Ai có thể từ chối cái cảm giác nắm chắc phần thắng này, kiểm soát tất cả, nhìn kẻ khác chật vật cầu sinh, dù đã dốc hết toàn lực nhưng lại lực bất tòng tâm? Ngươi cầm con Joker trong tay, tứ quý hai, ba đôi thông, lúc này không phách lối kiêu ngạo thì đợi lúc nào? Không kiêu ngạo thì thật có lỗi với ván bài đẹp này!
Thành quả của thắng lợi đương nhiên phải hưởng thụ từ từ.
Hắn muốn nhìn thấy ánh sáng trong mắt của đám người Lăng Vân Tiêu từ từ ảm đạm, từ từ dập tắt!
“Đây chính là thực lực của truyền nhân Tiên Vương sao? Thật sự khiến cho Bổn đế vô cùng thất vọng. Không ngờ thiên hạ này lại không tìm được người xứng tầm để đánh một trận. Vốn tưởng rằng các ngươi hợp lực có thể cho Bổn đế một chút bất ngờ, nhưng sao vẫn tệ hại như thế này!” Vẻ mặt Cố Thanh Phong tràn đầy thất vọng, chỗ cao lạnh lẽo vô cùng, cảm giác tịch mịch bao trùm toàn thân.“Cố Thanh Phong, ngươi quả thực rất mạnh, nhưng ngươi đâu có ngờ rằng chúng ta chỉ coi ngươi là một khối đá mài kiếm mà thôi. Chúng ta mới thăng lên Đại La, việc khống chế sức mạnh và cảm ngộ cảnh giới còn chưa viên mãn. Cho nên cần đánh với ngươi một trận, tôi luyện bản thân, không thì ngươi căn bản không sống được tới giờ đâu.” Lăng Vân Tiêu bình tĩnh nói, giọng điệu tràn đầy tự tin như đang trần thuật một sự thật.
Mặc Tinh Ngân bên cạnh cũng khẽ cười: “Lăng huynh nói không sai! Cố Thanh Phong, ngươi có biết các Tiên Vương vì để giết ngươi đã đặc biệt ban cho chúng ta năm món binh khí tiên vương. Chính là năm món binh khí tiên vương đó, ngươi lấy gì để ngăn cản?
Nhưng ngươi có biết vì sao ngay từ đầu chúng ta không dùng tới binh khí tiên vương không?
Truyền nhân Tiên Vương không phải là nhị thế tổ giống như ngươi tưởng tượng. Chúng ta đứng vững cho đến giờ cũng không phải có cái danh truyền nhân Tiên Vương gì hết, mà là do bản thân mình!
Nếu ngươi không cần Ô che trời, dĩ nhiên bọn ta cũng không cần binh khí tiên vương.”
“Ây dô! Bắt đầu làm màu rồi khà khà khà… Quả nhiên như thế này mới thú vị! Bổn đế không thích những khúc gỗ vô tri không có chút phản ứng, vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo cố chấp của các ngươi bây giờ khiến người ta thích hơn.” Cố Thanh Phong cười như điên nói.
“Các vị, chiến đấu đi! Tuy rằng tên này mạnh, nhưng sức mạnh dù sao cũng không vượt qua được phạm vi của Đại La Kim Tiên.”
Vừa dứt lời, ầm ầm! Ầm ầm!
Năm vị truyền nhân Tiên Vương lại lần nữa liên thủ xông tới, tinh thần chiến đấu hừng hực.
Trong hư không, kiếm quang lấp lóe, chuông Phật chuông vang “oong oong”, Bạch Hồng kinh thiên, sấm sét chói lọi, bóng roi trùng điệp.
Năm loại sức mạnh thuộc cấp độ Đại La Kim Tiên đã hoàn toàn giải phóng. Bọn hắn khống chế lực lượng bản thân càng ngày càng thuần thục, uy lực thần thông cũng càng thêm hùng mạnh.
Bọn hắn thân là truyền nhân Tiên Vương, mọi phương diện đều đạt trình độ cao nhất. Đột phá bản thân trong từng trận chiến, càng chiến càng mạnh, đó là tu dưỡng cơ bản.
Toàn bộ núi Hãm Không đều bị sức mạnh như cơn sóng thần nhấn chìm.
Nơi đó đất trời đều đang chấn động, hư không từ tám hướng vỡ vụn.
Tiếng vang lớn truyền xa mấy vạn dặm, một vài thiên kiêu đang ở trong cấm khu Phi Tiên đều cảm nhận được động tĩnh, cho là có dị bảo xuất thế nên ùn ùn kéo tới.
Nhưng mà khi bọn họ vừa đến núi Hãm Không thì chỉ thấy Cố Thanh Phong đang đánh mấy vị truyền nhân Tiên Vương.
Còn là một đánh năm.
Chỉ thấy trong trận chém giết, phong thái Cố Thanh Phong rất tùy tiện, toàn thân phun trào ma khí, lực lượng điên cuồng trào ra. Sức một người đè bẹp năm vị Truyền nhân Tiên Vương, trong pháp lực cuộn trào mãnh liệt, từng chiêu từng thức đều mang theo uy lực hủy thiên diệt địa.
Những thiên kiêu khác trợn mắt há hốc mồm, trố mắt líu lưỡi.
“Đây chính là thực lực của Đế Quân thiên kiếp sao?”
“Một mình hắn lại có thể đè bẹp năm vị Truyền nhân Tiên Vương, mà năm người này đều đã thăng lên cấp Đại La hết rồi!”
Trận chiến vẫn đang tiếp tục.
“Nhìn đây!”
Không Kiến hét lớn một tiếng, mười tám viên phật châu bỗng nhiên bay ra từ trong lồng ngực hắn ta, tạo đại trận ở trước người, phật quang đại thịnh!
Mỗi một viên phật châu đều thả ra một hư ảnh của La Hán, mười tám viên phật châu tổng cộng thả ra mười tám vị La Hán.
Lăng Vân Tiêu cầm kiếm trong tay, phân hóa thành hàng nghìn hàng vạn. Trong thoáng chốc trong hư không xuất hiện kiếm ảnh ngập trời, kiếm khí ngút ngàn như muốn tách rời thiên địa.
Vũ Văn Hùng lấy máu làm dẫn, phác họa lên hư không. Trong hào quang lưu chuyển bỗng xuất hiện một con chim loan sấm sét màu đen, toàn thân đẫm máu. Nó lao ra sải cánh trên bầu trời mênh mông.
Ấn đường Khương Ly chợt lóe, một thanh kiếm mảnh màu đỏ lướt qua hư không, giống như rắn độc đang ẩn mình chờ cơ hội hành động.
Hai tay Mặc Tinh Ngân đỡ trời, pháp lực ngưng tụ thành Thần Sơn nghìn tấn tàn nhẫn lao tới.
Khi đủ loại lực lượng giao thoa, hội tụ vào một chỗ, khiến cho vùng trời này bị chấn động dữ dội, phong vân biến sắc.
Nhìn thấy một màn này, đám thiên kiêu vây xem đều kinh hãi. Bọn hắn không nén nổi hoài nghi, trên đời này thật sự có người có thể sống sót từ trong một kích này sao?
Đối mặt với đợt tiến công đáng sợ đó, Cố Thanh Phong nghiêm túc đáp trả bằng một quyền.
Ầm ầm!
Cố Thanh Phong vung một quyền ra, hư không nháy mắt vỡ vụn, trời đất mù mịt.
Một quyền đáng sợ này đã đánh tan toàn bộ mây mù trong vòng vạn dặm. Sức mạnh to lớn như dòng thác lũ lan rộng, giống như gió lốc rít gào nghiền ép mặt đất ra vô số khe rãnh, đất đá bay tứ tung.
Chương 943 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]