“Ngươi là cái đồ khốn kiếp! Ngươi lặp lại lần nữa đi! Đây chính là Sinh Tử noãn đó!” Vũ Văn Hùng tức giận đến sùi bọt mép nói vậy. “Ồ, Vũ Văn Hùng, ngươi muốn làm gì? Thua không được nên muốn dùng vũ lực để ép người khác à, ép mua ép bán?” Cố Thanh Phong nói ra những từ ngữ đầy chính nghĩa.
“Ta ép mua ép bán?” Giọng Vũ Văn Hùng không tự chủ được mà cao lên, trừng mắt nhìn về phía Cố Thanh Phong.
“Cuối cùng là ai ép mua ép bán! Rõ ràng chính là ngươi ỷ thế hiếp người! Thế này là đang làm cho bọn họ không dám mua!”
Cố Thanh Phong mang vẻ mặt kinh ngạc, hỏi đám người: “Bổn đế đâu có ép buộc ngươi đâu?”
Đám người đồng loạt lắc đầu: “Không có.”
“Ngươi thấy rồi đó.”
“Ngươi ngươi ngươi… Các ngươi! Được! Rất tốt!” Vũ Văn Hùng sắp bị chọc giận đến bùng nổ, hắn chưa bao giờ bị người ta sỉ nhục như vậy.
“Các ngươi không phải là đang thông đồng với nhau sao? Được! Sinh Tử noãn! Mười vạn cân tiên ngọc! Ngược lại bổn công tử muốn xem xem ai có thể vượt qua được đồng tiền!”
Vũ Văn Hùng gấp gáp, trực tiếp dùng tiền tài làm thế công, hạ giá Sinh Tử noãn xuống mười lần.
Lần này vừa nói xong, quả nhiên đám tiên nhân bắt đầu do dự, có người đã tỏ ra vẻ hơi động lòng rồi.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Cố Thanh Phong lại cười, đây không phải là tức đến choáng váng rồi đó sao?
Lúc này, hắn truyền âm cho Cổ Linh Nhi, bảo nàng mua lại Sinh Tử noãn.
“Mười vạn cân tiên ngọc, ta mua!” Cổ Linh Nhi lập tức đứng ra mua Sinh Tử noãn.
Vũ Văn Hùng lập tức tùy tiện cười to: “Ha ha ha… bổn công tử biết mà, đâu có ai vượt qua được tiền tài, Cố Thanh Phong, bây giờ ngươi còn lời gì để nói hay không?”
Cố Thanh Phong cũng không để ý đến mà chỉ giơ tay xách Huyền Dương ngọc hạ phẩm nhỏ bằng hạt mè, thản nhiên nói với đám người: “Một trăm vạn cân tiên ngọc, có ai mua không?”
“Ta! Ta! Ta ra giá một trăm vạn cân tiên ngọc!”
“Bảo vật này đoạt tạo hóa thiên địa, hút lấy tinh hoa nhật nguyệt, đúng là trân bảo hiếm thấy, ta ra giá một trăm mười vạn!”
“Đừng ai hòng giành với ta! Bảo vật này có duyên với ta! Ta ra giá một trăm hai mươi vạn!”
Quần chúng vây xem ai nấy đều nhiệt tình ra giá mua.
Thật ra người sáng suốt đều biết rằng có ai đứng đây để mua Huyền Dương ngọc hạ phẩm chứ, đây rõ ràng là mua danh ngạch độ kiếp mà!
Nhìn thấy cảnh tượng này, nụ cười trên mặt Vũ Văn Hùng, hoàn toàn biến mất, hắn thừa nhận, đây đúng là do hắn còn non quá.
Cuối cùng, khối Huyền Dương ngọc hạ phẩm kia đã bị một vị Đại La kim tiên lấy hơn hai trăm vạn cân tiên ngọc mua với giá cao.
Vị Đại La kim tiên kia dùng hai tay nhận Huyền Dương ngọc hạ phẩm, giống như đang cầm món trân bảo gì đó quý hiếm lắm, yêu thích không buông tay.
Trên mặt những người xung quanh tràn đầy sự ghen tị nhìn về phía hắn, chỉ hận mình xấu hổ vì ví tiền rỗng tuếch.
Cả người Vũ Văn Hùng đều choáng váng, chỉ cảm thấy thế giới này hoang đường quá đi thôi, xa lạ quá đi thôi, chỉ một cái Huyền Dương ngọc hạ phẩm không đám giá một tiên ngọc lại được rao bán với giá cao hai trăm vạn, con mẹ nó những người không cướp được kia còn mang bộ mặt tiếc nuối!
Đây là thế giới chân thật à? Mẹ nó đây là ảo giác đúng không!
Cuối cùng là ta điên rồi hay là thế giới này điên rồi?
“Vũ Văn Hùng, có chơi có chịu, nhanh chóng móc Đại La tiên binh ra đi.”
“Ngươi đánh rắm! Bổn công tử vốn không thua mà! Rõ ràng là giá trị của Sinh Tử noãn cao hơn! Ngươi thế này là đang giở trò lừa bịp!” Vũ Văn Hùng tức đến sắp vỡ phổi.
“Ngươi còn nói bổn đế giở trò lừa bịp? Đến đây, mọi người phân xét xem nào, cuối cùng là giá trị của Sinh Tử noãn cao hơn hay là Huyền Dương ngọc hạ phẩm có giá trị cao hơn?”
“Tất nhiên là Huyền Dương ngọc hạ phẩm!”
“Sao Sinh Tử noãn có thể đánh đồng được với Huyền Dương ngọc hạ phẩm chứ?”
Cả đám quần chúng vây xem ngươi một câu ta một câu, làm cho Vũ Văn Hùng tức đến nổi muốn bùng nổ giết người.
“Đến đây nào, tu vi của ngươi cao nhất ở nơi này, ngươi nói một câu công bằng đi, nhất định phải nói thật, bổn đế muốn một câu công bằng đó!” Cố Thanh Phong một tay kéo Đại La kim tiên vừa mua Huyền Dương ngọc lại nói.
Vị Đại La kim tiên kia vừa chắp tay: “Nếu đế quân đã bảo lão hủ nói vậy thì lão hủ sẽ nói một lời công bằng vậy, mặc dù ánh sáng của Huyền Dương ngọc hạ phẩm này có ảm đạm, kỳ hoa không hiện, tính chất thô ráp, nhưng thần vật tự rõ, đây mới là thứ thể hiện giá trị đó!”
“Trái lại là Sinh Tử noãn này, lòe loẹt, bên ngoài vàng son bên trong thối rửa, vốn không đáng để nhắc tới.”
“Phàm là người sáng suốt đều sẽ nhìn ra là Huyền Dương ngọc hạ phẩm có giá trị cao hơn!”
“Ngươi nói cái gì! Rõ ràng Sinh Tử noãn có giá trị cao hơn! Ngươi lại dám đổi trắng thay đen!” Vũ Văn Hùng nắm chặt hai tay, run run nổi giận, trên mặt cũng nổi gân xanh.
“Nè nè nè, lão gia kia, ngươi nói nhăng nói cuội gì đó! Vũ Văn công tử người ta đường đường là hậu nhân tiên vương, hậu nhân tiên vương sao có thể không phân biệt rõ bảo vật nào có giá trị cao hơn sao.” Cố Thanh Phong nghiêm mặt nói.
Vị Đại La kim tiên kia mang vẻ mặt bị làm khó: “Nhưng mà Cố đế quân, lão hủ nói một câu thật lòng thì rõ ràng là Huyền Dương ngọc hạ phẩm có giá trị cao hơn, không tin ngươi hỏi bọn họ đi.”
Chương 920 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]