Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 955: CHƯƠNG 954: TIỂU THI MỊ TRỞ LẠI

“Thà ngươi giết chết ta còn hơn! Cũng không cần phải bị ngươi sỉ nhục như bây giờ! Ngươi rõ ràng có thể thông qua phương thức khác rút pháp lực của ta ra nhưng lại nhất định phải… nhất định phải… sử dụng phương pháp này! Ngươi là một tên khốn!” Khương Ly nức nở nói, rõ ràng ấm ức đến mức không thể chịu nổi, còn phải cố gắng không để nước mắt rơi xuống, vẻ mặt quật cường. “Ngươi thì hiểu cái rắm! Không biết phương thức truyền dẫn tốt nhất của pháp lực là truyền qua miệng sao?”

Khương Ly quay đầu đi, không thèm để ý tới Cố Thanh Phong nữa. Nàng ta biết, bây giờ bản thân đã trở thành tù nhân, nói cái gì cũng vô dụng, hơn nữa nàng ta cũng không muốn để người khác nhìn thấy khía cạnh yếu ớt của mình.

Trong lòng cũng mơ hồ có suy đoán, tên ma đầu này tất nhiên là ở trong di tích Phi Tiên Tông có được không ít thứ tốt, nếu không tâm trạng sẽ không tốt như vậy.

Thật đáng chết! Đợi khi ra thế giới bên ngoài, nhất định phải nghĩ biện pháp liên lạc với sư tôn, thoát khỏi ma trảo của hắn!

Ai mà ngờ, còn chưa ra tới thế giới bên ngoài, Cố Thanh Phong đã mở ra thế giới trong lòng bàn tay, phong ấn tu vi của Khương Ly rồi ném nàng ta vào trong đó, sau đó lại thả Cổ Linh Nhi ra.

Khương Ly đánh giá thế giới chim hót hoa thơm trước mắt, tuy tu vi của nàng ta đã bị phong ấn, nhưng vẫn còn nhãn lực.

Nàng ta liếc mắt một cái đã nhìn ra đây là một thế giới vô biên, trong lòng âm thầm kinh hãi, không nghĩ tới tên ma đầu này lại cắn nuốt một thế giới, coi nó như hậu hoa viên của mình.

Ấn tượng đối với Cố Thanh Phong trong lòng nàng ta lại trở nên kém đi vài phần.

Tuy nhiên nàng ta nghĩ lại, tạm thời ở chỗ này cũng là một chuyện tốt, dù sao không cần lúc nào cũng đi theo bên cạnh tên ma đầu kia, ngày đêm phải chịu sỉ nhục.

Thật không may, suy nghĩ là tốt đẹp nhưng thực tế lại rất tàn nhẫn phũ phàng.

Lộc cộc lộc cộc…

Tiếng bước chân vang lên.

Khương Ly nhìn lại theo tiếng bước chân, nàng ta chợt sững người, chỉ vì nàng ta nhìn thấy một vị nữ tử xinh đẹp tuyệt mỹ áo trắng như tuyết, thanh lãnh như trăng, phong thái yêu kiều, đang chậm rãi đi về phía mình.

Trên mặt nàng ta mang theo nụ cười tiêu chuẩn, không quá thân cận, làm cho người khác cảm thấy giả dối, cũng không quá xa cách, làm cho lòng người sinh ra cảm giác xa cách.

Nói tóm lại, đây là một nữ tử rất khó có thể làm cho người khác sinh ra ác cảm.

Khương Ly ngơ ngác một lát, không nghĩ tới thế gian lại còn có mỹ nhân như vậy.

Nhưng ngay sau đó nàng ta đã tỉnh táo lại, thế giới này là hậu hoa viên của Cố lão ma, chẳng phải có nghĩa là nữ tử trước mắt nàng ta cũng là lô đỉnh song tu bị Cố lão ma bắt tới sao?

Nàng ta cảm thấy đau nhói trong tim mà không rõ lý do.

Đôi khi nữ tử thích nữ tử đẹp hơn nam giới.

Nhất là nữ tử làm cho người khác thương tiếc như vậy.

“Tỷ tỷ là người mới sao? Ta tên là Lý Minh Nguyệt, ra mắt tỷ tỷ, sau này tỷ tỷ gọi ta là Minh Nguyệt là được rồi.” Tiểu Thi Mị cười dịu dàng, vô cùng ôn nhu nói.

Khương Ly nhìn Tiểu Thi Mị hiểu lễ nghĩa trước mặt đang cười dịu dàng, trong lòng càng cảm thấy thương tiếc hơn.

Đây rốt cuộc là một nữ tử như thế nào, mặc dù thân ở tình thế không lối thoát, nhưng vẫn có thể ôn nhu như vậy, giống như là một đoá sen trắng ra gần bùn mà không hề bị vấy bẩn, mặc dù thân ở trong bùn đất, cũng phải tự mình nở rộ.

“Ta là Khương Ly, muội muội cũng bị Cố lão ma kia bắt tới sao? Muội đã bị bắt bao lâu rồi?”

Tiểu Thi Mị mỉm cười: “Ta sao? Có lẽ là người lâu nhất.”

Nàng ta nhớ tới những ngày tháng ở Trấn Ma Ngục trước kia, nhớ tới lần đầu tiên gặp chủ nhân, về sau lại được chủ nhân cứu ra khỏi Trấn Ma Ngục, bao nhiêu gian khổ trên mọi nẻo đường, cuối cùng cũng có ngày trở thành nữ đế.

Nụ cười trên khuôn mặt của nàng ta càng lúc càng trở nên kiều diễm hơn.

Tất cả những điều này đều bị Khương Ly nhìn thấy, càng đau lòng hơn.

Nang ta là người đầu tiên bị bắt? Vậy chẳng phải có nghĩa là nàng ta bị Cố lão ma giam cầm trong một thời gian dài rồi sao?

Thật thương xót cho một mỹ nhân tuyệt thế như vậy lại có số mệnh thăng trầm hẩm hiu, rơi vào trong tay Cố lão ma, có thể tưởng tượng được sẽ bị lão ma đầu kia ngày đêm tra tấn như thế nào?

Khương Ly không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ.

“Minh Nguyệt muội muội, muội yên tâm, tỷ tỷ ta là truyền nhân của Lưu Vân Tiên Vương, chờ sau này tìm được cơ hội, ta nhất định sẽ bảo sư tôn đến cứu chúng ta! Những ngày tháng như này sẽ kết thúc nhanh thôi.” Khương Ly an ủi.

Tiểu Thi Mị tươi cười càng sâu, hướng về phía hư không ôn nhu nói: “Chủ nhân ngài nghe thấy không? Khương tỷ tỷ muốn bỏ trốn.”

Khương Ly: “...”

“Nghe thấy rồi, Khương Ly giao cho ngươi trước, dạy cho nàng ta biết cái gì là quy củ.” Giọng nói của Cố Thanh Phong từ trong hư không truyền đến.

Mênh mông mênh mông giống như thần âm.

“Vâng, chủ nhân.” Tiểu Thi Mị tươi cười như hoa nói.

Sắc mặt Khương Ly cực kỳ khó coi, trong đầu chỉ quanh quẩn một câu.

Nàng vốn là người tốt, sao có thể theo giặc?

“Muội gọi hắn là chủ nhân?!”

“Đúng vậy, tỷ cũng sẽ gọi như thế nhanh thôi.” Tiểu Thi Mị cười kiều diễm, từng bước đi về phía Khương Ly.

Khương Ly có chút bối rối. Dường như nàng ta ngửi được một tia khí tức nguy hiểm từ trên người Thi Mị. Nàng ta muốn chạy, nhưng mà lực lượng toàn thân đều đã bị phong ấn, hiện tại giống như một người phàm, hoàn toàn không thể chạy được.

Chương 954 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!