổ thạch với ngươi rồi.” Cố Thanh Phong cũng không giả vờ nữa, nói với giọng bễ nghễ.
“Vậy thì được, có chơi có chịu, ngươi nhanh lấy một món Đại La tiên binh ra đây!”
“Người trẻ tuổi an tâm chớ vội, đã nói là giá người nào cao bên ấy thắng, ngươi nói ngươi thắng, vậy cũng phải có người ra giá mới được chứ, cũng đâu thể nói ngươi cầm một viên đá rồi bảo đó là thiên tài địa bảo, ra giá một trăm vạn tiên ngọc, kết quả không ai mua, thế có gọi là có giá trị nữa không? Giá trị kia không định ra chỉ bằng lời nói của ngươi được.”
“Cố Thanh Phong, bổn công tử thấy ngươi bị điên thật rồi, đến cả tên mù cũng nhìn ra được giá trị của Sinh Tử noãn cao hơn, nếu như ngươi đã nhất định phải tự chuốc lấy nhục vậy thì cũng đừng có trách bổn công tử không khách khí!”
Vũ Văn Hùng cười lạnh, lập tức giơ Sinh Tử noãn trong tay cho mọi người xem, nói: “Cái Sinh Tử noãn này, định giá một trăm vạn cân tiên ngọc, có ai ra giá không.”
Hắn giơ khoáng thế kỳ trân dị bảo trong tay với vẻ đầy sự tự tin, Sinh Tử noãn, tất nhiên sẽ khiến cho đám người tranh đoạt bởi vì một trăm vạn cân tiên ngọc đối với Sinh Tử noãn mà nói cũng không quá mắc, thậm chí còn có lời nhiều lắm.
Nhưng mà, đáp lại hắn lại là cảnh toàn trường yên ắng.
Trong phút chốc, Vũ Văn Hùng thấy ngạc nhiên, không thể tin được nhìn về phía mọi người nói: “Đây chính là Sinh Tử noãn đó, tương đương với cái mạng thứ hai, chỉ vẻn vẹn có một trăm vạn cân tiên ngọc, chẳng lẽ không ai trong các ngươi ra giá sao?
Đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng, ánh mắt tập trung trên người Cố Thanh Phong, giống như muốn được sự cho phép của hắn vậy.
“Cứ nhìn bổn đế làm gì? Đây là vụ mua bán công bằng, thứ đáng nhắc đến chính là công bằng. Vũ Văn Hùng ra giá một trăm vạn, nếu như các ngươi cảm thấy phù hợp vậy thì cứ mua đi, bổn đế cũng đâu ngăn cấm các ngươi.”
Lúc này, cuối cùng cũng một vị tiên nhân chầm chậm giơ tay.
Vẻ mặt Vũ Văn Hùng trở nên vui mừng.
Chỉ nghe vị tiên nhân kia nói: “Ta…”
“Khụ khụ…” Cố Thanh Phong đột nhiên tằng hắng một cái, tiên nhân kia lập tức bị giật nảy mình.
“Nhìn bổn đế làm gì? Ngươi mua của ngươi đi, chỉ là bổn đế vừa nhớ đến còn có một vài việc chưa xử lý xong, chỉ sợ cần phải rời khỏi Thất Tinh cổ quốc vài tỷ năm.”
Bốp!
Tất cả quần chúng vây xem nơi này đều dồn ánh mắt về phía vị tiên nhân kia, sát khí bốn phía.
Giống như đang nói, nếu như ngươi dám ra giá, để cho Thiên Kiếp đế quân rời đi vài tỷ năm, khiến cho bọn ta không thể độ kiếp được, vậy hôm nay nhất định ngươi sẽ không thể bước ra khỏi cánh cửa này.
Vị tiên nhân kia rớt mồ hôi lạnh, ừng ực một tiếng, nuốt một ngụm nước miếng nói: “Ta… Ta cảm thấy nó không đáng giá một trăm vạn cân tiên ngọc! Sinh Tử noãn là thứ đồ gì vậy, ném trên đất chó cũng không thèm để ý!”
Ngươi nói cái gì!” Vũ Văn Hùng giận tím mặt, dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người nhìn về phía tiên nhân kia.
Tên tiên nhân kia âm thầm kêu khổ, nhưng Cố Thanh Phong lauh quăng cho hắn một ánh mắt kiểu hài lòng.
Ánh mắt kia giống như đang nói, tiểu tử, ngài mai độ kiếp ta cho ngươi tới lượt.
Hắn lập tức cảm thấy đáng giá quá, mặc dù phải đắc tội Vũ Văn Hùng nhưng giao hảo với Thiên Kiếp đế quân, điều này làm tăng giá trị mua bán!
Tuy nói phía sau Vũ Văn Hùng là tiên vương, nhưng sau lưng đế quân bên này không hắn là không có, hơn nữa còn có thể giúp đỡ độ kiếp, ai mà cự tuyệt được? Nói không chừng sau này còn có thể lăn lộn thành tiên vương đấy?
Vũ Văn công tử, xin lỗi, thế đạo như vậy rồi, đúng sai không quan trọng nữa, điều quan trọng chính là đạo lý đối nhân xử thế thôi!
Chương 919 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]