Dần dần nàng ta phát hiện, nữ nhân trước mắt giống như đang biến hóa, khuôn mặt thân hình đều phát sinh biến hóa nào đó, hơn nữa càng ngày càng cảm thấy quen thuộc. Khương Ly sợ hãi kinh ngạc, đây không phải là nàng ta sao!?
“Yêu nữ nhà ngươi, biến thành bộ dáng của ta muốn làm gì!”
“Hì hì, tỷ tỷ đừng hoảng hốt, hôm nay muội muội trước tiên dạy cho tỷ bài học đầu tiên chính là hiểu rõ chính mình. Chỉ có hiểu biết đầy đủ về bản thân, hiểu rõ ưu điểm và khuyết điểm của bản thân, thì mới có thể phát huy tốt ưu điểm và tránh khuyết điểm, để làm cho chủ nhân hài lòng.”
Tiểu Thi Mị nói xong, liền cùng Khương Ly thẳng thắn gặp nhau.
“Tỷ tỷ thật hung dữ nha, đây là ưu thế của tỷ, còn có chỗ này, cùng với chỗ này đều không tệ, chỉ cần học tập nhiều kiểu chút thì nhất định chủ nhân sẽ thích.”
Khuôn mặt Khương Ly đỏ bừng, xấu hổ giận dữ: “Ngươi đừng nói nữa!”
Loại cảm giác bị người khác đánh giá từ đầu đến chân, làm cho nàng ta cảm giác mình không còn bí mật gì nữa.
“Mặt tỷ tỷ sao lại đỏ vậy? Tỷ đang xem chính là cấu tạo cơ thể của chính mình, cũng không phải của người khác, sợ cái gì?” Vẻ mặt Tiểu Thi Mị vô tội nói.
“Ngươi là yêu nữ! Ngươi và Cố lão ma đều là cá mè một lứa!”
Tiểu Thi Mị trong nháy mắt trở nên ảm đạm: “Tỷ tỷ mắng ta cũng được, nhưng đừng chửi chủ nhân, chủ nhân rất tốt.”
......
Bên ngoài, Cổ Linh Nhi vừa mới được thả ra giống như con chim nhỏ ra khỏi lồng, vây quanh Cố Thanh Phong nói ríu rít không ngừng.
“Những truyền nhân Tiên Vương kia đâu? Còn nữa vừa rồi ngươi đưa ta vào đâu vậy? Nữ tử xinh đẹp đó là ai?”
Cổ Linh Nhi giống như một đứa trẻ hay tò mò, đuổi theo Cố Thanh Phong hỏi không ngừng.
Hỏi đến mức hắn cũng cảm thấy phiền.
Sách nói rằng cách tốt nhất để giữ cho một nữ tử im lặng là bịt miệng nàng ta lại.
Vì thế Cố Thanh Phong đã làm theo.
Một lát sau, khuôn mặt xinh đẹp của Cổ Linh Nhi đỏ bừng, cả người choáng váng, trầm ngâm một lúc lâu rồi lại nói: “Miệng ngươi sao lại có mùi son phấn! Hôm nay ta không bôi son phấn…. a!”
Cổ Linh Nhi đột nhiên hét lớn lên, dường như bừng tỉnh lại: “Ngươi có phải nhân lúc ta không có ở đây, hôn nữ nhân khác đúng không! Ngươi lại có thể dùng miệng đã hôn nữ nhân khác rồi hôn ta!?”
“Sao bổn đế lại không phát hiện ra ngươi lại phiền phức như vậy? Thật sự là thiếu trừng phạt.”
Vì thế Cố Thanh Phong trực tiếp kéo Cổ Linh Nhi vào thế giới trong lòng bàn tay, hung hăng trừng phạt nàng ta một trận.
Vài ngày sau.
Hai người từ trong thế giới lòng bàn tay đi ra, chỉ là Cổ Linh Nhi đã thay một bộ quần áo mới mà thôi.
Lần này nàng ta cũn không nói gì nữa, thậm chí cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Thanh Phong, giống như một tiểu tức phụ bị chọc giận, nhắm mắt theo sát người.
Cố Thanh Phong cũng tiến vào trạng thái thánh hiền, nhìn khuôn mặt Cổ Linh Nhi hồng nhuận có chút cảm giác.
Quả nhiên, chỉ có người đã từng trải qua thế sự thăng trầm mới hiểu được, hương vị tốt nhất của nhân gian là niềm vui mới.
.......
“Ngươi thật sự đã giết truyền nhân Tiên Vương?” Cổ Linh Nhi đột nhiên lo lắng nói.
“Ừm!” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
Sắc mặt Cổ Linh Nhi trở nên tái nhợt: “Bây giờ nên làm gì mới tốt đây, đắc tội ngũ đại Tiên Vương, cho dù là phụ hoàng chỉ sợ cũng… nhưng ngươi yên tâm, trở về ta sẽ cầu phụ hoàng, nhất định để cho ông ấy bảo vệ ngươi.”
“Ngươi cảm thấy phụ hoàng ngươi có thể ngăn cản được ngũ đại Tiên Vương sao?”
“Vậy nếu không chúng ta chạy trốn đi, chạy đến chân trời góc biển, đi đến một nơi mà không ai biết.”
“Trốn? Trong từ điển của bổn đế không có từ này! Hơn nữa, chỉ là Tiên Vương mà thôi, chẳng qua chỉ là gà đất chó ngói thôi mà.” Cố Thanh Phong kiêu ngạo nói.
“Ngươi đang nói bậy bạ cái gì vậy, đó chính là Tiên Vương đấy, tồn tại mạnh nhất lúc đương thời.”
Cố Thanh Phong cũng lười giải thích, vì thế chỉ tiện tay chỉ một ngón tay, truyền đi hình ảnh hắn bạo ngược truyền nhân của ngũ đại Tiên Vương lúc đó.
Cổ Linh Nhi sau khi xem xong ngay lập tức trợn mắt há hốc mồm: “Ngươi thật sự có thể bất tử bất diệt sao? Ngay cả Tiên Vương cũng không giết được ngươi?”
“Ừm! Được rồi đừng nói nhảm nữa, bổn đế còn có người nhà đang chờ đi cứu, mau đi thôi.”
Vì thế Cố Thanh Phong đã mạnh mẽ mang theo Cổ Linh Nhi đi ra ngoài cấm khu Phi Tiên.
Chỉ là đi được hai bước, hắn lại đột nhiên dừng lại.
Cấm khu Phi tiên này chính là di tích thượng cổ, tiên khí cực kỳ nồng nặc, dù sao hiện tại lên trời cũng không có thang, đoán chừng sau này cũng không có người tới nữa, nhưng không thể lãng phí những tiên khí này nha.
Vì vậy, hắn quyết định hút khô tiên khí trước khi rời đi.
Lúc này khoanh chân ngồi xuống, thi triển Minh Phủ Chi Ác, hư không trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một cánh cổng Địa ngục.
Khi cổng lớn mở ra, lộ ra cái cổng giống như lỗ đen, từ trong đó phóng ra một lực hút khủng bố, điên cuồng nuốt tiên khí xung quanh.
Tiên khí bốn phương tám hướng như thủy triều tràn vào trong cánh cổng.
Minh Phủ Chi Ác ngay cả Đại La Kim Tiên cũng có thể hấp thụ, thì khỏi phải nói đến những tiên khí vô chủ này.
Nó giống như vực sâu không đáy bình, cuồn cuộn không ngừng hấp thụ toàn bộ tiên khí của cấm khu Phi Tiên.
Cổ Linh Nhi ở bên cạnh cũng được lợi theo, dù sao nàng ta cũng ở bên cạnh Cố Thanh Phong, tiên khí nơi này đã nồng đậm đến mức gần như hoá thành thực chất, giống như một làn sương mù trắng xóa, đưa tay không thấy năm ngón tay.
Chương 955 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]