Vì kẹt xe trên đường, Thẩm Viễn đến điểm hẹn lúc đã là 6 giờ 10 phút.
Vừa đỗ xe và bước xuống từ ghế lái, Thẩm Viễn ngước mắt lên liền thấy Tô Tuyết Vi đang đứng ở cổng với dáng vẻ thanh tú động lòng người.
Hôm nay nàng mặc chiếc váy dài màu trắng giống hệt lần đầu hai người gặp mặt, để lộ ra một đoạn bắp chân trắng nõn, mịn màng. Chiếc váy có phần rộng rãi, mỗi khi gió nhẹ lướt qua, tà váy lại áp sát vào thân thể mềm mại, có thể lờ mờ đoán được vóc dáng bên trong chắc chắn không hề tầm thường.
Về điểm này, Thẩm Viễn hiểu rất rõ, chỉ một cái ôm dưới lầu lần trước cũng đủ để hắn biết thân hình cô gái này cực kỳ nóng bỏng.
Thẩm Viễn bước tới nói: "Sao lại đứng đây chờ, vào trong ngồi không phải tốt hơn sao?"
Tô Tuyết Vi gạt lọn tóc mai trên trán: "Em sợ lát nữa anh vào không tìm thấy em."
"Sao có thể chứ."
Thẩm Viễn bật cười: "Em xinh đẹp như vậy, anh chỉ cần liếc mắt là có thể tìm thấy ngay."
Tô Tuyết Vi đỏ bừng mặt, ngượng ngùng cúi đầu rồi cùng Thẩm Viễn bước vào nhà hàng.
Sau khi hai người ngồi xuống, phục vụ viên nhanh chóng mang thực đơn tới, Tô Tuyết Vi đẩy nó về phía Thẩm Viễn.
"Anh chọn đi."
"Gọi bao nhiêu cũng được à?"
Thẩm Viễn nói đùa.
"Vâng."
Tô Tuyết Vi thành thật gật đầu.
Ánh đèn vàng ấm áp trong nhà hàng chiếu lên khuôn mặt nàng, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng, trên má vẫn còn vương lại vệt ửng hồng sau lời trêu chọc của Thẩm Viễn.
Thẩm Viễn cũng không khách khí, gọi ba món mặn, một món canh và hai bát cơm.
Trong lúc ăn, Thẩm Viễn gợi chuyện: "Em mỗi ngày vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc mẹ và em trai, có mệt không?"
Tô Tuyết Vi khẽ lắc đầu: "Không mệt ạ."
Thẩm Viễn biết nàng phải về nhà nấu cơm mỗi ngày, bèn hỏi tiếp: "Vậy buổi trưa lúc em không có nhà thì sao?"
Tô Tuyết Vi giải thích: "Buổi sáng em sẽ nấu sẵn rồi giữ ấm trong nồi cơm điện, lúc ăn chỉ cần lấy ra là được."
"Vậy à."
Thẩm Viễn ngừng một chút rồi nói: "Lần trước anh nói sẽ tìm giúp em một căn nhà, chắc cuối tuần này là có thể dọn vào rồi."
Tô Tuyết Vi lắc đầu: "Thật ra không cần đâu ạ, chúng em ở đây rất tốt rồi."
Thẩm Viễn biết nàng sẽ từ chối, liền ung dung nói: "Dù sao thì anh cũng thuê xong rồi, nếu em không ở thì cứ để trống vậy thôi, dù gì tiền thuê một tháng cũng không đáng bao nhiêu."
Tô Tuyết Vi ngước đôi mắt đẹp nhìn Thẩm Viễn, nàng không ngờ hắn đã tìm xong nhà nhanh đến vậy, lần này đến đây nàng còn định khéo léo từ chối chuyện này.
Bất kể tiền thuê nhà của Thẩm Viễn là bao nhiêu, chắc chắn đó không phải là con số mà nàng có thể gánh vác nổi. Ngay cả bữa tối hôm nay, nàng cũng đã chuẩn bị tinh thần thắt lưng buộc bụng trong tháng này.
Nàng hiện đang trong giai đoạn thực tập, lương mỗi tháng chỉ hơn 2000.
Bữa ăn này nhiều nhất cũng chỉ khoảng 300 tệ, nhưng đối với nàng, đó đã là một khoản chi tiêu lớn, gần bằng tiền sinh hoạt cả tuần của gia đình.
"Vậy thế này được không."
Tô Tuyết Vi nghĩ ra một cách dung hòa: "Tiền thuê nhà cứ coi như em mượn anh, sau này em kiếm được tiền sẽ trả lại cho anh."
"Được thôi."
Thẩm Viễn thầm nghĩ, đến lúc em trả lại tiền thì đã là người của ta rồi, người một nhà không nói lời khách sáo.
"Thẩm tổng, thật sự là anh sao?"
Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói vừa quen vừa lạ.
Thẩm Viễn quay đầu lại, là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, hình như đã gặp ở đâu đó.
"Thẩm tổng, là tôi đây, Đổng Khải Đào, tiểu Đổng!"
Nghe vậy, Thẩm Viễn lập tức nhớ ra, hóa ra là đối tượng xem mắt của Trần Na, lần đó hai người còn ăn chung một bàn.
"Chào anh."
Thẩm Viễn đưa tay ra.
Hắn mang máng nhớ rằng, Đổng Khải Đào cũng rất biết điều, biết không có cửa với Trần Na nên dứt khoát đóng vai phụ cho Thẩm Viễn, trong bữa ăn còn chủ động rót rượu.
Đổng Khải Đào cười ha hả bắt tay Thẩm Viễn, nói: "Hôm nay tôi ăn cơm với mấy anh em ở đây, không ngờ lại gặp anh. Nhưng thấy hôm nay anh không uống rượu, nếu không hai ta phải làm vài chén mới được."
"Không sao, sau này sẽ có cơ hội."
Thẩm Viễn lịch sự đáp: "Tôi nhớ anh là nhà phân phối thiết bị thể thao đúng không?"
Đổng Khải Đào gật đầu: "Đúng vậy."
Thẩm Viễn cười nói: "Tốt lắm, biết đâu sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác kinh doanh. Dù sao cũng có WeChat rồi, khi nào cần sẽ liên lạc."
Đổng Khải Đào đang chờ đúng câu này, làm ăn chính là cần mở rộng quan hệ, tạo dựng con đường.
Khi tài sản của một người tích lũy đến một mức độ nhất định, sự khác biệt không chỉ nằm ở túi tiền, mà còn ở tài nguyên.
Ví dụ như trước đây hắn từng đàm phán một đơn hàng, uống ba bốn chầu rượu, đi hát karaoke hai lần, còn mời đối tác đi hưởng dịch vụ cao cấp, kết quả dốc hết vốn liếng mà vẫn không xong.
Cuối cùng, một cậu ấm nhà giàu chỉ dựa vào quan hệ của gia đình đã dễ dàng cướp mất đơn hàng đó từ tay hắn.
Đổng Khải Đào thiếu chính là loại tài nguyên này, nên có thể kết giao được người nào hay người đó.
Nếu là mối quan hệ vô dụng, qua chào hỏi một tiếng cũng chẳng mất gì. Nhưng nếu là mối quan hệ hữu ích, sau này có thể mang lại lợi ích kinh tế trực tiếp, thì đó chính là một món hời lớn.
"Không vấn đề gì, vậy tôi không làm phiền anh nữa, tạm biệt."
Đổng Khải Đào cười nói lời từ biệt với Thẩm Viễn, lúc rời đi còn lặng lẽ liếc nhìn Tô Tuyết Vi, trong lòng không khỏi lẩm bẩm.
Thẩm Viễn đúng là dân chơi sành sỏi, rõ ràng đã đến nhà Trần Na, gặp cả bố mẹ nàng, vậy mà giờ lại đi cùng một cô gái khác.
Cô gái này và Trần Na là hai phong cách hoàn toàn khác biệt, một bên thanh thuần, một bên trí thức, nhưng xét về ngoại hình và vóc dáng, cả hai đúng là một chín một mười.
Sau khi trở lại chỗ ngồi, một người bạn bên cạnh Đổng Khải Đào lập tức hỏi: "A Đào, ai vậy, mà cậu phải chủ động qua chào hỏi thế?"
Trong vòng bạn bè của mình, Đổng Khải Đào đã là người thành đạt nhất, tự mình kinh doanh, lái xe BMW 5-series, nhà cũng tự mua.
Vì vậy, việc Đổng Khải Đào phải khúm núm đi lấy lòng người khác, trong mắt họ có chút mất giá.
Đổng Khải Đào cười tự giễu: "Là người mà trước đây tôi từng kể với các cậu, bạn trai của đối tượng xem mắt."
Nhắc đến chuyện này, Đổng Khải Đào cũng thấy mất mặt, không chỉ gây ra chuyện dở khóc dở cười mà còn tốn mất hai chai Ngũ Lương Dịch và một cây thuốc lá Hoa Tử.
Người đàn ông bên cạnh liếc nhìn về phía bàn đó: "Trông cũng bình thường thôi mà, chẳng qua là đẹp trai hơn một chút."
Đổng Khải Đào lắc đầu: "Các cậu không qua đó nên không thấy thôi, chiếc đồng hồ trên tay hắn có thể mua được hai chiếc xe của tôi rồi."
Mọi người đồng loạt sững sờ, chiếc BMW 5-series của Đổng Khải Đào lăn bánh cũng hơn 40 vạn, nói cách khác, chiếc đồng hồ của người kia phải hơn 80 vạn?
Có người hoàn hồn, hỏi: "Đồng hồ quái gì mà đắt thế?"
Đổng Khải Đào lúc rảnh rỗi rất thích xem đồng hồ, nên vừa đi qua đã nhận ra ngay, liền giải thích: "Audemars Piguet Royal Oak, mẫu 2640 vàng sương, giá hơn 80 vạn."
"."
Cả đám nhìn nhau, chuyện này quả thực quá đả kích.
Đổng Khải Đào đã là hình mẫu mà họ ngưỡng mộ, vậy mà đi ăn một bữa cơm lại gặp được người ở đẳng cấp cao hơn gã mấy bậc.
Phải biết rằng, một căn nhà ở quê họ cũng chỉ tầm 60-80 vạn, trong khi người ta chỉ một chiếc đồng hồ đeo tay đã đủ để họ mua nhà.
Một người anh em trong số đó vừa mới bỏ ra tiền lương cả tháng để mua một chiếc Longines, lúc này bất giác rụt tay lại.
Tất cả những người ngồi đây đều cảm nhận được sự chênh lệch trong cuộc sống, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Chỉ có người anh em bên cạnh vẫn chưa cam tâm, lại hỏi: "Theo lý mà nói, loại nhà giàu cỡ này không nên đến những nơi như thế này ăn cơm chứ."
Trong nhận thức của anh ta, người giàu có như vậy thì phải ra vào những nhà hàng cao cấp, còn loại quán ăn bình dân này, sao họ có thể để mắt tới?
"Cái đó thì tôi không biết."
Đổng Khải Đào có thể đoán được phần nào, có lẽ là để chiều theo cô gái đi cùng, nhưng hắn lười giải thích.
"Cô gái kia là đối tượng xem mắt của cậu à? Trông trẻ thật đấy."
Lại có người tò mò hỏi.
Đổng Khải Đào lắc đầu: "Không phải."
Cả bàn giật mình trong nửa giây, rồi lập tức hiểu ra, không khỏi cảm thán: "Giới nhà giàu chơi bời thật đấy, cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài tung bay."
Người bên cạnh cũng tặc lưỡi: "Mấu chốt là toàn chơi với mỹ nữ."
Bảo sao ai cũng muốn trở thành người có tiền.
Không chỉ được thỏa mãn về vật chất, mà mỹ nữ cũng có thể tùy ý qua lại.
Loại mỹ nữ này đối với họ là tài nguyên khan hiếm, nhưng với người ta, có lẽ còn phải sàng lọc chán chê.
Điều cay đắng nhất là những cô gái bị họ sàng lọc loại ra, chưa chắc đã thèm để ý đến đám người này.
Thử hỏi có tức không cơ chứ?
Đổng Khải Đào liếc nhìn về hướng đó: "Chuyện của người có tiền, chúng ta tốt nhất đừng xía vào."
Sau bữa ăn, Tô Tuyết Vi đi thanh toán, Thẩm Viễn cũng mặc kệ nàng, nếu bữa này không để nàng mời, e rằng trong lòng nàng sẽ lại áy náy.
Thẩm Viễn đề nghị đi dạo, Tô Tuyết Vi không phản đối, vừa hay đối diện có một công viên.
Thẩm Viễn không nhớ đã bao lâu rồi mình chưa đến công viên, lúc dạo bước trên con đường nhỏ rợp bóng cây cùng Tô Tuyết Vi, hắn mới cẩn thận nghĩ lại.
Hình như lần gần nhất là hồi lớp 10?
Cùng với mối tình đầu La Băng Dĩnh.
Vậy mà đã 6 năm trôi qua.
Thẩm Viễn lắc đầu, cố gắng không nghĩ đến người đó nữa.
Đèn đường trong công viên đã lâu không được sửa chữa, ánh sáng rất yếu ớt, đây có lẽ là một trong những lý do khiến các cô các bác không đến đây nhảy quảng trường, người trẻ tuổi cũng không thích đi dạo công viên, thành ra nơi này rất vắng vẻ.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng vẫn có thể thấy vài con mèo hoang lững thững đi qua.
Tô Tuyết Vi nhìn thấy mèo hoang, liền ngồi xổm xuống muốn trêu đùa một chút.
Nhưng mèo hoang ở đây đa phần rất cảnh giác, thấy có người đưa tay ra là vội vàng nhảy đi mất.
Thẩm Viễn cười nói: "Lần sau em phải mang đồ ăn cho mèo đến, không có đồ ăn thì sao chúng nó để ý đến em được."
Người đời thực tế, mèo cũng thực tế.
Tô Tuyết Vi phồng má trông thật đáng yêu, nhưng không phản bác.
Gió đêm mang theo hơi lạnh, khiến lòng người khoan khoái, Thẩm Viễn bất giác nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mịn màng của Tô Tuyết Vi.
Tô Tuyết Vi theo phản xạ muốn giằng ra, nhưng sức của Thẩm Viễn rất lớn, nàng dùng sức thế nào cũng không được, đành thôi.
Thẩm Viễn cảm nhận sự mềm mại trong lòng bàn tay, lại nhớ đến khung cảnh kiều diễm trong cơn mưa lần trước, lòng lại có chút không yên.
Tô Tuyết Vi dường như đoán được Thẩm Viễn muốn làm gì, bẽn lẽn nói: "Đây... đây là công viên, anh không được làm bậy."
"Em đang nói gì vậy, sao anh lại làm bậy được."
Thẩm Viễn giả vờ không hiểu, nhưng hành động lại bán đứng suy nghĩ trong lòng hắn.
Khi đi đến một đình nghỉ mát, hắn buông bàn tay mềm mại trong tay mình ra, chuyển sang ôm lấy vòng eo thon của nàng.
"Đừng như vậy được không."
Tô Tuyết Vi dùng ánh mắt khẩn cầu, hai tay chống lên ngực hắn để ngăn hắn tiến lại gần hơn.
"Cũng không phải chưa từng ôm, em căng thẳng làm gì."
Thẩm Viễn, gã thợ săn già dặn kinh nghiệm này, hiểu rõ đạo lý tuần tự từng bước.
Đợi đến khi Tô Tuyết Vi không còn sức chống cự, Thẩm Viễn nhẹ nhàng đặt nàng ngồi xuống, rồi cúi người dịu dàng đặt lên đôi môi hồng của nàng một nụ hôn.