Song phương lao vào nhau. Trong cơn va chạm dữ dội, vẻ mặt của năm vị truyền nhân Tiên Vương thay đổi, chỉ vì bọn hắn cảm thấy trong một quyền này của Cố Thanh Phong dường như hàm chứa pháp lực vô cùng vô tận, liên miên không dứt. Bọn hắn dốc toàn lực ngăn cản, nhưng cũng chỉ kiên trì được một chốc, sau đó liền bị đánh bay ra ngoài, cả người lún vào trong bụi đất. Lúc này, trong bụi đất bỗng nhiên truyền ra tiếng kêu sợ hãi của nữ nhân.
Mọi người nhìn về phía tiếng kêu, phát hiện Cố Thanh Phong đã thuấn di đến bên cạnh Khương Ly, ghìm chặt nàng ta xuống đến mức biến dạng.
Khương Ly giãy dụa điên cuồng, nhưng lại bị Cố Thanh Phong trấn áp bằng một tay.
Bốn người khác bất chấp thương thế, toàn lực công tới, ý định giải cứu Khương Ly.
Nhưng Cố Thanh Phong chỉ dùng một tay đối địch. Bàn tay chuyển động một khiến trời long đất lở, mặt đất gồ ghề, nghìn tỷ năm pháp lực như sóng biển cuộn trào mãnh liệt cưỡng bách bốn người không thể tới gần người.
Xì xì!
Xúc cảm giống như rắn trườn qua xuất hiện trên má phải trắng nõn của Khương Ly.
Khương Ly lập tức như bị sét đánh, cả người nổi da gà.
Bốn người khác bao gồm cả đám thiên kiêu vây xem chợt sững sốt, có vài người không thể tin nhìn đến Cố Thanh Phong.
Thế nào cũng không ngờ rằng người này lại càn rỡ đến mức độ này. Đây chính là truyền nhân Tiên Vương đó!
“Khà khà khà…” Cố Thanh Phong trong lòng ôm mỹ nữ, ngạo mạn cười to: “Không hổ là truyền nhân Tiên Vương, thật là thơm!”
Vô cùng nhục nhã!
Khương Ly chỉ cảm thấy mình đã bị xỉ nhục. Dù nàng ta ăn mặc mát mẻ, dáng dấp quyến rũ, cá tính phóng túng, nhưng nàng ta là một cô gái tốt.
Một cô gái tốt lại bị đối xử như vậy ở nơi đông người, hàng nghìn đôi mắt đang đổ dồn vào đây, sau này nàng ta làm sao tìm được đạo lữ nữa?
Lúc này đây nàng ta thật sự phẫn nộ đến cực điểm!
Tiên quang bảy màu từ trong cơ thể dâng lên.
Giây tiếp theo, một cây quạt toả ra hào quang sặc sỡ xuất hiện trong không trung.
Sóng dao động có tính huỷ diệt truyền khắp mọi nơi.
Chính là binh khí tiên vương của Lưu Vân Tiên Vương – Thất Linh Phiến!
“Là Thất Linh Phiến của Lưu Vân Tiên Vương! Để đối phó với Cố Đế Quân, thậm chí ngay cả binh khí tiên vương bọn họ cũng mang đến.”
“Tiêu rồi, lần này Cố Đế Quân chết chắc rồi.” Đám tiên kiêu ở bên ngoài vây xem than thở tiếc thương. Dĩ nhiên, bọn họ chẳng hề biết gì Cố Thanh Phong, đương nhiên không phải bởi vì yêu mến nên mới thương tiếc, mà là chỉ cần vừa nghĩ tới về sau không có ai có thể trợ giúp độ kiếp liền đau lòng không thôi.
Trên thân Thất Linh Phiến toả ra tiên quang bảy màu mãnh liệt, trong nháy mắt Khương Ly thoát khỏi trói buộc.
Nàng ta một tay cầm Thất Linh Phiến, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong. Song nàng ta cũng không có lập tức động thủ, mà là có một chuyện càng khẩn cấp hơn.
Đó chính là lau mặt.
Nàng ta dùng bàn tay khác điên cuồng chà xát trên má phải mềm mại trắng nõn của mình. Cảm nhận được sự ẩm ướt trên tay, cả người nàng ta sắp nổ tung.
Chà một hồi lâu, gương mặt cũng đỏ ửng lên, lúc này Khương Ly mới dừng tay.
“Ta phải giết chết ngươi!” Khương Ly phẫn nộ hét lên.
“Khà khà khà… Mới thế mà đã không chịu nổi rồi? Thứ đặc sắc hơn còn ở phía sau kìa.” Cố Thanh Phong cười to phóng túng, thậm chí còn lè lưỡi liếm liếm khóe miệng của mình.
Khương Ly tức khắc nổ tung, lửa giận xông lên đầu, tay cầm Thất Linh Phiến liều mạng quạt một cái về phía Cố Thanh Phong.
Tiên quang bảy màu trong nháy mắt rít lên lao tới.
Chỉ một đòn này, sức mạnh cũng đã vượt qua lần liên thủ vừa rồi của năm vị truyền nhân Tiên Vương. Uy lực của binh khí tiên vương có thể thấy rõ.
Thứ này đang nằm trong tay Đại La Kim Tiên, còn chưa phát huy ra toàn bộ uy lực mà đã kinh khủng như thế rồi.
Có thể tưởng tượng được, binh khí tiên vương nằm trong tay Tiên Vương sẽ kinh khủng đến mức độ nào.
Cảm nhận được sự khủng khiếp của một đòn này, Cố Thanh Phong có hơi kinh ngạc. Đây chính là lực lược của Tiên Vương sao? Quả nhiên không phải tầm thường.
Một đòn này đã vượt xa mức độ mà hắn có thể ngăn cản được. Nghìn tỷ năm pháp lực gộp lại cũng vô dụng, bởi vì lần này tương đương với hai cấp độ lực lượng, hoàn toàn khác biệt.
Là sức mạnh của đại đạo áo nghĩa!
Hắn từng nghe được từ trong miệng Cổ Nhược Trần. Nếu như nói Đại La Kim Tiên có sức mạnh của đại đạo vĩnh hằng, vậy thì Tiên Vương chính là đại đạo áo nghĩa có cấp độ thâm sâu hơn. Hai cái hoàn toàn không phải cùng một cái khái niệm.
Nếu như ngoan cố đối chọi thì chính là sự chênh lệch giữa phép cộng trừ trong phạm vi mười và toán cao cấp.
Nhưng mà có mạnh hơn nữa cũng vô dụng, Tiên Vương đến cũng vô dụng!
Đối mặt với tiên quang bảy màu đáng sợ đó, Cố Thanh Phong cũng không hề tránh né, cả người lập tức bị nuốt chửng trong đó.
“Mau dừng tay!” Mặc Tinh Ngân ở bên cạnh nôn nóng la to, nhưng đã quá muộn.
Tiên quang bảy màu tản đi, cả người Cố Thanh Phong cũng biến mất, thế gian không còn tìm thấy chút dấu vết nào của hắn.
Mặc Tinh Ngân vội vàng lao tới, thi triển đủ loại bí pháp lục soát trong hư không giống như bị điên, kết quả lại không thu hoạch được gì.
Hắn ta xoay người phẫn nộ quát lớn: “Ai cho ngươi giết hắn! Ngươi giết hắn rồi, chúng ta đi đâu tìm Tiên Thiên Lôi Cực! Làm sao giải thích cho các Tiên Vương!”
Hắn ta vừa dứt lời, sắc mặt của Lăng Vân Tiêu và những người khác cũng trầm xuống, quả thực không có cách nào giải thích.
Chương 944 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]