Nữ tử lại lắc đầu thêm một lần nữa: “Câu hỏi của ngươi quá nhiều, không đủ thời gian, nếu ngươi chỉ có thể hỏi một câu, ngươi muốn hỏi gì nhất?” Một câu hỏi?
Cố Thanh Phong rơi vào trầm tư, mỹ nhân tuyệt thế như vậy, lại xuất hiện trên vận mệnh trường hà, xem ra còn không hề bị trường hà ảnh hưởng, cũng không biết là tồn tại khủng bố đến mức nào, hơn nữa vì sao lại giống như Tiểu Thi Mị vậy?
Và tại sao nàng ta lại biết mình?
Tại sao hắn không biết nàng ta?
Có rất nhiều câu hỏi lóe lên trong tâm trí của mình, nhưng cuối cùng hắn quyết định chọn câu hỏi quan trọng nhất để hỏi.
“Bổn đế có thể xxx ngươi không?”
Nữ tử có hơi sửng sốt, sau đó nở nụ cười: “Ngươi đúng là bản tính khó sửa, vậy ta sẽ trả lời vấn đề này của ngươi, có thể.”
Vừa dứt lời, bóng người nữ tử tiêu tán trên vận mệnh trường hà như mộng ảo.
“Này! Đừng đi! Hẹn thời gian đi!” Cố Thanh Phong tiếc nuối nói.
Lúc này, vận mệnh trường hà cũng ầm ầm vỡ tan, toàn bộ dị tượng đều biến mất.
Thân ảnh Cố Thanh Phong lại lần nữa xuất hiện trong Tinh Hư, trong tay nắm chặt cái mai rùa cổ xưa kia.
Hắn nhìn chăm chú vào mai rùa, rất nghi hoặc, cái này rốt cuộc là cái gì? Là ai để lại? Vậy nữ tử có thể xxx là ai? Tại sao nàng ta lại biết hắn?
Đang nghi hoặc, hắn nghe thấy tiếng răng rắc.
Chỉ thấy trên mai rùa đột nhiên xuất hiện một vết nứt.
Cố Thanh Phong kinh hãi: “Ngươi không được hư nha, ta còn phải nhờ vào ngươi để đi gặp nữ tử có thể xxx kia đấy!”
Nhưng mà vết nứt xuất hiện càng ngày càng nhiều, cho dù hắn truyền vào nhiều pháp lực như thế nào cũng vô dụng.
Cuối cùng, mai rùa hoàn toàn bị vỡ nát, hiên ra một tia u quang, hình thành một màn ánh sáng, trên màn sáng viết tám chữ lớn.
Chỉ Cố thanh phong, không Lý Minh Nguyệt.
“Cái này có nghĩa là gì? Chỉ Cố Thanh Phong không Lý Minh Nguyệt?” Cố Thanh Phong nói với vẻ rất ngạc nhiên.
Cái này phải là một quẻ, là gợi ý.
Căn cứ vào ký ức của lão đạo, mai rùa sẽ chỉ dẫn người hữu duyên, chỉ dẫn này sẽ là then chốt để sau này vượt qua nguy cơ.
Nhưng trong trí nhớ chưa bao giờ có cảnh tiến vào vận mệnh trường hà.
Là bổn đế không giống người thường sao?
Cố Thanh Phong nghĩ đi nghĩ lại hắn quyết định không nghĩ nữa, cái không phải là nói nhảm sao, bổn đế đương nhiên không giống người thường rồi.
Tuy nhiên quẻ tượng này lại có chút thú vị, chỉ Cố Thanh Phong, không Lý Minh Nguyệt?
Đây không phải là tên của bổn đế sao?
Lý Minh Nguyệt đằng sau đó là ai? Cảm thấy quen tai?
Có phải là nữ nhân nào đó của bổn đế không? Nữ nhân nhiều quá không thể nhớ nổi
Tuy nhiên việc này cũng dễ làm thôi, tìm Tiểu Thi Mị là được, bởi vì hậu cung đều do Tiểu Thi Mị quản lý.
Hửm! Chờ đã!
Tiểu Thi Mị? Tiểu Thi Mị!?
ĐM!
Tiểu Thi Mị không phải là Lý Minh Nguyệt sao?
“Quẻ kia biểu thị ý của “chỉ Cố Thanh Phong không Lý Minh Nguyệt” kia là một tia hy vọng sống vượt qua nguy cơ sau này, há chẳng phải là bảo bổn đế chỉ lo cho bản thân, không cần quản Tiểu Thi Mị, thì có thể vượt qua nguy cơ sao? Là ý này sao?
Mẹ nó! Nhưng vì sao bổn đế luôn cảm thấy những lời này giống như là do nữ nhân viết, giống như là Tiểu Thi Mị đang trách bổn đế, mỗi ngày chỉ lo bản thân vui sướng, mà không thèm để ý tới nàng ta.” Cố Thanh Phong có chút gãi đầu.
Nếu đã nghĩ không ra Cố Thanh Phong dứt khoát không muốn suy nghĩ nữa, trực tiếp trở lại thế giới trong lòng bàn tay đi tìm Tiểu Thi Mị hỏi một chút.
Về phần còn lại một kẻ thù giết người nhà, không vội, dù sao cũng đã gieo hạt giống của Tai Kiếp Chi Lực, vị Chuẩn Tiên Vương cho dù có chạy đến chân trời góc biển cũng vô dụng.
Tục ngữ có câu quân tử báo thù mười năm chưa muộn, tiểu nhân báo thù từ sáng đến tối.
Cho nên Cố Thanh Phong không vội, thi thể Tinh Cực Tiên Vương đã lạnh ngắt, chẳng lẽ còn thiếu chút thời gian sao?
......
Thế giới trong lòng bàn tay.
Cố Thanh Phong nói chuyện của nữ nhân trên vận mệnh trường hà cho Tiểu Thi Mị nghe.
Kết quả vẻ mặt Tiểu Thi Mị mờ mịt, hiển nhiên nàng ta căn bản không biết cái gì, cũng không biết nữ nhân kia.
Không còn cách nào khác, vì có được manh mối, Cố Thanh Phong đành phải biến Tiểu Thi Mị thành dáng vẻ của nữ nhân kia, đồng thời tiến hành một số nghiên cứu hiểu sâu hơn, xem có thể có được manh mối gì hay không.
Bận rộn mấy ngày nhưng cũng không có được manh mối gì, điều này làm cho hắn cảm thấy có chút trống rỗng.
Điều đáng nói chính là, Tiểu Thi Mị mặc dù biến thành bộ dáng của nữ tử kia, nhưng cái loại khí chất thần thái hoàn mỹ kia nàng ta hoàn toàn không bắt chước được, chỉ có thể bắt chước được vẻ bề ngoài, mà không giống được cái thần.
Sau khi ra khỏi thế giới trong lòng bàn tay, Cố Thanh Phong lại một lần nữa bắt tay vào hành trình báo thù.
Thân hình của hắn xuất hiện trong Tinh Hư mênh mông, cảm nhận một chút là đã dễ dàng cảm nhận được phương hướng của vị Chuẩn Tiên Vương cuối cùng kia.
Khóe miệng ngay lập tức nhếch lên một chút độ cong.
“Chạy đến địa bàn tiên tộc Trọng Minh trốn sao?
Cố Thanh Phong không hề ngạc nhiên về chuyện này chút nào, bởi vì thông qua trí nhớ của lão đạo lôi thôi mới biết được, vị Chuẩn Tiên Vương có dáng vẻ lão nông kia chính là tùy tùng của Trọng Minh Tiên Vương, ba vị Chuẩn Tiên Vương này đều là tùy tùng của ngũ đại Tiên Vương khác.
Ngũ đại Tiên Vương bởi vì có việc không thể rời khỏi chiến trường Tiên Viên được, cho nên mới phái ba vị tùy tùng đến đây.
“Như thế ngược lại vừa hay, bổn đế đã có dự tính thanh lý tiên tộc Trọng Minh từ lâu, vậy thì cùng nhau xóa bỏ thôi, có thể ép Trọng Minh Tiên Vương hiện thân thì càng tốt.”
Lời còn chưa dứt, thân hình Cố Thanh Phong tiêu tán giống như một làn khói nhẹ.
Chương 990 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]