“Không phải chứ, người nhà của bổn đế lại là một giọt máu sao? Hay là người nhà đã bị Phi Tiên tông chém chết từ lâu rồi, chỉ còn lại một giọt máu?” Chắc không phải là vế sau, nếu như Phi Tiên Tông thật sự có thể giết chết Độc Ma, vậy tại sao phải giữ lại phong ấn một giọt máu?
“Chẳng lẽ người nhà thật sự là một giọt máu? Gọi là Độc Ma làm gì, gọi bằng Huyết Ma cho rồi, hừ! Chờ đã, cái tên Huyết Ma này sao lại quen vậy nhỉ? Ta cảm thấy mình đã từng nghe cái tên này ở đâu rồi.”
Suy nghĩ một chút, Cố Thanh Phong không nhớ rõ Huyết Ma là ai, nhưng cũng không quan trọng nữa.
Loại tên này nghe thấy cũng chỉ là một con quỷ hạng ba, cũng không có tiền đồ.
Hắn đưa mắt nhìn giọt máu đen như mực trước mặt, thử nói chuyện mấy lần nhưng đối phương lại như vật chết, hoàn toàn không có phản ứng lại.
Lúc này, trong khóe mắt hắn chợt nhìn thấy một bức tranh khắc ở góc vách đá.
Đó là một bức tranh liên hoàn.
Cảnh đầu tiên là một sự thay đổi lớn của trời đất, tất cả chúng sinh đều kinh hãi nhìn lên bầu trời, dường như có hai bóng người rất trừu tượng đang chiến đấu trong bầu trời sâu thẳm.
Cảnh tượng thứ hai là một giọt máu lạ rơi xuống mặt đất, một giọt máu nhỏ xuống như mực.
Cảnh thứ ba, máu tươi kỳ dị rơi trên mặt đất, khói mù cuồn cuộn lan ra, nơi nó lan đến không có một ngọn cỏ, đám người hoảng sợ lần lượt bị trúng độc chết, có người không trúng độc chết cũng ngã xuống, trở nên điên loạn và bắt đầu giết chóc.
Cảnh cuối cùng của bức bích họa là núi xác chết biển máu.
Dưới sự khuếch tán của dị huyết, mọi người về cơ bản chết hết, chỉ còn lại vài người bị trọng thương, dường như thi triển bí pháp gì đó để phong ấn giọt máu này.
Hình ảnh đến đây đột nhiên dừng lại.
Cố Thanh Phong xem xong, không khỏi hít sâu một hơi.
Hắn thông qua bức bích họa xem như hiểu rõ nguyên nhân kết quả, trong lòng có chút hoảng sợ cộng thêm vui mừng như điên.
Hắn vốn tưởng rằng độc ma đại khai sát giới ở Phi Tiên Tông, sau đó tiêu diệt Phi Tiên Tông, cuối cùng bị phong ấn lại.
Kết quả ai mà ngờ, con mẹ nó vậy mà chỉ là một giọt máu!
Chắc là độc ma đang chiến đấu với người khác, sau đó nhỏ xuống một giọt máu, rơi vào trong Phi Tiên Tông, sau đó Phi Tiên Tông biến mất ngay lập tức.
Rít (tiếng rít lên qua kẽ răng lúc bị đau)!
Độc ma này rốt cuộc là tồn tại khủng bố đến cỡ nào, chỉ một giọt máu đã khiến cho Phi Tiên Tông cường đại bị diệt môn.
Đáng ghét! Người nhà cường đại như này vậy mà không thể đoàn tụ với bổn đế!
Cố Thanh Phong ở trong lòng âm thầm phát ra nguyện vọng lớn, sớm muộn gì cũng có một ngày, hắn muốn tìm được tất cả người nhà, đoàn tụ với gia đình, sống một cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp, vẽ nên một cái kết viên mãn cho câu chuyện đi tìm người thân ở Thượng giới.
Cái gì mà vinh hoa phú quý, cái gì mà giang sơn mỹ nhân, đều không quan trọng bằng người nhà.
Nguyện vọng rất đơn sơ, dù sao hắn vẫn luôn là một người khiêm tốn như vậy.
Việc cấp bách trước mắt, là hút máu người nhà trước đi.
Vì thế Cố Thanh Phong há to miệng, một luồng lực hút phát ra từ trong miệng hắn, giọt mực máu tươi kia bất chợt bị hắn hút vào trong miệng, ngoài ra còn có độc khí đen kịt bốn phía.
Ding!
Ký chủ bị độc ma tấn công.
Thiên Độc Chi Lực: +100000000+1000000000+1000000000…
Ding!
Thiên Độc Chi Lực đã đạt tới giới hạn trên, chúc mừng chủ túc chủ đạt được Đại Đạo Độc Thể.
Đại Đạo Độc Thể!?
Có thể khống chế hết tất cả độc trên thế gian, thậm chí đại đạo chi độc!?
Cố Thanh Phong trong nháy mắt mừng như điên, nhưng vẻ vui mừng trong mắt lại rất nhanh chóng trở nên ảm đạm.
Bởi vì độc tính trong giọt độc huyết này đã không còn nhiều, đầu tiên là độc sát toàn bộ Phi Tiên Tông, rồi lại bị phong ấn, còn trải qua năm tháng vô tận, sức mạnh còn lại trong đó không có bao nhiêu cần phải cắn nuốt các loại độc vật để tiến hành bổ sung.
Hiện tại sức mạnh cũng có thể độc sát Đại La Kim Tiên, có chút ít cũng còn hơn không.
Ngay sau đó, Cố Thanh Phong đã rời khỏi di tích Phi Tiên Tông.
Bên ngoài, Khương Ly đang chờ đợi giống như một hòn vọng phu.
Chủ yếu là nàng ta bị hạ cấm chế cho nên không dám cử động.
Bộp!
“A!”
Khương Ly vừa thẹn vừa giận, trừng mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong: “Ta nghe theo lời dặn dò của ngươi, không chạy trốn, vì sao ngươi lại đánh ta!”
Cố Thanh Phong ôm eo nhỏ nhắn của Khương Ly, bắt đầu sờ mó.
“Bổn đế đánh ngươi, đó là vì bổn đế để ý tới ngươi, nếu không phải nhìn ngươi quá vểnh lên thế này, ai mà thèm đánh?”
“Ngươi!” Khương Ly giận dữ, nhưng mà còn chưa đợi nàng ta nói gì, Cố Thanh Phong đã trực tiếp ngắt lời: “Ôi, không gặp một lúc, pháp lực khôi phục rất nhanh nha, đúng lúc bổn đế muốn bổ ma.”
“Không… đừng…” Vẻ mặt Khương Ly hoảng sợ lui về phía sau, nhưng lại bị một bàn tay tóm chặt kiềm hãm giống như một con cừu non đang chờ làm thịt.
Một lát sau, cả người nàng ta không còn chút sức lực nào, giống như một con gấu túi treo trên người Cố Thanh Phong.
Nhưng trong đôi mắt đẹp của nàng ta lại lộ ra hận ý ngút trời, ánh mắt nhìn về phía Cố Thanh Phong như hận không thể lột da rút gân hắn.
Hơn nữa bên trong còn có những giọt nước mắt trong suốt như pha lê.
“Này, khóc cái gì? Không phải chỉ mượn một chút pháp lực của ngươi thôi sao? Thật nhỏ nhen, không giống bổn đế, rõ ràng biết ngươi muốn giết ta nhưng ta lại còn đại phát lòng từ bi tha cho ngươi một mạng.”
Chương 953 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]