Tuy rằng nàng ta không chiếm được phần chính, nhưng có thể đi theo bên cạnh Cố Thanh Phong cũng húp được miếng canh. Cơ thể hai người ở trong tiên khí nồng đậm, giống như bọn họ đang tắm trong tiên khí, cả người phát ra ánh sáng rực rỡ, biến ảo khôn lường.
Trong khi hai người đang tu luyện, đám thiên kiêu ở cấm khu Phi Tiên bắt đầu nguyền rủa.
Vốn thang trời đã bị phá hủy, bảo vật mao tuyến cũng không có vét được gì, kế hoạch hôm nay cũng chỉ có thể mượn tiên khí trong cấm khu Phi Tiên để tu luyện, nhưng ai mà nghĩ, còn chưa tu luyện được bao lâu, tiên khí đã giống như một quả bóng xì hơi, nồng độ giảm xuống mà tốc độ mắt thường có thể thấy được, tất cả tiên khí đều lao về một hướng.
Điều này làm cho tất cả thiên kiêu đều chấn động, rối rít tìm kiếm nơi tiên khí hội tụ.
Kết quả đến nơi để xem xét thì nhìn thấy.
A, lại là Cố Đế Quân, vậy thì không có việc gì nữa.
Có một lần leo lên thang trời đó, mọi người đều đã quen rồi, không ai lớn tiếng ồn ào, không ai quấy rầy, tất cả mọi người đều từ xa nhìn thoáng qua bóng dáng vĩ đại của Cố Thanh Phong, sau đó yên lặng rời đi, thuần thục đến mức làm cho người khác phải đau lòng.
Đi này chính là thật sự rời đi, đám thiên kiêu nhao nhao rời khỏi cấm khu Phi Tiên.
Chút chỗ tốt cuối cùng ở đây đều bị Cố Đế Quân chiếm hết, vậy còn ở lại nơi này làm gì nữa?
Chẳng lẽ chờ Cố Đế Quân bỗng nhiên có hứng, cắn nuốt mình?
......
Bên ngoài, lối vào cấm khu Phi Tiên.
Vị đại thần Thất Tinh Cổ Quốc kia còn đang chờ ở cửa vào, dù sao ông ta là người phụ trách chưởng quản thông đạo.
Không lâu sau, bóng người của một vị thiên kiêu từ cửa vào bay ra.
Đại thần có hơi sửng sốt, hỏi: “Cấm khu Phi Tiên còn mấy ngày nữa mới đóng cửa, sao ngươi sớm đi ra vậy?”
Điều này nếu là trước kia đúng là không thể tin nổi, trước kia căn bản không ai đi ra trước hạn cả, bởi vì cho dù ngươi chiếm được đủ thứ tốt, cũng có thể ở lại bên trong mượn tiên khí nồng đậm để tu luyện, tiên khí trong cấm khu Phi Tiên tuyệt đối không thua kém bất kỳ thánh địa tu luyện nào.
Vị thiên kiêu kia dùng vẻ mặt cực kỳ phức tạp nhìn đại thần, mở miệng dường như muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói ra cái gì, sau đó không quay đầu lại rời đi ngay lập tức.
Hắn ta phải nhanh chóng chạy khỏi Thất Tinh cổ quốc, rời xa chốn thị phi này.
Có thể dự đoán được, một khi truyền ra chuyện truyền nhân của ngũ đại Tiên Vương, bốn người chết một người làm tù binh, chắc chắn chấn động trên toàn thế giới, đến lúc đó nếu ngũ đại Tiên Vương vây quanh tấn công Thất Tinh cổ quốc thì phải làm sao bây giờ?
Truyền nhân dày công bồi dưỡng đã chết rồi, thì tàn sát một thành để trút giận cũng không quá đáng phải không?
Trên người truyền nhân Tiên Vương khẳng định có thứ như hồn đăng (đèn linh hồn) vân vân, nói không chừng lúc này các Tiên Vương đang chạy tới Thất Tinh cổ quốc, lúc này còn không chịu đi ngay chả lẽ chờ làm bia đỡ đạn sao?
Còn việc tuyên truyền chuyện này?
Đùa giỡn cái gì vậy, liên quan đến chuyện của ngũ đại Tiên Vương còn có Cố Đế Quân, đây là chuyện có thể nói sao?
Hai bên ai cũng không đắc tội nổi.
Vẫn là nhanh chóng trở về tông môn, thông báo cho cấp cao trong tông môn, sớm tìm cách ứng phó với nó thôi.
Trận chiến của Tiên Vương sắp nổ ra, cả Tinh Hư thứ sáu đều sẽ bị ảnh hưởng, người khôn giữ mình mới là thượng sách.
Cho nên vị thiên kiêu này rời đi mà không quay đầu lại.
Đại thần nhìn thiên kiêu vội vã rời đi, bối rối, lập tức bất mãn nói: “Người trẻ tuổi bây giờ, đúng là không có phép tắc.”
Trong lúc ông ta đang lẩm bẩm, lại có một thêm vị thiên kiêu từ trong đó chạy ra, tốc độ cực nhanh, giống như có hồng thủy hay mãnh thú nào đó ở phía sau đuổi theo hắn ta vậy.
Ông ta vội vàng tiến lên hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Là trong cấm khu Phi Tiên xảy ra chuyện gì sao?”
Ai ngờ người nọ còn không lễ phép hơn so với người trước, ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái, chạy trốn chết như điên.
Sắc mặt đại thần trong nháy mắt trở nên ngưng trọng: “Chẳng lẽ trong cấm khu Phi Tiên đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Không được, người tiếp theo đi ra, ta nhất định phải ngăn cản lại, phải hỏi rõ ràng bên trong cấm khu Phi Tiên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cấm khu Phi Tiên chính là một trong những nội tình của Thất Tinh cổ quốc, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.”
Đang lúc ông ta đang suy nghĩ như vậy, màn ánh sáng nơi thông đạo không ngừng rung động.
Ào ào!
Đám người xông ra ngoài như thuỷ triều, tất cả mọi người đều có một đức hạnh như nhau, thân hóa độn quang chạy trốn chết như điên, không dám ở lại lâu.
Ông ta đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức phản ứng lại, vội vàng chặn đường một vị thiên kiêu hỏi: “Trong cấm khu Phi Tiên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vị thiên kiêu kia đang sốt ruột, muốn nhanh chóng chạy đi, nhưng lại bị đại thần quấn lấy, đành phải nói với ngữ khí dồn dập nói: “Sắp đổi trời rồi!”
“Sắp đổi trời rồi? Ý ngươi là sao?” Đại thần trong nháy mắt sửng sốt, chờ ông ta có phản ứng lại, người nọ đã chạy như chết từ lâu.
Ông ta vội vàng chặn một người khác.
“Chết rồi! Chết hết rồi! Nếu không đi tất cả chúng ta sẽ chết!”
“Cái gì đều chết rồi? Ai chết? Ngươi nói rõ ràng chút đi!”
Đại thần hỏi nửa ngày, lại càng lúc càng rối rắm.
Ngay đúng lúc này, mọi người gần như đã bỏ chạy hết.
Chương 956 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]