Mặt ngoài cái đỉnh kia càng xuất hiện ra nhiều đồ đằng trừu tượng phong cách cổ xưa. (Đồ đằng hay tô tem là vật thể, ý niệm hay biểu tượng linh thiêng có ý nghĩa đối với một cộng đồng người nhất định.)
(Đồ đằng hay tô tem là vật thể, ý niệm hay biểu tượng linh thiêng có ý nghĩa đối với một cộng đồng người nhất định.)
Dưới uy thế khủng bố như này, nhưng trong tiên đỉnh lại không có bất kỳ động tĩnh gì, giống như Cố Thanh Phong sớm đã hóa thành tro bụi.
Lão đạo lôi thôi lộ ra vẻ thắc mắc, chẳng lẽ tên ma đầu này đã bị luyện hóa rồi? Tại sao không hề có giãy giụa gì cả?
Ngay lúc ông ta đang thắc mắc, đột nhiên có một bàn tay trắng nõn thò ra từ trong tiên đỉnh, bóp chặt cổ lão đạo lôi thôi.
Hự!
Trong nháy mắt ông ta không thể hô hấp được, hoảng sợ vô cùng, từ cổ truyền đến tiếng xương cốt rắc rắc vỡ vụn, nguồn lực khổng lồ này làm cho hai mắt ông ta trồi ra, sắc mặt đỏ lên, gân xanh nổi lên.
Ông ta liều mạng vung kiếm chém đứt cánh tay này, sau đó mặc cho tiên kiếm kia có sắc bén đến đâu nhưng khi chém lên cánh tay cũng giống như đang chém vào ảnh ảo, xuyên qua mà không hề có bất kỳ trở ngại nào.
Trên tiên đỉnh từ từ hiện ra một khuôn mặt trắng nõn dữ tợn, cứ như vậy nhìn chằm chằm ông ta cười, ma quang trong mắt nóng rực, vô cùng khinh thường, còn mang theo vẻ lãnh đạm như nhìn một con kiến hôi.
Trong ánh mắt hoảng sợ của lão đạo, khuôn mặt dần dần tách ra từ trên tiên đỉnh, phân ra, bước tiếp theo là cổ, cánh tay, xương quai xanh, lồng ngực, cho đến khi cả người đều chui ra ngoài.
Chính là Cố Thanh Phong!
Cố Thanh Phong từ trong tiên đỉnh đi ra, hắn bóp chặt cổ lão đạo, giơ cao ông ta lên, độc ác tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào đối phương, lẳng lặng nhìn ông ta giãy dụa, đau đớn, kêu rên.
“Tại sao nhất định phải chống cự? Rõ ràng vận mệnh của ngươi sớm đã định sẵn rồi, cho nên cứ ngoan ngoãn chờ chết không phải tốt hơn sao?”
“Ngươi… ngươi không thể giết ta!” Lão đạo lôi thôi giãy dụa nói.
Đột nhiên, Cố Thanh Phong bộc phát ra một tràng cười điên cuồng: “Không thể giết ngươi? Khặc khặc… Trong thiên hạ này, sẽ không có người nào mà bổn đế không thể giết, Chuẩn Tiên Vương thì sao chứ? Tiên Vương thì sao? Người phàm trói gà không chặt cũng giết được! Tiên Vương cao cao tại thượng cũng giết được! Trước mặt bổn đế, chúng sinh bình đẳng!!”
Lão đạo lôi thôi nhìn ma tính nặng nề trong mắt Cố Thanh Phong, chỉ cảm giác toàn thân ớn lạnh, tứ chi rét run, giống như rơi vào địa ngục vô biên.
“Ta… ta nguyện thần phục!” Ông ta khó khăn cầu xin.
“Thần phục? Nếu đổi lại là Chuẩn Tiên Vương khác, bổn đế có lẽ còn thấy đáng thương, nói không chừng sẽ mềm lòng, cũng sẽ đồng ý nhưng là ngươi thì khác! Ngươi giết người nhà của bổn đế, đây chính là người nhà mà bổn đế dốc hết tâm huyết nhất, người nhà quý giá nhất! Vì vậy ngươi phải chết!”
Cố Thanh Phong nói xong, trong tay hắn mãnh liệt bộc phát ra một nguồn lực thôn phệ khủng bố, điên cuồng cắn nuốt lão đạo.
“A!!”
Lão đạo lôi thôi kêu rên thảm thiết, chỉ cảm giác tu vi cả người giống như đập vỡ đê điên cuồng chảy ra ngoài.
“Ta hữu dụng! Ta còn hữu dụng!”
Cố Thanh Phong như thể không nghe thấy, tiếp tục thôn phệ, tiếp tục thưởng thức dạng vê xấu xí trước khi Chuẩn Tiên Vương chết.
“Thật đấy! Ta còn hữu dụng với ngươi, ta là truyền nhân của Thiên Cơ Môn, am hiểu nhất là suy diễn thiên cơ, từ khi nhìn thấy ngươi, ta đã biết số mệnh đã định ngươi có một kiếp nạn lớn, ta có thể giúp ngươi hóa hiểm thành an!”
Cố Thanh Phong vẫn không hề bị lây động: “Kiếp nạn lớn? Bổn đế vẫn luôn là kiếp nạn của người khác, khi nào mà cũng có kiếp nạn dám đến tìm bổn đế?”
Lúc này lão đạo đã cạn lời, chỉ run rẩy lấy ra từ trong ngực một cái mai rùa cũ nát, trên mai rùa đang tản ra u quang mờ ám.
Lúc Cố Thanh Phong nhìn thấy mai rùa này, đồng tử bỗng co rụt lại, hắn buông tay ra, lão đạo lập tức rơi xuống.
Còn mai rùa kia cũng thuận thế rơi xuống, nhưng bị Cố Thanh Phong cầm trong tay.
Thay vì nói chuyện, hắn nhìn chằm chằm vào mai rùa.
Hắn cũng chưa từng thấy qua mai rùa này, nhưng phía trên lại truyền đến một luồng khí tức khó hiểu, là một loại khí tức không thể giải thích được có liên quan mật thiết với mình.
Hắn không rõ mai rùa này là cái gì, cũng không rõ khí tức khó hiểu này là cái gì, nhưng theo bản năng hắn cảm giác, mai rùa này giống như đang truyền lại tin tức gì cho mình.
Lão đạo lôi thôi kia ở một bên thở hổn hển, vội vàng móc ra mấy quả tiên đan ăn vào, lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, không đến mức chết ngay tại chỗ.
“Đây là cái gì?” Cố Thanh Phong hỏi.
Lão đạo lôi thôi không thèm để ý đến thương thế của bản thân, vội vàng nói: “Đây là bảo vật truyền thừa của Thiên Cơ Môn ta, không ai biết lai lịch của nó, chỉ biết từ khi Thiên Cơ Môn tồn tại thì đã có vật này, vật này không có tính công kích, không có tính phòng ngự, bất luận thăm dò như thế nào cũng chỉ là một cái mai rùa bình thường, nhưng đặc tính duy nhất của vật này chính là có thể chỉ dẫn vận mệnh, chỉ cần có người hữu duyên sẽ có thể lợi dụng vật này thăm dò trên dòng sông dài vận mệnh, gặp dữ hóa lành!”
“Vận mệnh?” Cố Thanh Phong lẩm bẩm nói.
“Vừa rồi lúc bần đạo chạy trốn, đã cảm giác được vật này khác thường, lúc ấy ta còn tưởng rằng là nó biết ta gặp kiếp nạn cho nên đang chỉ dẫn cho ta, nhưng bất luận ta kết nối với nó như thế nào, cũng không có được tin tức, cho nên ta đã hiểu được, ngươi mới là người hữu duyên kia! Bởi vì ở đây chỉ có ngươi và ta!
“Nó cảm nhận được hơi thở của ngươi, sẽ phát sáng! Tác dụng của nó chính là giúp người hữu duyên vượt qua kiếp nạn lớn!”
Chương 988 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]