Một vị trưởng lão lo lắng nói: “Tiên hậu đại nhân, cho dù tên ma đầu này bất tử bất diệt, nhưng sức mạnh của hắn chắc không phải là vô hạn, chúng ta xông lên cùng lúc, lão phu không tin trước khi hắn kiệt lực có thể giết sạch tất cả chúng ta!”.. “Đúng vậy, khi pháp lực hao tổn hết, không phải là lúv mặc người khác chém giết sao?”
Đối mặt với thỉnh cầu của một đám tộc nhân, Hi Hoà Tiên hậu lại nghiêm túc lắc đầu.
Chỉ nghe bà ta trầm giọng nói: “Bất luận là ai cũng không được bước ra khỏi đại trận hộ sơn một bước!”
“Cái gì!”
“Tiên hậu đại nhân hãy suy nghĩ kỹ !”
“Vậy hai vị trưởng lão phải làm sao bây giờ?
Tộc nhân Trọng Minh đều nóng nảy, bọn họ từ khi nào phải chịu khuất nhục như bây giờ? Bị người chặn ở cửa nhà không dám đi ra, đây là gia tộc Tiên Vương sao?
Hi Hòa Tiên hậu không hề giải thích gì, mà cứng rắn tuyên bố mệnh lệnh không cho phép bất luận kẻ nào bước chân ra khỏi nửa bước.
Thân là cường giả cấp Chuẩn Tiên Vương, bà ta tự có cân nhắc của riêng mình.
Quả thật, sức mạnh của Cố Thanh Phong không phải vô hạn, nhưng đừng quên tên ma đầu này có thể cắn nuốt sức mạnh của người khác, hơn nữa còn bất tử bất diệt, cho nên một nhóm người chiến đấu với hắn chỉ làm cho hắn càng đánh càng mạnh hơn thôi, cái gì mà xông lên cùng nhau chứ, căn bản là chịu chết.
Hơn nữa thực lực của tên ma đầu này cường hãn như vậy, có thể không tốn chút sức lực nào mà địch lại hai vị trưởng lão, thực lực cấp độ này, cho dù là Hi Hoà Tiên hậu tự mình ra nghênh chiến cũng không làm được, cái này đánh như thế nào?
Tập hợp sức mạnh của mọi người để giết đối phương thì như thế nào? Người ta có thể sống lại.
Coi như trong chiến đấu tìm được nhược điểm của đối phương, nhưng vậy thì cần phải trả giá bao nhiêu tính mạng của tộc nhân chứ?
Cho nên phương pháp ổn thỏa nhất chính là ở trong đại trận hộ sơn không ra, chờ Trọng Minh Tiên Vương trở về.
Trên đời này có rất ít kẻ địch mà Tiên Vương không thể giải quyết, còn tên ma đầu này tuyệt đối không nằm trong danh sách đó.
Đại trưởng lão và Tam trưởng lão lúc này đã biến thành hai cái xác khô, bị Cố Thanh Phong coi như rác rưởi vứt ở một bên.
“Ồ? Này là sợ rồi sao? Không thể ngờ đường đường là tiên tộc Trọng Minh, lại không tìm ra được một nam nhi có cốt khí.” Cố Thanh Phong lên tiếng châm chọc.
Đám người Tiên tộc Trọng Minh sục sôi căm phẫn, nhưng dưới mệnh lệnh của Hi Hoà Tiên hậu, cũng không ai dám ra ngoài.
“Cố Thanh Phong, ngươi chớ có kiêu ngạo, bổn cung đã thông báo cho Trọng Minh bệ hạ, đợi ngày ông ấy trở về, chính là lúc đại họa của ngươi sắp tới!” Hi Hoà Tiên hậu lạnh lùng nói.
“Khặc khặc khặc… Lão tạp mao Trọng Minh còn dám trở về? Nhìn thấy bổn đế ở đây, cho lão mười lá gan cũng không dám.”
Cố Thanh Phong càng lúc càng kiêu ngạo hơn, trong lời nói hoàn toàn không hề để Trọng Minh Tiên Vương vào mắt.
Đương nhiên là hắn cố ý, thật ra trong lòng hy vọng Trọng Minh Tiên Vương nhanh chóng trở về hơn bất kỳ ai.
“To gan! Dám sỉ nhục Trọng Minh Tiên Vương!”
“Một tiểu ma đầu, có tư cách gì nhắc tới danh húy của bệ hạ!”
Đám người la hét xuyên qua đại trận hộ sơn.
“Khặc khặc khặc… Đám nhãi nhép các ngươi cho rằng trốn trong mai rùa bị hỏng này thì có thể yên tâm không cần lo nữa?”
Cố Thanh Phong nói xong, một màn quỷ dị đã xảy ra.
Chỉ thấy thân ảnh vĩ đại của hắn lại giống như khói xanh, bị gió chậm rãi thổi tan, cả người biến mất không thấy tăm tích.
Mọi người kinh hãi.
“Không thấy đâu rồi!?”
“Tên ma đầu đó đâu? Lẽ nào chạy rồi?”
Đám người Hi Hoà Tiên hậu cũng nhướng mày, không còn cảm giác được tung tích của Cố Thanh Phong.
“Khặc khặc khặc…” Một tràng cười điên cuồng đột nhiên nổ tung ở trong nội địa tiên tộc Trọng Minh!
Hi Hoà Tiên hậu trong nháy mắt sắc mặt cuồng biến, bởi vì giọng nói này lại vang lên cách phía sau bà ta không xa.
Những người còn lại cũng không khá hơn là bao, một đám điên cuồng tìm kiếm, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Chỉ thấy một nam tử vĩ đại tản ra ma khí ngập trời, tóc đen tung bay rối loạn trong gió, mắt lộ ra ma quang, tay đang xách Liệt hộ pháp treo trên hư không, ngạo nghễ nhìn xuống mọi người.
Người này chính là Cố Thanh Phong!
“Làm sao có thể!!” Một vị trưởng lão la hét thất thanh.
“Ngươi làm sao có thể xuyên qua đại trận hộ sơn do Tiên Vương đại nhân bày ra! Làm sao ngươi vào được đây?”
Các trưởng lão còn như thế, thì khỏi nói đến những tộc nhân bình thường kia.
Biểu hiện của tộc nhân bình thường lúc này cực giống như người bị yêu ma quỷ quái đuổi giết trong phim kinh dị, vất vả lắm trốn trong một gian phòng, đóng cửa phòng lại, chặn yêu ma quỷ quái ở ngoài cửa, kết quả vừa mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại đã chạm mặt với yêu ma quỷ quái đó.
“Cứu… Cứu ta!” Liệt hộ pháp bị bóp nghẹt cổ họng, không có sức lực vươn tay về phía Hi Hoà Tiên hậu, nhưng vừa mới vươn tới một nửa, cả người lại giống như bị rút xương, cánh tay trực tiếp rũ xuống.
Liệt hộ pháp đã chết, bị Cố Thanh Phong hấp thụ sức mạnh đến chết.
Cố Thanh Phong không để ý tới tiếng kinh ngạc la hét của mọi người, mà nhìn thẳng vào Hi Hòa Tiên, tà mị cười: “Vốn tưởng rằng nhìn từ xa cũng đủ rung động lòng người, không nghĩ tới nhìn gần này lại càng triều dâng sóng dậy.”
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Cố Thanh Phong tập trung ở trước người mình, sát ý trong mắt Hi Hoà Tiên hậu tăng vọt.
Chương 993 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]