Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 962: CHƯƠNG 961: KHẶC KHẶC KHẶC… LẠC PHI NƯƠNG NƯƠNG (2)

Chờ đến trong cung điện, Cố Thanh Phong phanh một tiếng, đóng chặt cửa lớn lại, quay người lại, nhìn chằm chằm vào Lạc Phi, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà mị. Lạc Phi nhìn dục vọng không che dấu trong mắt đối phương, lúc này nhíu mày: “Cố Thanh Phong, ngươi có ý gì?”

Nụ cười nơi khóe miệng Cố Thanh Phong càng lúc càng suồng sã: “Khặc khặc khặc… Lạc Phi nương nương, ngươi cũng không muốn phu quân của ngươi có chuyện gì phải không?”

Sắc mặt Lạc Phi lúc này lập tức trở nên lạnh lẽo: “Cố Thanh Phong, rốt cuộc ngươi đang muốn làm gì!”

“Khặc khặc… Đêm khuya thanh vắng, cô nam quả nữ ở chung một phòng, ngươi nói xem bổn đế muốn làm gì chứ? Đương nhiên là tận dụng triệt để thời gian, lợi dụng mọi cơ hội, không thể tự kiềm chế.” Cố Thanh Phong cười nham nhở nói.

“Cố Thanh Phong, bổn cung khuyên ngươi không nên phạm sai lầm, bây giờ ngươi giao Tinh Thần Lệ ra, bổn cung niệm ngươi một lòng vì bệ hạ, có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nếu không…” Ánh mắt Lạc Phi đầy vẻ nguy hiểm uy hiếp nói.

“Đe dọa ta? Ngươi thật sự cho rằng bổn đế sợ sao? Bổn đế cũng nói cho ngươi biết, hôm nay! Ngươi! Bổn đế làm chắc rồi! Tinh Cực Tiên Vương có tới cũng ngăn không được!

Khặc khặc khặc…. Lạc Phi nương nương, phu quân ngươi trọng thương nhiều năm, ngươi cũng một mình giữ khuê phòng nhiều năm như thế, nói vậy cũng rất cô đơn tịch mịch phải không?” Cố Thanh Phong từng bước một đi tới ép sát Lạc Phi.

Khóe miệng Lạc Phi lúc này xuất hiện một tia cười lạnh lẽo: “Cố Thanh Phong, ngươi thật đúng là gan to bằng trời, lại dám đánh lên chủ ý lên người bổn cung, chẳng lẽ ngươi đã quên Cổ Thần Đan lúc trước rời khỏi Tinh Cực Tiên triều rồi sao? Quỳ xuống cho bổn cung!”

Tay ngọc Lạc Phi khẽ vuốt ve, một luồng pháp lực không rõ biến động lóe ra từ lòng bàn tay bà ta.

Đây là cổ thần trong cơ thể Cố Thanh Phong.

Cổ thần có thể cướp lấy quyền khống chế thân thể.

Tuy nhiên bước chân của Cố Thanh Phong lại không dừng lại, nhàn nhã đi tới trước người Lạc Phi.

Cảm nhận được khí tức nam tử mãnh liệt kia, Lạc Phi theo bản năng lui về phía sau nửa bước, khiếp sợ nói: “Làm sao có thể! Cổ thần trong cơ thể ngươi đâu?”

Bà ta chưa từ bỏ ý định liên tục bóp pháp quyết, ý đồ liên hệ với cổ thần, nhưng mà tất cả đều giống như đá chìm xuống biển rộng, vô ích.

Bộp!

Cố Thanh Phong nắm lấy bàn tay xinh đẹp đang bóp pháp quyết kia, nở một nụ cười ta mị: “Nữ nhân, ngươi lại dám bảo bổn đế quỳ xuống, không thể không nói ngươi rất có dũng khí, nếu ngươi thích kiểu tư thế này, vậy một lúc nữa bổn đế sẽ cho ngươi quỳ đã!”

Thân là nữ nhân đã có phu quân, bị nam tử khác bắt lấy tay, điều này làm cho Lạc Phi cảm thấy xấu hổ và tức giận, nhưng bà ta đã nhanh chóng trấn định lại.

Bởi vì Cố Thanh Phong trước mặt chỉ là một vị Chân Tiên mà thôi.

Tuy bà ta không phải thiên tài tu luyện, nhưng quanh năm đi theo bên cạnh Tiên Vương, có đủ tất cả các loại tiên đan linh dược, tu vi hiện giờ đã đạt tới cấp độ Kim Tiên từ lâu, mặc dù chiến lực ở đáy trong Kim Tiên, nhưng đó cũng là một Kim Tiên chân chính.

Vượt qua Chân Tiên mấy cảnh giới.

“Cho dù ngươi có cách giải quyết Cổ Thần vậy thì sao chứ, ngươi chẳng qua chỉ là một vị Chân Tiên mà thôi, cũng muốn động thủ với bổn cung là Kim Tiên sao? Đúng là một trò đùa hài hước lớn của thiên hạ!”

Lạc Phi nói xong, tiên quang trên người chợt bùng phát, tay ngọc mạnh mẽ vung lên.

Bình thường, nếu như là Chân Tiên bình thường đối mặt một đòn này, nhất định sẽ không còn cánh tay này, nhưng Cố Thanh Phong thì khác.

Đặc điểm lớn nhất của con người hắn chính là những gì hắn nói thì không thể tin được, ngoài ra còn có tu vi cảnh giới càng không thể tin được.

Vì thế, một màn làm cho Lạc Phi phải há hốc miệng kinh ngạc sắp xảy ra.

Bà ta vung xuống, bàn tay Cố Thanh Phong không nhúc nhích, ngược lại càng nắm chặt hơn.

Sắc mặt Lạc Phi đột nhiên biến đổi: “Làm sao có thể!”

Bà ta kịch liệt giãy dụa, thậm chí dùng tay còn lại không ngừng công kích Cố Thanh Phong, nhưng tất cả đều vô ích, công kích của Kim Tiên hiện giờ ngay cả phá vỡ hàng phòng ngự cũng không làm được.

“Thực lực của ngươi sao lại trở nên mạnh như vậy!”

“Khặc khặc khặc… Lạc Phi nương nương, thuận theo số mệnh đi, ngươi không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của bổn đế đâu. Nhưng mà ngươi cũng không cần phải lo lắng, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, bình thường, bổn đế sẽ không đánh nữ nhân.”

“Ngươi mau buông bổn cung ra! Bổn cung là phi tử của Tiên Vương, há là người mà hạ nhân như ngươi có thể…”

Ba!

Một cái bạt tai cắt đứt lời của Lạc Phi, trên mặt mềm mại của bà ta xuất hiện một dấu bàn tay đỏ ửng.

Lạc Phi vô cùng kinh hãi nhìn hắn: “Không phải ngươi nói ngươi sẽ không đánh nữ nhân sao?”

“Bổn đế nói là bình thường sẽ không đánh nữ nhân, trừ phi không nhịn được.”

“Đồ khốn! Bệ hạ cũng chưa từng đánh ta, ngươi lại dám đánh ta! Bổn cung nhất định sẽ nói cho bệ hạ biết, bảo ông ấy giết chết ngươi!”

“Khặc khặc khặc… Tinh Cực Tiên Vương không có Tinh Thần Lệ, cũng sắp khó tự mình bảo toàn rồi, ngươi tìm ông ta cáo trạng thì có ích lợi gì?”

Nghe thấy ba chữ Tinh Thần Lệ, đôi mắt đẹp của Lạc Phi trở nên ảm đạm: “Cố Thanh Phong, ngươi rốt cuộc muốn làm gì! Ngươi không phải luôn miệng nói muốn cứu bệ hạ sao? Vì sao lại đối xử với bổn cung như vậy?”

Chương 961 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!