Ầm ầm!! Một luồng kiếm khí giống như tháp nước cao tận trời rủ xuống, trong luồng kiếm khí đó hiện ra một Ma Vực giăng lưới dày đặc, có vô số ma thần ở trong đó phi nước đại, gào thét, bộc phát ra uy năng kinh thiên động địa.
“A!!!.”
Tiếng kêu thảm thiết chợt vang lên.
Chỉ thấy Chuẩn Tiên Vương da bọc xương lập tức bị chém rơi, toàn bộ cơ thể chia làm hai, máu tươi bắn tung toé cả tinh không.
Khóe miệng Cố Thanh Phong lộ ra nụ cười độc ác, trực tiếp vươn tay nắm lấy, lực hút cường đại từ lòng bàn tay hiện ra, vững vàng nắm chặt hai đoạn thân thể trong tay.
“Cứu ta! Cứu ta với!” Chuẩn Tiên Vương da bọc xương kêu gào thảm thiết.
Nhưng mà hai vị đồng hữu của ông ta căn bản ngay cả đầu cũng không quay đầu một giây nào, ngược lại còn chạy nhanh hơn.
Cố Thanh Phong nhìn thẳng ông, cười nham hiểm nói: “Không phải ngươi thích cười lắm sao? Không phải là không cười đã sao? Nào, cười lại cho bổn đế xem nào, chỉ cần ngươi còn có thể cười ra như vừa rồi, bổn đế sẽ tha cho ngươi.”
Chuẩn Tiên Vương da bọc xương vội vàng nở ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, trong nụ cười mang theo hèn mọn cùng lấy lòng.
“Cười thật khó coi! Chết đi cho bổn đế!”
Sắc mặt Cố Thanh Phong âm trầm nói.
Ngay lập tức hút khô vị Chuẩn Tiên Vương này, hóa thành một cỗ thi thể khô quắt.
Hắn nhẹ nhàng buông tay ra, xác khô rơi xuống, sau đó trực tiếp biến thành tro bụi trên không trung, tiêu tán trong tinh không.
“Tinh Cực, bổn đế đã giết một kẻ thù của ngươi rồi, còn lại hai người nữa, ngươi ở phía dưới cứ yên tâm, rất nhanh bọn họ cũng sẽ đi xuống bồi ngươi.”
Cố Thanh Phong lẩm bẩm, nói xong, hắn lại không nhanh không chậm đuổi theo hai người còn lại.
Hắn không vội, bởi vì hắn đã để lại hạt giống của tai kiếp lực trên người hai người này.
Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ thấy thân thể hắn từ từ tiêu tán giống như cát bị gió thổi bay đi.
Khi hắn lại xuất hiện, đã hiện thân ở phía sau hai người kia.
Hai người kia trong nháy mắt cảm giác được, lúc này chia nhau ra chạy về hai hướng ngược nhau.
Cố Thanh Phong mỉm cười, nếu hai người tụ tập cùng một chỗ hắn còn phải tốn chút công phu, nhưng nếu tách nhau ra, vậy thì đơn giản hơn nhiều.
Hắn tập trung khoá chặt một mục tiêu, chính là lão đạo
Lão đạo lôi thôi nhìn thấy Cố Thanh Phong đuổi theo mình, miệng hét lớn thật xui xẻo, vội vàng móc ra một khối ngọc phù từ trên người, tay bấm pháp quyết, bỗng nhiên có một cỗ hư không chấn động truyền đến, cả người ông ta trực tiếp biến mất không thấy đâu.
Cố Thanh Phong cười lạnh lùng, dưới sự tập trung của Tai Kiếp Chi Lực, chút thủ đoạn nhỏ như này, không khác gì đèn sáng trong đêm tối.
Hắn lấy ra Thất Linh Phiến, đập mạnh vào một chỗ nào đó trong hư không, bỗng nhiên loé ra một đạo ma quang bảy sắc cầu vồng, mảnh hư không kia trong nháy mắt bị tiêu diệt, còn bóng người lão đạo lôi thôi cũng rơi xuống từ trong hư không.
Lão đạo lôi thôi thấy không có đường lên trời, cũng không có cửa xuống đất, ông ta lúc này tức đến đỏ mắt, muốn liều chết một trận.
Ông ta tung kiếm trường không, dồn hết toàn lực xuất thủ.
Ầm ầm!
Tiên kiếm trong tay quét qua bầu trời, phóng ra kiếm quang ngút trời.
Một cái hồ Luân Hồi thần bí to lớn đột nhiên xuất hiện ở trong kiếm khí, kiếm khí u ám như mực hóa thành một loại lực luân chuyển thần kỳ, cuồn cuộn ở trong hồ Luân Hồi.
Tái hiện lại một loại cảm giác đáng sợ khiến linh hồn người khác phải rung động, giống như muốn rơi vào trong vực sâu vô biên.
“Kiếm Chuyển Luân Hồi!”
Lão đạo lôi thôi quát lớn.
Bốn phương tám hướng, trên trời dưới đất, mười phương hư không, đều bị kiếm uy khủng bố bao phủ.
Cố Thanh Phong lộ ra vẻ khinh thường, cười dữ tợn: “Giãy dụa vô vị, ngươi còn không rõ sao? Bất luận công kích nào ở trước mặt bổn đế cũng không có hiệu quả, khặc khặc khặc…”
Nói xong, hắn lại trực tiếp bước vào trong mưa kiếm vô biên kia.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hàng tỷ tỷ đạo kiếm khí khủng bố chém qua người hắn, nhưng mỗi một đạo kiếm khí cũng giống như đang chém đến ảnh ảo, xuyên qua người hắn mà không có bất kỳ trở ngại gì, nơi bị chém qua sẽ xuất hiện khoảng trống trong phút ngắn ngủi, sau đó cuồn cuộn số kiếp xông tới lấp đầy lại thân thể.
Nhìn Cố Thanh Phong như một con quái vật vượt qua mưa kiếm, lão đạo lôi thôi sững sờ, trong lòng sinh ra cảm giác sợ hãi vô biên, ông ta rất hối hận vì sao bản thân phải đối địch với tên quái vật bất tử bất diệt này, đây thật sự là sự tồn tại mà sinh linh có thể chiến thắng sao?
Nhưng ông ta vẫn không muốn ngồi chờ chết, nghiến răng nghiến lợi, móc ra từ trong ngực một pho tượng tiên đỉnh cổ xưa, kim hoả đang bùng cháy cuồn cuộn trong đỉnh.
Ù!
Tiên đỉnh kếu vo vo, ngang trời bay lên, bộc phát ra ánh sáng lửa màu vàng, đan xen vào nhau thành phù văn rực rỡ, hóa thành từng đạo xích xiềng pháp tắc màu vàng, khoá chặt Cố Thanh Phong lại, sau đó lập tức kéo hắn vào trong tiên đỉnh.
Trong mắt lão đạo lôi thôi hiện lên vẻ nghiêm nghị: “Hôm nay bần đạo sẽ luyện sống ngươi!”
Trước khi ông ta đi tới tiên đỉnh, hai tay mạnh mẽ vỗ lên cái đỉnh, pháp lực toàn thân điên cuồng tràn vào trong đó, bởi vì bất chấp xảy ra hậu quả gì, dẫn đến thương thế của ông ta càng ngày càng nghiêm trọng, khuôn mặt nhăn nhúm vì đau đớn.
Khi pháp lực bắt đầu khởi động, tiên đỉnh này trong nháy mắt trở nên lớn hơn, hóa thành cái đỉnh cao trăm trượng, nổ ra những đạo văn vĩnh hằng cuồn cuộn ngập trời, đan xen với tiên quang màu vàng.
Chương 987 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]