Chỉ riêng điểm tức giận của Vũ Văn Hùng hoàn toàn khác biệt những người khác. Hắn ta hét lớn: “Sao ngươi có thể dễ dàng giết hắn như vậy! Bản công tử còn muốn rút hồn luyện phách, rút gân lột da hắn! Như thế hời cho hắn quá rồi!” Nhưng mà cũng không có ai để ý đến hắn ta.
Sắc mặt Khương Ly khó coi nói: “Ai bảo hắn xỉ nhục ta! Ta không giết hắn khó mà xả được cơn hận trong lòng!”
“Không có ai là không cho ngươi giết hắn hết. Ngươi không thể chờ hắn giao ra Tiên Thiên Lôi Cực rồi mới giết sao? Hơn nữa, không phải chỉ liếm ngươi một cái à? Cũng chẳng mất miếng thịt nào!” Mặc Tinh Ngân quát.
Khương Ly lập tức trợn to hai mắt, ánh mắt lửa giận ngút trời: “Ngươi nói cái gì!”
Nàng ta giơ Thất Linh Phiến trong tay lên định động thủ.
Mặc Tinh Ngân cũng không dung túng cho nàng ta, hắn lập tức lấy ra một cái đỉnh thanh đồng cao bằng nửa người, phía trên khắc hai chữ Hư Thiên.
Đỉnh này chính là binh khí tiên vương của Huyền Quân Tiên Vương – Hư Thiên Đỉnh.
Mắt thấy hai người muốn ra tay đánh nhau, Không Kiến bên cạnh nhanh chóng đứng ra ngăn cản.
“Hai vị thí chủ, bây giờ không phải là thời điểm lục đục.”
“Lừa trọc ngươi cút ngay!”
“Không phải chuyện của ngươi!”
Đúng lúc này, Lăng Vân Tiêu vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Chờ đã! Có cái gì không đúng! Ô che trời còn đang phong tỏa tứ phương!”
Lời vừa nói ra, những truyền nhân Tiên Vương khác lập tức bừng tỉnh!
Ô che trời mất đi sự khống chế của chủ nhân, theo lý thuyết cũng sẽ không tiếp tục phong tỏa, lẽ nào…
“A!” Khương Ly bỗng nhiên kinh hô một tiếng, một bóng người giống như ma quỷ loé lên sau người nàng ta.
“Khà khà khà… Các ngươi đang tìm Bổn đế sao?” Cố Thanh Phong lơ lửng trên bầu trời, nhìn người bằng nửa con mắt.
Đồng thời hắn xòe bàn tay ra sức vồ một cái trong không khí, làm ra động tác cầm nắm.
Khương Ly nhìn thấy một màn này, tức đến mức khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng. Nàng ta không nói hai lời liền xông về phía Cố Thanh Phong.
Mấy người còn lại thấy vậy đưa mắt nhìn nhau, vừa mừng vừa sợ.
Mừng là vì Cố Thanh Phong không có chết, sợ cũng là vì Cố Thanh Phong không chết.
Hắn không chết dĩ nhiên là tốt, Tiên Thiên Lôi Cực đã có manh mối. Nhưng vì sao hắn lại không chết? Hắn dựa vào cái gì mà không chết?
Đây chính là binh khí tiên vương đó!
Nếu như hắn dùng Ô che trời phòng ngự, vậy còn có thể hiểu được. Nhưng rõ ràng hắn đã bị Thất Linh Phiến bắn trúng chính diện, nhưng lại không bị thương chút nào. Điều này sao có thể!
“Chư vị đừng nương tay nữa. Thủ đoạn tên này quỷ dị, quỷ thần khó lường, vẫn là cùng nhau động thủ đi.” Lăng Vân Tiêu nói.
Sau đó mấy người liền dồn dập lấy ra binh khí tiên vương của mình.
Lăng Vân Tiêu lấy ra một thanh trường kiếm màu xanh cổ kính, trên thân kiếm có khắc hai chữ Thiên Đô.
Chính là binh khí tiên vương – kiếm Thiên Đô! Bội kiếm của Thiên Đô Tiên Vương.
Không Kiến thì lấy ra một chiếc đèn cổ đúc từ vàng ròng. Chỗ tim đèn không có lửa nhưng lại sáng ngời dị thường, có một đóm phật quang rọi sáng tứ phía.
Phật Tâm Đăng!
Vũ Văn Hùng thì là móc ra một thanh trường mâu đen nhánh, bên trên được bao phủ bởi sấm sét màu đen, mang theo hơi thoẻ huỷ diệt khủng bố.
Diệt Thần Mâu!
Lúc này, binh khí tiên vương của ngũ đại Tiên Vương đã hoàn toàn lộ diện.
Kiếm Thiên Đô, đỉnh Hư Thiên, Phật Tâm Đăng, Diệt Thần Mâu, Thất Linh Phiến.
Năm luồng uy lực chỉ thuộc về Tiên Vương toả ra khí thế ngút trời, trời đất nơi này chấn động kịch liệt, giống như không thể chịu đựng năm món binh khí cùng một lúc.
Khương Ly xung phong lên trước, dùng Thất Linh Phiến một lần nữa. Nhưng lần này cũng không phải đả thương người, mà là định vây khốn Cố Thanh Phong.
Tiên quang bảy màu hóa thành một chiếc cầu vồng quấn quanh trên người Cố Thanh Phong sít sao.
Mấy người còn lại cũng vội vàng động thủ, định phế bỏ tứ chi của Cố Thanh Phong, hạn chế năng lực hành động của hắn.
Nhưng mà ngay thời điểm mọi người bắt đầu vây công, Cố Thanh Phong lại cười một tiếng dữ tợn.
Sau đó “Bụp” một tiếng!
Cả người giống như hoá thành bong bóng, tan biến không còn dấu tích.
“Cái gì!” Mấy người kinh hô, điên cuồng lục soát bốn phía trong hư không, nhưng mà căn bản không thể tìm được người giống như lúc trước.
“Đây rốt cuộc là thần thông gì!”
“Ngay cả binh khí tiên vương cũng không làm gì được hắn!”
Trong lúc mọi người đang kinh hãi.
Hì hì!
Toàn thân Mặc Tinh Ngân chấn động, con ngươi nở to. Hắn ta cúi đầu nhìn, chỉ thấy trước ngực mình mọc ra một cánh tay, trên tay nhuốm đầy máu tươi, trong tay còn nắm một trái tim đang đập rất sống động.
“Hư Thiên Đỉnh!” Hắn ta hét lớn một tiếng, hào quang của Hư Thiên Đỉnh nổi dậy, lao về phía sau trấn áp.
Nhưng mà Cố Thanh Phong không thèm né tránh, thậm chí còn nhàn nhã ung dung bóp vỡ trái tim của Mặc Tinh Ngân, máu tươi cùng thịt vụn bắn tung tóe.
Sau đó cả người hắn liền bị Hư Thiên Đỉnh đập thành bột mịn.
Mặc Tinh Ngân cố nén đau đớn, vận dụng pháp lực chữa trị cho bản thân. Trong ánh tiên quang lập lòe, lỗ lớn trước ngực trong nháy mắt liền lại, tuy rằng hoàn hảo không chút tổn hại, nhưng sắc mặt tái nhợt đã chứng minh hắn ta tiêu hao không ít sức lực.
Ánh mắt Lăng Vân Tiêu rét lạnh, bất thình lình huy động kiếm Thiên Đô. Thế kiếm này thế như trời sập, nặng như núi, biến thành cơn mưa kiếm lao về bốn phương tám hướng.
Bốn phía hư không không ngừng bị xuyên thủng, sụp đổ.
Hiển nhiên hắn ta muốn thông qua phương thức này để ép Cố Thanh Phong xuất hiện. Hắn ta cho rằng Cố Thanh Phong nhất định là có một loại phương pháp ẩn náu trong hư không nào đó.
Chỉ là đáng tiếc, suy nghĩ của hắn đã định trước là sai lầm. Cố Thanh Phong cũng không ẩn náu trong hư không, mà là thân hóa thành kiếp số cuồn cuộn giữa đất trời, vô hình vô chất, không thể ngửi, không thể thấy, cũng không thể tra.
Chương 945 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]