“Không biết chủ nhân nhà ngươi là ai?” “Ngươi không xứng biết.”
Lý Vô Cực suýt chút nữa không thể thở nổi.
Tức giận nói: “Vậy ngươi đến đây rốt cuộc muốn làm gì?”
“Lúc trước ngươi phái Lý Thiên Cơ đi đến tiên triều Vũ Hoá còn nhớ không?”
Bốn chữ tiên triều Vũ Hoá vừa nói ra, làm cho lửa giận của Lý Vô Cực ngay lập tức tiêu tán, ngược lại trong lòng bỗng cảm thấy lạnh lẽo.
Không có thiên lý, giết con trai ta còn giết nhiều môn nhân đệ tử như vậy, vậy mà còn tìm tới cửa.
“Ngươi là vị tiền bối trong tiên triều Vũ Hoá phái tới?”
“Đúng vậy, đó chính là chủ nhân nhà ta, chủ nhân nhà ta nói bởi vì ngươi phái một đội người qua đó, hại hắn bị bẩn tay, cho nên phái ta đến diệt tông môn của ngươi.”
“Cái gì!?”
Môn nhân Vô Cực Tông nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi kiêu ngạo như thế, tức giận chửi: “Tiện nhân nhà ngươi, chẳng qua chỉ là một Chân Tiên, cũng dám lớn tiếng không biết xấu hổ đòi diệt Vô Cực Tông ta!”
Còn có một vị trưởng lão tính tình nóng nảy chủ: “Tiện tỳ ngươi, đợi lát nữa lão phu nhất định sẽ bắt ngươi lại, làm đôi lô đỉnh kia, để cho môn nhân đệ tử hưởng lạc!”
Sắc mặt Thượng Quan Uyển Nhi trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo: “Các ngươi muốn chết hả!”
Lúc này, Lý Vô Cực lại đột nhiên ngăn cản đệ tử trong tông môn, hướng về phía Thượng Quan Uyển Nhi nói: “Vị tiên tử này, chúng ta nguyện ý bồi thường tổn thất cho chủ nhân nhà ngươi, không biết có thể giơ cao đánh khẽ hay không?”
Thấy phía trên phái người sắp tới, Lý Vô Cực lúc này cũng không muốn rắc rối.
Nhưng mà, tâm nhãn của Thượng Quan Uyển Nhi chỉ lớn bằng hạt vừng, có thể nói là Cố Thanh Phong phiên bản nữ, nàng ta vừa bị người ta chửi mắng, làm sao có thể từ bỏ ý đồ.
Huống chi chủ nhân đã hạ mệnh lệnh.
“Không thể.” Thượng Quan Uyển Nhi trực tiếp trả lời.
“Còn bồi thường? Các ngươi bồi thường…”
Nàng ta đang nói, ai ngờ Lý Vô Cực lại đột nhiên ra tay.
“Vậy thì chết đi! Tiện nhân nhà ngươi!”
Tiên quang trên người Lý Vô Cực t phóng lên cao, cả người giống như đang dịch chuyển tức thì, mang theo uy thế khủng bố, mạnh mẽ công kích lên mặt Thượng Quan Uyển Nhi.
Tốc độ cực nhanh, Thượng Quan Uyển Nhi căn bản không kịp phản ứng, ngay cả thời gian xuất ra Tiên Vương binh cũng không có, cả người trực tiếp bị dọa choáng váng.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Khương mã phu ra tay.
Chỉ thấy nàng ta tiện tay vỗ một cái, bàn tay ngọc ngà trắng nõn vươn ra, trong nháy mắt xuyên qua tầng tầng hư không, trong ánh mắt không thể tin của Lý Vô Cực, đánh mạnh vào lồng ngực ông ta.
Lồng ngực của ông ta giống như bị một cái búa nặng đánh trúng, trong nháy mắt lõm xuống.
Cả người ầm một cái đã bị đánh bay ra ngoài, máu rơi dài trên không trung.
“Tông chủ!”
Vô số đệ tử môn nhân của Vô Cực Tông kinh ngạc hét lên, mấy vị trưởng lão ngay lập tức bay ra, tiếp được thân ngươi của Lý Vô Cực.
Lý Vô Cực ổn định người thần sắc vô cùng hoảng sợ, hộc máu nói: “Đại La Kim Tiên!”
Khương Ly không nói gì, mà ngạo nghễ đứng ở bên cạnh.
Một đám môn nhân đệ tử nghe thấy bốn chữ Đại La Kim Tiên, mỗi người đều sợ đến tái mặt.
Lúc này, Thượng Quan Uyển Nhi phục hồi tinh thần lại cảm thấy không vui, cảm thấy danh tiếng của mình bị cướp mất, sau đó nhảy ra.
Nàng ta lấy ra thanh trường thương vừa thô vừa đen.
Đó đúng là Diệt Thần Mâu!
Trường thương này vừa xuất ra, bầu trời trong nháy mắt trở nên tối sầm lại, cuồng phong nổi lên, sấm sét đen kịt vô tận loé ra, kích phát một luồng khí tức diệt thế.
“Đây là… Tiên Vương binh!!”
Ánh đèn sân khấu trong nháy mắt bị Thượng Quan Uyển Nhi cướp lại.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào Diệt Thần Mâu trong tay nàng ta, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
“Mau chạy đi!”
“Không thể đấu lại!”
Vô số người kinh ngạc hét lên, Lý Vô Cực vốn đang bị trọng thương lại bộc phát ra tốc độ kinh người, là người đầu tiên bay về phía xa xa, những người còn lại thấy thế cũng rối rít chạy trốn.
Cái này giống như một đám người tay không có vũ trang, đột nhiên nhìn thấy đối diện lấy ra một khẩu súng, còn là khẩu súng Gatling bắn lửa xanh, còn không lo chạy chẳng lẽ chờ chết sao?
“Này! Đừng chạy!” Thượng Quan Uyển Nhi tức giận dậm chân, lúc này mới bắt đầu thể hiện uy phong trước mặt người khác, còn chưa nói được câu nào thì người đã bỏ chạy hết.
Nói cho cùng nàng ta vẫn không chuyên nghiệp bằng Cố Thanh Phong, nếu Cố Thanh Phong ở đây, trước khi làm ra vẻ đã sớm bày ra thiên la địa võng phong tỏa Vô Cực Tông rồi.
Mắt thấy mọi người muốn chạy xa, Thượng Quan Uyển Nhi cũng bất chấp người trước hiển thánh, vội vàng tế lên Diệt Thần Mâu, hướng mọi người đánh tới.
Ầm ầm!
Trong hư không chợt có hàng tỷ tỷ đạo lôi đình bùng nổ!
Vô số hắc lôi như rậm rạp chằng chịt như mạng nhện, trải rộng toàn bộ hư không.
Những kẻ chạy trốn giống như một con sâu bay bị mắc vào mạng nhện.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người đã tan thành mây khói.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Thượng Quan Uyển Nhi sợ tới mức suýt chút nữa ném Diệt Thần Mâu trong tay ra ngoài, quá đáng sợ.
Đầu nguồn Tinh Hà.
Trong một cung điện lộng lẫy.
Thần Vũ Hầu lẳng lặng nghe trưởng lão Vô Cực Tông báo cáo.
Tên trưởng lão kia quỳ rạp xuống đất, không ngừng cầu khẩn, cũng dâng lên trăm vạn cân tiên ngọc.
Nhưng mà Thần Vũ Hầu không có hứng thú với những thứ này.
Chỉ khi ông ta nghe thấy hung ma của tiên triều Vũ Hoá một chưởng tiêu diệt mấy vạn quân, với một vị Kim Tiên, ông ta mới nổi lên một chút hứng thú.
“Nói như vậy, tên ma đầu kia có thể là một Đại La Kim Tiên?” Thần Vũ Hầu có hứng thú nói.
Chương 974 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]