Bà ta biết trận chiến đấu ngày hôm nay là không cách nào tránh khỏi, bà ta không thể nào ngờ tới Cố Thanh Phong lại có thể xuyên qua đại trận hộ sơn, xem ra không thể nào đợi được Trọng Minh Tiên Vương trở về, chỉ có thể dốc sức đánh một trận! Thật ra sở dĩ Cố Thanh Phong có thể không để ý tới đại trận hộ sơn thì phải nhờ Liệt hộ pháp, bởi vì trên người Liệt hộ pháp có kiếp chủng hắn gieo, nó dùng để định vị.
Hiện tại đúng lúc dùng để xuyên qua trại trận hộ sơn.
“Động thủ!”
Hi Hoà Tiên hậu hét một tiếng, ngay lập tức có vô số đạo tiên quang phóng lên trời.
Một nam tử mặc mãng bào thúc dục ba mươi sáu hạt trân châu sấm sét, phóng chúng về phía Cố Thanh Phong.
Nử tử mặc áo tím cũng ra tay theo, tế ra Ngọc Như Ý hung hăng nện ra.
Cùng lúc đó, còn có vô số bảo tháp, tiên kiếm, thần thông thuật pháp, chằng chịt tấn công vê hướng Cố Thanh Phong.
Ầm ầm!
Thiên địa rung chuyển, tiên quang bao trùm, thần huy như mưa.
Đại chiến trong nháy mắt nổ ra!
Cố Thanh Phong hưng phấn, đã lâu rồi không có hưng phấn như vậy.
Vẻ mặt kích động của hắn hiện tại rất giống người dẫn chương trình trên mạng, khán giả điên cuồng quẹt quà tặng, quà tặng nổi đầy màn hình, người dẫn chương trình kích động hét lên, những người nhà xông lên! Cảm ơn các người nhà!!
Đối với Cố Thanh Phong công kích đầy trời này chính là lễ vật thưởng cho người dẫn chương trình.
“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong cười điên cuồng, ngay lập tức đâm đầu vào trong công kích đầy trời kia.
Những tiên kiếm sắc bén, bảo tháp cường đại, bí thuật kỳ bí, đánh vào người hắn giống như những hạt mưa, không hề có tác dụng.
Cái gì gọi là kim cương bất hoại, vạn kiếp bất diệt? Chính là như này!
Công kích như sóng thần bao phủ lấy Cố Thanh Phong, tiên binh cường đại như mưa.
Oanh oanh oanh!
Vô số tiếng nổ vang lên, cố Thanh Phong chỗ ở một phương hư không đều bị đánh nát thành cặn bã, nhưng hắn vẫn như trước không hề tổn hao một cọng tóc nào, thậm chí ngay cả một sợi lông cũng không có rớt.
Tư thế bá đạo như này làm cho tộc nhân Trọng Minh vô cùng kinh hãi, hét lớn.
Không phải ai cũng có năng lực chống lại nhiều công kích như vậy, mà không bị tổn thương một cọng tóc nào.
Đúng ngay lúc này.
A!
A!!
Tiếng kêu thảm thiết xuyên qua bầu trời.
Hoá ra là Cố Thanh Phong đã trực tiếp mở ra cánh cửa Địa ngục, vô số bàn tay quỷ dữ tợn từ trong đó thò ra, bắt tộc nhân Trọng Minh gần đó.
Một số tộc nhân Trọng âm Minh nhỏ yếu hoàn toàn không có lực chống cự, trực tiếp bị bắt vào trong cánh cửa Đại ngục, không còn tiếng động gì nữa.
“Nhãi ranh ngươi dám!” Một vị trưởng lão mặc áo vải lanh thô tức giận, trường kiếm trong tay đánh về hướng Cố Thanh Phong.
Ông ta mang theo mấy vị tộc nhân cùng nhau hành động, bóng người ông ta di chuyển, thanh thế kinh người.
Ầm ầm!!
Chỉ thấy đủ loại tiên bảo bay khắp bầu trời, tiên quang đầy trời, diễn giải ra các loại uy năng đáng sợ.
Bầu trời gần như sụp đổ, các ngôi sao lung lay sắp rơi, hư không vặn vẹo hỗn loạn.
Những ngọn núi con sông gần đó đã sụp đổ và biến thành bột mịn.
Đối mặt với công kích khủng bố như này, khóe miệng Cố Thanh Phong hơi nhếch lên, ma khí mãnh liệt ngưng tụ ra vương tọa bạch cốt (ngai vàng xương người chết) cao trăm trượng ở phía sau.
Hắn coi như không nhìn thấy những công kích đầy trời này, ngồi lên vương toạ bạch cốt, tùy ý vắt chéo chân, tay chống má, cánh cửa Địa ngục phía sau mở rộng lên cao vạn trượng, giống như một cái miệng khổng lồ sâu thẳm thôn phệ bầu trời, lỗ đen không đáy, vô số bàn tay quỷ nhợt nhạt thì ra từ trong đó.
Vầng trăng sáng lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, chiếu xuống ánh trăng trong lành như nước, phủ bóng lên khuôn mặt trắng nõn tà mị của hắn, làm cho người càng trông lờ mờ mù mịt.
Mấy vị Chuẩn Tiên Vương liên thủ công kích đánh vào người hắn, sau đó, chuyện phát sinh tiếp theo đã giải thích đầy đủ cái gì gọi là không thể lay chuyển!
Cố Thanh Phong giống như ma thần nhìn xuống chúng sinh, lạnh nhạt và tàn nhẫn nhìn những con kiến hôi đang liều mạng công kích vào mình này.
Mặc cho bọn họ sử dụng bí thuật hiến tế sinh mệnh, cũng vĩnh viễn không cách nào vượt qua rãnh trời sâu không thấy đáy này.
Chập cheng!
Một đạo kiếm ngâm vang vọng khắp thiên địa.
Hi Hoà Tiên hậu vẫn luôn đứng ngoài quan sát trận chiến rốt cục cũng không nhịn được nữa, bà ta giơ tiên kiếm màu vàng trong tay lên, tiên quang trên người lấp lánh, kiếm ngâm như thủy triều, kiếm uy lay chuyển trời đất!
Giờ khắc này, Hi Hoà Tiên hậu giống như biến thành một người khác, nếu như nói vừa rồi bà ta là một vị tiên hậu cao quý lười nhát, còn bây giờ lại biến thành một vị kiếm khách với kiếm ý kinh thiên.
Sức mạnh cuồn cuộn như sấm sét nổ vang trong thân thể mềm mại của Hi Hoà Tiên hậu, mỗi một tấc da thịt đều chảy xuôi đạo vận chí cao vô thượng, như vực sâu như địa ngục, như tiên như ma.
Bà ta bước từng bước về phía Cố Thanh Phong đang ngồi trên vương toạ bạch cốt, mỗi một bước đi, khí thế trên người bà ta liên tục tăng lên, cực kỳ giống một người dũng cảm muốn khiêu chiến Ma Vương.
Kiếm ý dâng trào khắp người, áp bách chín phương trời mười phương đất cũng đang run rẩy.
“Ồ? Cuối cùng cũng chịu ra tay rồi sao? Thôi nào, đâm về phía này này.”
Nhìn Hi Hoà Tiên hậu giống như một nữ kiếm tiên, Cố Thanh Phong cười tà mị, tùy ý kéo vạt áo trước người ra, lộ ra lồng ngực trắng mịn tráng kiện.
Chương 994 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]