Tiên nhân không tì vết, tất nhiên sẽ không thể bẩn, nhưng Khương Ly không phải sợ bẩn, mà là không chịu nổi loại sỉ nhục này, hơn nữa còn là áp bức sỉ nhục giữa người cùng giới tính. Nhìn thấy sắp chạm vào, đột nhiên, Thượng Quan Uyển Nhi thu chân lại, tự mình mang giày dép vào, lạnh lùng nói: “Tiếp tục kéo xe.”
Khương Ly chợt thở phào nhẹ nhõm, nàng ta biết Thượng Quan Uyển Nhi đã thỏa hiệp, nàng ta sợ, sợ mình tranh sủng với nàng ta.
Điều này cũng nhờ Thượng Quan Uyển Nhi là công chúa, thuở nhỏ đã quen với những cuộc đấu tranh trong hậu cung, biết nữ nhân đấu tranh tàn khốc đến cỡ nào, nàng ta không muốn gây thù chuốc oán cho chính mình.
Vì thế, hai người khôi phục lại trạng thái trước đó, trên đường không nói gì, một người kéo xe, một người ngắm phong cảnh.
Không ai biết vừa rồi hai nữ nhân với hai phong cách khác nhau, nhưng cũng xinh đẹp như nhau đã trải qua một trận chiến tranh không có khói thuốc súng.
Ngươi có thể hoài nghi nhân phẩm của Cố lão ma, nhưng không thể hoài nghi ánh mắt của hắn, nữ nhân có thể được hắn coi trọng, không có loại người son phấn thô tục.
Phong cách bên ngoài xinh đẹp khác nhau, linh hồn thú vị không ai để ý.
.......
Nhờ sự vất vả thầm lặng của Khương mã phu, hai nàng đã nhanh chóng đến được khu vực Vô Cực Tông.
Khi vừa vào khu vực cổng núi, hai nữ nhân bị phát hiện.
“Đứng lại, người tới là ai, Vô Cực Tông ta đã phong bế sơn môn, tạm thời không tiếp khách.” Một đội đệ tử tuần tra ngăn cản hai người Khương Ly.
Đối mặt với cản trở, Khương Ly hoàn toàn không có chút lời vô nghĩa nào, một chưởng đánh ra, trực tiếp lộ ra thực lực cường đại thuộc về Đại La Kim Tiên.
Một đội đệ tử tuần tra này hoàn toàn không kịp có phản ứng đã bị diệt sạch.
Cùng lúc đó, Khương Ly cảm thấy sỉ nhục trong lòng dương như đã giảm bớt rất nhiều.
Trong khoảng thời gian này nàng ta chịu ấm ức, nhiều hơn so với cả đời này cộng lại cho nên cần phát tiết ra
Sau khi giải quyết được đội đệ tử này, cảnh báo ngay lập tức bị kích hoạt.
Thùng thùng thùng …
Tiếng chuông vang dội truyền khắp Vô Cực Tông, chuông vang lên chín tiếng, đại biểu cho ngoại địch xâm lấn.
Trong chốc lát, vô số tiên hoa từ sâu trong Vô Cực Tông bay ra, quang huy bắn ra bốn phía, tiên nhân như mưa.
Người tới là ai, dám mạo phạm Vô Cực Tông ta!”
Chưởng môn Lý Vô Cực của Vô Cực Tông đứng sừng sững ở trong hư không nói.
Hiện giờ cỏ cây Vô Cực Tông đều là binh lính, cho nên Khương Ly vừa ra tay, đã ngay lập tức gây ra cảnh giác.
Lý Vô Cực đánh giá nữ nhân kéo xe tuyệt mỹ kia, chợt âm thầm kinh hãi.
Bởi vì ông ta phát hiện bản thân lại nhìn không thể thấu cảnh giới của đối phương, phải biết rằng ông ta chính là Kim Tiên đỉnh phong, loại tình huống này có nghĩa là đối phương nếu không phải là Đại La Kim Tiên, thì chính là thân mang dị bảo có thể che giấu khí tức.
Tuy nhiên hai loại tình huống này, bất kể là loại nào cũng chứng tỏ đối phương không đơn giản.
Dẫu sao đây chỉ là một kéo xe!
Mã phu kéo xe đã cường đại như vậy, tuyệt mỹ như vậy, vậy thì người ngồi trên xe còn khủng bố đến mức độ nào?
Chẳng lẽ là hung ma vạn cổ của tiên triều Vũ Hoá tới rồi?
Còn vương pháp nữa hay không?
Đối mặt với câu hỏi của kẻ yếu như Lý Vô Cực, Khương Ly hoàn toàn lười phản ứng, đương nhiên nàng ta cũng hiểu rõ với đức hạnh của quan Uyển Nhi thời khắc được vạn người chú ý này, nàng ta chắc chắn muốn tự mình lên sân khấu.
Quả nhiên, cánh cửa của chiến xá hoàng kim cổ đã được mở ra.
Một bóng người tuyệt mỹ từ trong đó chậm rãi đi ra, nàng ta đi rất chậm, cử chỉ ưu nhã, mỗi một động tác đều lộ ra vẻ cao quý.
Trong chốc lát ánh mắt mọi người đều tập trung lên trên người Thượng Quan Uyển Nhi.
Thượng Quan Uyển Nhi rất hưởng thụ loại cảm giác này, cho nên nàng ta càng đi càng chậm.
Khương Ly ở bên cạnh khinh thường bĩu môi.
Hừ, đúng là đồ nhà quê chưa từng thấy việc đời.
Cũng may Thượng Quan Uyển Nhi không nghe được tiếng lòng của Khương Ly, nếu không bàn chân này xem như…
Lý Vô Cực nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt mỹ của Thượng Quan Uyển Nhi, hơi sửng sốt.
Chân Tiên!?
Chẳng lẽ là đang che giấu tu vi?
“Vị tiên tử này, không biết tôn tính đại danh thế nào? Vì sao tự tiện xông vào Vô Cực Tông ta?” Lý Vô Cực thấy chính chủ đã đi ra, vì thế hỏi.
Ai mà ngờ, Thượng Quan Uyển Nhi đi theo bên cạnh Cố Thanh Phong đã lâu, cái tốt không học, cái xấu thì học không sót cái nào, đương nhiên cũng có thể là bởi vì không có cái gì tốt.
Chỉ thấy Thượng Quan Uyển Nhi nâng đôi mắt lên, liếc Lý Vô Cực, sau đó thản nhiên nói: “Chỉ dựa tông chủ nho nhỏ như ngươi, cũng xứng với biết tên của bổn cung?”
Lý Vô Cực giật giật mày, ông ta không nghĩ tới nữ tử có thực lực không cao này, ngược lại vô cùng kiêu ngạo, nếu không phải nhìn không thấu tu vi của vị mã phu bên cạnh ngươi, bản tông chủ đã một tát đánh chết ngươi rồi!
Ông ta cố nén tức giận nói: “Vị tiên tử này, thứ cho lão phu mắt vụng về, giữa ngươi và ta chắc là không có cừu oán gì chứ?”
“Ngươi đắc tội chủ nhân nhà ta, ngươi nói có thù oán gì hay không?” Thượng Quan Uyển Nhi thản nhiên nói.
Chủ nhân!
Lý Vô Cực có chút khiếp sợ trong chốc lát, cái này đã lý giải rõ ràng, vì sao một vị Chân Tiên có thể để cho cường giả cấp bạc này làm kéo xe, thì ra là sau lưng có chủ nhân thực sự.
Chương 973 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]