“Đúng vậy, cho nên chúng ta chỉ cần phái mấy vị Chuẩn Tiên Vương đi tới là được, không có Tiên Vương Kiếp, Cố Thanh Phong không tính là cái thá gì.” “Nhưng nghe nói Cố Thanh Phong dường như nắm giữ bí thuật phục sinh nào đó, bị binh khí Tiên Vương đánh trúng vẫn có thể không chết.”
“Trong thiên hạ này không có bí thuật bất tử bất diệt, Tiên Vương chúng ta còn sẽ chết, huống chi là hắn, cái gọi là bất tử, chẳng qua chỉ là sức mạnh của kẻ tấn công không đủ mà thôi, mấy vị Chuẩn Tiên Vương tự mình đi tới, hắn chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ, cho dù thật không chết chết được hắn, cũng có thể bắt sống hắn, mang về giao cho chúng ta giết.” Thiên Đô Tiên Vương thản nhiên nói.
Mấy người vừa nghĩ cũng cảm thấy đúng, Tiên Vương cũng không thể bất tử bất diệt, dựa vào cái gì một tên tiểu tốt vô danh có thể chứ?
Vì thế mấy vị Tiên Vương nhao nhao truyền tin, mỗi người phái một thủ hạ của mình đi, chuẩn bị trả thù Cố Thanh Phong.
........
Được Đại La Kim Tiên kéo xe, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, Cố Thanh Phong đã trở lại tiên triều Tinh Cực.
Đương nhiên trong khoảng thời gian này cũng không thể thiếu sự đốc thúc của roi da nhỏ, mỗi khi Khương Ly lười biếng, Cố Thanh Phong sẽ giống như người điều khiển xe ngựa, quất mạnh một roi lên mông ngựa.
Chờ đến tiên triều Tinh Cực, Cố Thanh Phong lập tức thu hồi nàng ngựa hoang kéo xe Khương Ly, sau đó không ngừng vó ngựa phi tới chỗ cổ thụ tinh thần.
Cổ thụ tinh thần vẫn giống như lúc trước, cao vút vào mây, cành lá tươi tốt, cành cây vươn vào hư không, giống như đang chống đỡ một phương thiên địa, lớn đến vô biên vô hạn.
Trên đó tùy tiện một phiến lá cây, đã có thể lớn bằng một ngọn núi, có thể nói là che trời che nắng.
Mà trên từng cành cây giống như từng dãy núi dài, đều treo vô số xác tinh tú rậm rạp.
Nhưng khác biệt duy nhất chính là cổ thụ tinh thần hôm nay có chút ố vàng, giống như suy dinh dưỡng.
Cố Thanh Phong nhìn thấy một màn này, chợt cảm thấy sốt ruột.
Trạng thái cổ thụ tinh thần như này chẳng phải có nghĩa là người nhà sắp không được rồi sao?
Vì thế hắn vội vàng lớn tiếng gọi: “Lạc Phi! Bổn đế mang Tinh Thần Lệ về rồi đây, mau đi ra!”
Vừa dứt lời!
Một nam một nữ trong nháy mắt từ trên trời giáng xuống.
Nam tử khuôn mặt băng hàn, một thân hắc y, ôm trường kiếm, chính là kiếm khách mặt méo Yến Kinh Vân.
Còn nữ tử lại là một vị mỹ phụ nhân mặc cung trang hoa lệ, khuôn mặt tuyệt mỹ, trang điểm tinh xảo, phong thái thành thục, cả người tựa như một quả đào mật chín mọng, chính là Lạc Phi nương nương.
Đôi mắt xinh đẹp Lạc Phi ngấn nước, kinh ngạc vui mừng nhìn về phía Cố Thanh Phong, nói: “Ngươi thật sự tìm được Tinh Thần Lệ rồi? Ở đâu, mau lấy ra cho bổn cung xem thử.”
“Trước tiên đừng để ý tới Tinh Thần Lệ, tình huống của Tinh Cực Tiên Vương thế nào rồi? Bổn đế nhìn cổ thụ Tinh Thần đã ố vàng.”
“Bệ hạ cũng không có gì đáng ngại, một số vấn đề nhỏ mà thôi, chỉ cần có Tinh Thần Lệ, tất cả sẽ không còn là vấn đề nữa.”
Cố Thanh Phong nghe vậy, vẻ lo lắng trong mắt nhất thời rút đi, hắn sợ mình bận rộn một thời gian, thật vất vả mới tìm được Tinh Thần Lệ, kết quả vừa trở về thì người đã không còn!
May mắn thay, điều tồi tệ nhất đã không xảy ra.
Tinh thần này của hắn vừa thả lỏng xuống, ánh mắt đã không tự chủ được nhìn về phía thân thể mềm mại quen thuộc của Lạc Phi, nói thật, trái cây hắn thích ăn nhất ở hiện đại chính là quả đào mật.
Cho dù ở thế giới này ăn nhiều tiên đào tiên quả, hắn vẫn một lòng không thay đổi, vẫn thích cái này, hoài niệm quả đào mật lúc trước.
“Tinh Thần Lệ đâu?” Lạc Phi khẽ mở môi son, ngữ khí vội vàng nói.
Rất rõ ràng là một lòng muốn cứu phu quân.
Cố Thanh Phong nhìn Yến Kinh Vân ở bên cạnh như thần giữ cửa nói: “Tinh Thần Lệ ở trên người bổn đế, nhưng bổn đế không tin người này, nếu lỡ hắn ta có lòng ác ý ra tay cướp đoạt thì làm sao bây giờ? Ở đây chỉ có một vị Đại La Kim Tiên như hắn ta, ai có thể khống chế được hắn ta chứ?”
“Kinh Vân tuyệt đối sẽ không hai lòng, ngươi có thể yên tâm.”
“Bổn đế lo lắng, nói thật, nếu bổn đế không biết vị trí cụ thể của Tinh Cực Tiên Vương, thì ngay cả ngươi bổn đế cũng không tin!
Ai biết các ngươi có phải thật lòng muốn cứu người nhà của bổn đế hay không!”
Lạc Phi:”. ..”
Bà ta đã không có gì để nói với con người Cố Thanh Phong này từ lâu, từ lúc trước ầm ĩ chuyện bị đoạt xá, bà ta đã nhìn ra đầu óc người này có thể có vấn đề.
“Kinh Vân, ngươi lui ra trước đi.” Lạc Phi phân phó nói.
Yến Kinh Vân lạnh lùng gật đầu, thân hình ngay lập tức ẩn trốn vào hư không, biến mất không thấy tăm tích.
Lạc Phi cũng không sợ Cố Thanh Phong có ác tâm gì, tuy rằng bà ta không phải là Đại La Kim Tiên, nhưng cũng không phải là người mà một vị chân tiên như Cố Thanh Phong này có thể nắm bắt.
Huống chi lúc trước Cố Thanh Phong rời đi, còn ăn cổ thần đan, muốn mạng của hắn, dễ như trở bàn tay.
“Được rồi, Kinh Vân đã đi rồi, ngươi có thể lấy Tinh Thần Lệ ra rồi.”
Cố Thanh Phong nhìn bốn phía nói: “Nơi này quá trống trải, bổn đế sợ có kẻ xấu rình rập, vẫn nên đến cung điện của ngươi đi.”
Lạc Phi có chút không kiên nhẫn, nhưng vì Tinh Thần Lệ, vẫn đồng ý với yêu cầu của Cố Thanh Phong.
Sau đó, cả hai đi đến cung điện nơi bà ta sống.
Chương 960 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]