Hi Hoà Tiên hậu không nói gì, mà yên lặng nhìn thoáng qua tộc nhân chung quanh thương vong vô số. Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, ít nhất có mấy vạn tộc nhân tu vi thấp bị kéo vào trong cánh cửa kia, rốt cuộc cũng không ra được.
Bà ta chỉ kiếm vào Cố Thanh Phong đang ngồi trên vương tọa, trên người tràn đày tính thần chiến đấu.
Ở phía sau, lại yên lặng xuất hiện tám bóng người, trong bọn họ có già có trẻ, có nam có nữ, điểm giống nhau duy nhất là khí thế độc nhất thuộc về Chuẩn Tiên Vương, cùng với vẻ kiên định ở trong mắt.
Đây chính là nội tình của tiên tộc Trọng Minh, ngoại trừ Đại trưởng lão và Tam trưởng lão đã chết ra, bọn họ còn lại chín vị Chuẩn Tiên Vương!
“Tất cả tộc nhân đều lui ra!”
Hi Hoà Tiên hậu hạ lệnh.
Bà ta rất hiểu rõ, trận chiến cấp bậc này, những tộc nhân bình thường này chỉ là bia đỡ đạn, không chỉ không giúp được gì, thậm chí còn có thể trở thành chất dinh dưỡng của đối phương.
Muốn chiến thắng Cố Thanh Phong bất tử bất diệt và thực lực mạnh mẽ, phương pháp duy nhất chính là lợi dụng chiến lực cao cấp, phối hợp lẫn nhau, tận dụng khả năng tiêu hao nội tình sức mạnh của hắn, đợi sức mạnh của hắn hao hết, thì đó chính là lúc mặc cho người ta chém giết!
Vô số tộc nhân Trọng Minh đều dần dần lui ra, ánh mắt bọn họ nghiêm túc thân thiết nhìn chín bóng người đang đối mặt với tên ma đầu.
Chín bóng người kia cũng không cao lớn, nhưng trong mắt tộc nhân Trọng Minh, lại giống như những người đầu đội trời chân đạp đất.
“Chư vị, tiên tộc Trọng Minh đã đến lúc sinh tử tồn vong, tuy tên yêu ma này cường đại nhưng chúng ta chỉ cần kiên trì chờ đến lúc bệ hạ trở về, chưa chắc không có một đường sống.
Chúng trưởng lão nghe lệnh!
Theo bản cung… Trảm Ma! !”
Hi Hoà Tiên hậu đầy tinh thần chiến đấu nói vẻ hiên ngang.
“Vũ Văn Tinh Vũ… nhận lệnh!”
“Vũ Văn Dương Sóc… nhận lệnh!”
“Vũ Văn Sách… nhận lệnh!”
“Vũ Văn…”
Tám vị trưởng lão đồng thanh hét to, trong lúc nhất thời tinh thần chiến đấu kinh thiên động địa, khí thế dọa người.
Oanh ——!
Hi Hoà Tiên hậu dẫn dắt tám vị Chuẩn Tiên Vương, dẫn đầu khiêu chiến Cố Thanh Phong đang ngồi trên vương tọa bạch cốt.
Tất cả các tộc nhân Trọng Minh ghi nhớ rõ ràng cảnh tượng này, sau này thậm chí còn có sử quan, chuyên môn ghi chép lại việc này.
Trọng Minh tiên lịch, kỷ nguyên thứ chín, bảy trăm sáu mươi mốt vạn tám ngàn ba trăm hai mươi năm.
Trọng Minh Tiên Vương bị mắc kẹt trên chiến trường Tiên Viên, không có cách nào thoát thân, Thiên Kiếp Đế Quân Cố Thanh Phong nhân lúc này một mình công kích tiên tộc Trọng Minh, tiên tộc Trọng Minh đã đến thời kỳ nguy cấp tồn vong.
Lúc này, Hi Hoà Tiên hậu dẫn theo một đám Chuẩn Tiên Vương canh giữ trước vạn vạn tộc nhân, dựa vào kết giới do Tiên Vương thiết lập, miễn cưỡng chống lại.
Không nghĩ tới Thiên Kiếp Đế Quân Cố Thanh Phong lại dùng một loại thủ đoạn quỷ dị nào đó, không để ý kết giới của Tiên Vương, trực tiếp vào trong nội địa tộc chém giết.
Một đám Chuẩn Tiên Vương chợt đồng tử co rụt lại, một loại cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng.
Theo Cố Thanh Phong tà mị cười, hắn lao thân vào trong đám người như một bóng ma, chém giết bừa bãi làm cho tộc nhân tử thương vô số, tiếng kêu than vang vọng khắp trời đất.
Nhìn thấy tiên tộc Trọng Minh sắp bị tiêu diệt, Hi Hoà Tiên hậu cùng tám vị trưởng lão lập tức phóng lên trời, liên thủ diệt ma.
Vì vậy xuất hiện cảnh bi thảm nhất trong lịch sử.
Gia tộc Trọng Minh không có Tiên Vương, cửu đại Chuẩn Tiên Vương chiến đấu trên bầu trời!
Trận chiến này, thương vong vô số, tiên huyết như mưa, trút xuống tiên tộc Trọng Minh.
......
Ầm ầm!
Kiếm trong tay Hi Hoà Tiên hậu giống như cửu thiên đại nhật rơi xuống, kiếm ý bá đạo vô biên dường như muốn hủy thiên diệt địa, nghiền ép hết mọi thứ.
Theo một kiếm này, tám vị trưởng lão khác cũng rốt rít xuất thủ, các loại tiên bảo nổ vang, phóng thích ra các loại huyền diệu tiên thuật thần thông, dòng nước hủy diệt ùn ùn kéo tới trấn giết Cố Thanh Phong!
Khóe miệng Cố Thanh Phong chợt hiện ra một nụ cười nham hiểm, trong mắt tràn đầy ma quang như muốn cắn nuốt lòng người, hắn nhẹ nhàng giơ tay phải trắng nõn thon dài lên, chỉ vươn hai ngón tay vung lên hướng về phía chín người.
Cánh cửa Địa ngục phía sau hắn đột nhiên bộc phát ra u quang khủng bố, hình thể lại tăng vọt mấy chục lần, hàng tỷ bàn tay quỷ dữ tợn như độc xà lao ra tóm lấy đám người.
Công kích của mọi người, bao gồm cả thanh kiếm vô địch của Hi Hoà Tiên hậu cũng không thể công phá được bàn tay quỷ, ngược lại sức mạnh của bọn họ bị thôn phệ.
Vẻ mặt mọi người đại biến, bọn họ giống như ruồi nhặng, phân tán bốn phương.
Mặc dù như vậy, một trưởng lão mặc trang phục bằng đũi vô tình bị một bàn tay quỷ bắt được mắt cá chân ông ta.
“Cút đi!” Ông ta vung kiếm chém, chập cheng! Kiếm bị gãy, bàn tay quỷ không hề bị thương tí nào.
Ông ta kinh hãi, lúc này, bàn tay quỷ còn lại cũng vọt tới.
Ông ta không hề do dự, trực tiếp chém đứt chân mình, nếu không chém đứt bàn tay quỷ được vậy thì chặt đứt chân mình, nhưng ngay lúc ông ta vung đoạn kiếm lên muốn chém chân mình.
Vèo!
Lại có một bàn tay quỷ bắt lấy tay phải đang vung kiếm của ông ta, sắc mặt đại biến, vừa định đổi tay, ai ngờ mấy bàn tay quỷ kia như độc xà, hung hăng quấn quanh tứ chi và eo của ông ta, kéo ông ta về hướng cânh cửa Địa ngục.
Vị trưởng lão này biết bản thân tiêu đời rồi, chỉ thấy ông ta lộ vẻ quyết tuyệt, hét ra tiếng gầm cuối cùng của cuộc đời mình về phía tộc nhân ở xa xa.
“Kiếp này không hối hận đầu nhập Trọng Minh! Kiếp sau vẫn làm người Trọng Minh!”
Chương 995 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]