“Đúng vậy đó Cố đế quân, bọn ta đều có thể làm chứng, Huyền Dương ngọc có giá trị cao hơn đấy, Sinh Tử noãn kia là thứ gì chứ? Chưa bao giờ nghe qua.” “Ngươi… Các ngươi! Các ngươi được lắm!” Vũ Văn Hùng tức đến nỗi nói không tròn câu.
Lúc này, Cố Thanh Phong lại nói thêm: “Vũ Văn Hùng, ngươi nghe rồi chứ, sự thật chính là như vậy đấy, ngươi không thể ỷ vào thân phận là hậu nhân tiên vương mà ỷ thế hiếp người, vặn vẹo sự thật, chỉ hươu bảo ngựa đó chứ?”
“Ngươi thế này là khi dễ người thật thà đó sao?”
Phụt!
Vũ Văn Hùng thật sự không nhịn được, trực tiếp phun ra một ngụm máu, tức đến nổi cả người run rẩy, lông tơ cả người đều dựng đứng.
“Ta muốn giết chết các ngươi! Giết chết các ngươi!”
Ting tang!
Cố Thanh Phong trực tiếp lấy Tỏa Tiên liên ra, khóa Vũ Văn Hùng đang sắp bùng nổ lại.
Lúc này, một bóng dáng bỗng nhiên vọt ra giữa sân, ngăn cản trước người Vũ Văn Hùng.
Chính là Đại La kim tiên Vũ Văn Bác!
“Cố Thanh Phong! Cuối cùng ngươi muốn làm gì đây! Đừng tưởng rằng có Thất Tinh quốc chủ che chở cho ngươi thì ngươi liền có thể không kiêng nể ai cả! Nếu như ngươi dám ra tay với thiếu chủ nhà ta, Trọng Minh tiên vương sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Khặc khặc khặc… Dám uy hiếp bổn đế?” đúng là dọa bổn đế sắp xỉu rồi! Có ai không! Đánh đến chết cho ta, ai có thể lấy đầu lão cẩu này, bổn đế sẽ bao hết tất cả Thiên Kiếp của hắn, bao luôn Tiên Vương kiếp!”
Giọng nói Cố Thanh Phong cực lớn, hầu như vang vọng cả con đường này.
“Là giọng của Thiên Kiếp đến quân.”
“Cố đế quân muốn giết ai! Ta sẵn lòng dốc hết sức lực!”
Trong phút chốc, bốn phía bỗng nhiên phát ra từng luồng khí thế kinh người, cường giả bay tới hết người này đến người khác, trong đó có không ít Đại La kim tiên.
Lúc này đang vào ngày Thất Tinh pháp hội, cường giả các phương tụ tập lại, Đại La kim tiên cũng không phải số ít.
Sau khi Vũ Văn Bác bị hơn mười vị Đại La kim tiên vây quanh, hắn hoàn toàn luống cuống.
“Cố… Cố đế quân, không đến mức này đâu, bọn ta có chơi có chịu, có chơi có chịu!” Vũ Văn Bác nói rồi vội vàng móc một khối thanh đồng ấn ra đưa cho Cố Thanh Phong, trong mắt còn toát lên sự đau lòng.
“Cố đế quân, đây là bảo ấn mà lão hủ tế luyện nhiều năm, tên là Phục Thiên ấn, cấp bậc Đại La tiên binh, uy lực vô song, mong vui lòng nhận cho.”
Cố Thanh Phong tiếp nhận Phục Thiên ấn, ước lượng một hồi, phát hiện bảo vật này đúng là bất phàm, lập tức lộ ra nụ cười hài lòng: “bổn đế cũng không phải là người không tha cho người có lý, chỉ là có chơi có chịu, là chuyện hiển nhiên, ngươi nói có đúng hay không?”
“Đúng đúng đúng, đế quân nói phải lắm, lần này là thiếu chủ nhà ta không đúng, xin hãy tha lỗi.”
“Thúc phụ, ta…”
“Ngươi im miệng!” Vũ Văn Bác chỉ tay một cái, trực tiếp phong ấn Vũ Văn Hùng lại, không cho hắn phát ngôn bừa bãi.
“Được rồi, được rồi, chuyện tới đây thôi, tất cả giải tán đi.” Cố Thanh Phong phất tay đuổi người.
Vũ Văn Bác nghe Cố Thanh Phong nói xong thì vội vàng kéo Vũ Văn Hùng xám xịt chạy đi.
Sau khi bọn họ đi rồi, mọi người càng thêm kích động, ai nấy đều cuồng nhiệt xông đến, mồm năm miệng mười nói: “Cố đế quân, tại hạ muốn hẹn trước độ kiếp, mong đế quân nhất định phải cho ta một cơ hội.”
“Đúng vậy đấy, van cầu đế quân cho ta xin một cơ hội.”
“Tất cả câm miệng!” Đại La kim tiên đã bỏ ra hai trăm vạn để mua lại Huyền Dương ngọc trước đó quát lên.
“Cố đế quân có thân phận gì chứ, há lại có thể ở đây để cho các ngươi phiền nhiễu?”
Đối mặt với áp lực của một vị Đại La kim tiên, đám người tất nhiên là tức giận mà không dám nói gì.
Cho dù có hơn mười vị Đại La kim tiên cùng ở nơi này nhưng sau khi nhìn thấy Huyền Dương ngọc hạ phẩm trong tay đối phương, họ cũng không nhịn được mà sợ ném chuột sẽ vỡ bình, món đồ kia là để tượng trưng cho thân phận đấy!
Sau khi thấy mọi người yên tĩnh trở lại, vị Đại La kim tiên kia liền cười rạng rỡ, nâng Huyền Dương ngọc hạ phẩm bằng hai tay đi đến trước mặt Cố Thanh Phong.
“Cố đế quân, đây là bảo vật mà ngài đã mở, tất nhiên quyền sở hữu của nó sẽ thuộc về ngài.”
Cố Thanh Phong mỉm cười, âm thầm nói tên nhóc này được lắm.
Thế là hắn nhận lấy Huyền Dương ngọc hạ phẩm, tiện tay nhất một cái, một chữ Cố đã được khắc lên trên đó.
Sau đó, hắn lại ném Huyền Dương ngọc trở lại.
Vị Đại La kim tiên kia thấy thế thì vui mừng vô cùng, vội vàng nhận lấy, sợ rằng không cẩn thận thì sẽ rớt vỡ mất.
“Nếu như ngươi đã bỏ ra hai trăm vạn để mua lại vậy thì bảo vật này sẽ thuộc về ngươi, sau này nếu như muốn độ kiếp thì mang bảo vật này đến tìm bổn đế.”
“Tạ đế quân! Tạ đế quân!” Người kia điên cuồng nói cảm tạ, vui mừng không thể kìm lại được.
Sau đó, Cố Thanh Phong kéo Cổ Linh Nhi, bóng dáng biến mất trong hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Đợi sau khi hắn đi rồi, vô số người thất vọng mất mát.
“Cố đế quân! Đừng đi mà!”
“Cố đế quân!”
Một đám người đấm ngực dậm chân, thầm hận rằng mình không nắm chắc cơ hội.
Chẳng qua sự ảo não kia chỉ kéo dài khoảng một tháng, đầu mâu đã quay ngược lại.
Trong phút chốc, vị Đại La kim tiên kia đã bị đám người vây quanh.
“Vị đạo hữu này, ta đồng ý dùng ba trăm vạn cân tiên ngọc, mua lại Huyền Dương ngọc hạ phẩm trong tay ngươi.”
“Ba trăm năm mươi vạn! Đạo hữu nhất định phải bán cho ta!”
“Tránh ra hết đi, bổn tọa ra giá bốn trăm vạn!”
“Ta không bán! Có bao nhiêu tiền ta cũng không bán!” vị Đại La kim tiên kia nắm chặt Huyền Dương ngọc hạ phẩm trong tay, vẻ mặt căng thẳng nhìn về phía đám người, sợ bọn họ giết người đoạt bảo.
Giống như thứ mà hắn cầm trong tay không phải là Huyền Dương ngọc hạ phẩm mà là một món binh khí tiên vương vậy.
Chương 921 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]