Cố Thanh Phong chăm chú nhìn mai rùa, cảm thụ khí tức khó hiểu ở phía trên, hắn biết lão đạo không nói dối, bởi vì khí tức phía trên quả thật có liên quan mật thiết với mình. “Dùng nó như thế nào?”
Lão đạo lôi thôi đứng dậy, run rẩy nói: “Cố Đế Quân, chỉ cần ngươi chịu thả cho ta một con đường sống, tiểu nhân lập tức giúp ngươi sử dụng nó.”
Xoạc!
Cố Thanh Phong lần thứ hai bóp chặt cổ lão đạo, điên cuồng cắn nuốt.
“Ngươi!! Đừng làm thế!”
“Chỉ dựa vào một tên nhãi nhép như ngươi mà cũng dám mặc cả với bổn đế sao? Đợi bản đế thu thập hồn của người thì cũng sẽ biết cách sử dụng thôi!”
“Ngươi… ngươi không thể làm thế với ta… á…”
Cuối cùng, lão đạo lôi thôi nuốt hận hóa thành một cái xác khô, bay đi theo gió cuốn.
Sau khi có được ký ức liên quan, Cố Thanh Phong nhìn về phía cái mai rùa này.
Trong trí nhớ cho thấy, lão đạo này quả thật không nói dối, vật này chính là kỳ vật thượng cổ, không ai biết lai lịch của nó, nó đã lưu truyền hàng tỷ tỷ năm, chỉ phát sáng với người hữu duyên có kiếp nạn.
Một lát sau, Cố Thanh Phong cười lạnh một tiếng: “Người hữu duyên sao? Thật thú vị.”
Sau đó, hắn dựa theo phương pháp trong trí nhớ, giao hoà khí tức của bản thân với khí cơ khó hiểu trên mai rùa.
Ầm ầm!
Cảnh tượng trước mắt Cố Thanh Phong biến đổi.
Đột nhiên xuất hiện một dòng sông dài mênh mông.
Đó là một dòng sông dài lạ thường trong hư vô, chảy về phía những nơi xa xôi vô tận, giống như bất tử vĩnh cửu, không có đầu và không có kết thúc.
Làn sóng của năm tháng trong dòng sông dài, sự thay đổi phát triển của thế giới trong đó, quá khứ, hiện tại, tương lai, dường như tất cả diễn biến luân phiên trong đó.
“Vận mệnh trường hà”
Cố Thanh Phong đặt mình trong đó, tâm thần rung động, trong nháy mắt nhìn thấy dòng sông dài này, trong đầu lập tức hiện ra cái tên này.
Ào ào!
Dòng sông dài chảy xuôi, năm tháng biến hóa, thế sự thay đổi, giống như có vận mệnh của chúng sinh chảy ở trong đó, tràn ngập một cỗ khí tức vĩnh hằng.
Hắn chạm vào nó.
Ù!
Trong nháy mắt đó, đầu óc của hắn ong ong, cả người giống như đang bơi lội trong con sông dài vận mệnh này, bị vận mệnh bao vây, bị năm tháng rửa sạch, bị thế sự vùi dập, không cách nào khống chế dòng nước chảy.
Giống như đặt mình trong luân hồi từ cả đời này sang đời khác, xem khắp thế gian muôn hình vạn trạng, thiên đạo vô thường.
Bỗng nhiên, Cố Thanh Phong nhìn thấy một bóng lưng hư ảo trong dòng sông dài vận mệnh.
Đó là bóng lưng của một nữ tử, bạch y phất phới, dáng người cao gầy mảnh khảnh, phiêu nhiên như tiên, có thể nói tuyệt đối là một bóng lưng sát , chỉ nhìn bóng lưng cũng đủ để hơi cứng bày tỏ tôn kính.
bóng lưng sát
(Bóng lưng sát: lưng rất đẹp đốn tim rất nhiều người, chỉ cần nhìn từ phía sau cũng có thể khiến người khác mê mẩn, bất kể họ làm hành động gì, chỉ cần nhìn từ phía sau cũng có thể khơi dậy trong người khác vô vàn liên tưởng.)
(Bóng lưng sát: lưng rất đẹp đốn tim rất nhiều người, chỉ cần nhìn từ phía sau cũng có thể khiến người khác mê mẩn, bất kể họ làm hành động gì, chỉ cần nhìn từ phía sau cũng có thể khơi dậy trong người khác vô vàn liên tưởng.)
Cố Thanh Phong nhìn chăm chú bóng lưng kia một lúc lâu, trong lòng luôn có một loại cảm giác quen thuộc khó hiểu, dường như đã từng quen biết, không đúng, không thể nói như đã từng quen biết được, chỉ có thể nói từng tự mình cảm nhận qua.
Con mẹ nó đây không phải là chân thân của Tiểu Thi Mị sao?!
Cái này hắn đã quá quen thuộc rồi, bóng lưng này, dáng người này, cũng là do mặc quần áo cho nên vẫn cần phải phân biệt một chút, nhưng nếu là… e hèm.
Trên con sông dài vận mệnh làm sao có thể xuất hiện bóng người của Tiểu Thi Mị?
Cố Thanh Phong vội vàng đuổi theo Tiểu Thi Mị, tuy nhiên đã xảy ra chuyện kỳ quái, mặc cho hắn chạy như thế nào, nhưng giữa hai người dường như cách hai thế giới, vĩnh viễn không cách nào chạm vào nhau.
Hắn gọi tên Tiểu Thi Mị, đối phương cũng không để ý tới.
“Ảo ảnh sao? Vì sao lại xuất hiện ảo ảnh của Tiểu Thi Mị?”
Lúc này, bóng lưng Tiểu Thi Mị đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt tuyệt mỹ khuynh quốc khuynh thành đập vào mắt hắn.
Nhìn thấy khuôn mặt kia, Cố Thanh Phong ngay lập tức dừng lại!
Không phải Tiểu Thi Mị!?
Tiểu nương tử này còn đẹp hơn Tiểu Thi Mị?
Cố Thanh Phong vẫn cho rằng có được Tiểu Thi Mị là đã có được tất cả nữ tử trong thiên hạ, cho dù là nữ nhân hoàn mỹ nhất cũng có được.
Nhưng giờ khắc này, hắn mới phát giác cái gì gọi là hoàn mỹ, hoàn mỹ một cách chân thật, đó không phải là một loại dung mạo hoàn mỹ, mà là dung mạo khí chất thần thái vân vân, tất cả kết hợp hoàn mỹ lại với nhau.
Có thể nói như vậy, cho dù Tiểu Thi Mị biến thành bộ dáng nữ tử này, cũng không bắt chước ra cái khí chất thần thái hoàn mỹ của đối phương.
Đột nhiên, vị nữ tử phiên bản nâng cấp của Tiểu Thi Mị này nở nụ cười ánh mắt nhìn về phía Cố Thanh Phong.
Nụ cười đó giống như vạn vật nở rộ vào mùa xuân, ánh nắng mặt trời tươi sáng của mùa hè, vẻ đẹp đến ngợt thở.
“Ngươi là ai?” Cố Thanh Phong hỏi.
Nữ tử kia mỉm cười và lắc đầu: “Đã lâu không gặp.”
Giọng nói dịu dàng êm ái quanh quẩn giống như một bản nhạc đẹp nhất thế gian.
Cố Thanh Phong có hơi sửng sốt: “Đã lâu không gặp? Chúng ta có quen biết nhau sao?”
Hắn thật sự ngây ngẩn cả người, bởi vì trong trí nhớ của hắn, thật sự chưa từng gặp mỹ nữ như này, nói nữ nhân này chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ cũng không ngoa, tuyệt đối không có người nào có thể vượt qua, mỹ nhân như này, gặp qua một lần thì không thể nào quên được, không chỉ không quên được mà thậm chí còn phải tốn nửa đời sau đi quan niệm.
Chương 989 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]