Virtus's Reader
Tằm Tang

Chương 12: CHƯƠNG 2: TUẦN CẢNH TAKAYASHIKI

Tuần cảnh Takayashiki Hajime của đồn Bắc Thủ ghé thăm Tế Tự Đường nằm trước cổng Torii phía Bắc vào lúc sáu giờ năm mươi phút chiều ngày diễn ra lễ Thập Tam Dạ Tham. Vì biết trước bảy giờ tối hôm đó nghi lễ sẽ bắt đầu, nên ông đến để xem xét tình hình có gì bất thường không. Bởi theo suy nghĩ riêng của mình, ông phán đoán rằng đêm nay cần phải cảnh giác.

Nhưng đáng tiếc, có vẻ chỉ mình ông cảm thấy vậy, ông nhận được ấn tượng không mấy hoan nghênh tại Tế Tự Đường. Cặp song sinh quan trọng thì đang thay đồ nên không gặp được, còn Hyodo - đương gia nhà Nhất Thủ - thì tỏ thái độ ra mặt là không thích người ngoài can thiệp. Kurata Kane bình thường xởi lởi cũng không thấy mặt mũi đâu, chắc đang bận chăm sóc cặp song sinh. Cô gia sư Minatori Ikuko thì vẫn giữ nguyên chiếc mặt nạ vô cảm lạnh lùng trên khuôn mặt xinh đẹp, mặc kệ Hyodo tiếp chuyện Takayashiki, cô ta phớt lờ cả hai như thể không liên quan đến mình. Có lòng tốt ghé qua nhà Nhất Thủ, nhưng đó là sự tiếp đãi mà ông nhận được.

Dù vậy, Takayashiki vẫn kiểm tra kỹ lưỡng khu vực giữa Tế Tự Đường và cổng Torii, rồi vội vã đạp xe về phía đồn Đông Thủ.

(Hy vọng trưởng ban tuần cảnh Futami chịu đi tuần tra đàng hoàng...)

Thực lòng ông nghĩ mình không nên rời khỏi trước cổng Torii phía Bắc. Chỉ là ông vô cùng lo lắng không biết Futami, người được giao phó cổng Torii phía Đông, có chịu nghe lời nhờ vả của mình hay không. May mắn là tại Tế Tự Đường có Hyodo, Kurata Kane và Minatori Ikuko. Chỉ cần tiễn cặp song sinh đi, sự chú ý của ba người họ cũng sẽ hướng ra bên ngoài. Nghĩ vậy, ông quyết định tạm thời đi xem tình hình đồn Đông Thủ.

Địa hình làng Himekami vẽ nên một hình bầu dục dài theo hướng Đông Tây, và có núi Himekubi nằm ở gần trung tâm trục Nam Bắc. Vì đèo Hikage ở cực Tây của ngọn núi tiếp giáp ngay với ranh giới làng, nên đất đai của làng được chia thành ba phần lớn: phía Bắc, phía Đông và phía Nam của ngọn núi. Các khu vực lần lượt được gọi là Bắc Thủ, Đông Thủ và Nam Thủ, và mỗi khu vực được cai quản bởi một nhà trong gia tộc Bí Thủ, những địa chủ đời đời của làng: phía Bắc là nhà Nhất Thủ, phía Đông là nhà Nhị Thủ, phía Nam là nhà Tam Thủ.

Tương ứng với sự phân chia của làng, đồn cảnh sát cũng có mỗi nơi một cái. Đồn Bắc Thủ có Takayashiki, đồn Đông Thủ có trưởng ban tuần cảnh Futami, và đồn Nam Thủ có tuần cảnh Saeki làm việc. Nhân tiện, xét về vị trí đồn cảnh sát trực thuộc sở cảnh sát thành phố Tsuige của Cảnh sát thủ đô, thì ba đồn này ngang hàng nhau. Thế nhưng, nguyên nhân thường gây ra vấn đề chính là sự khác biệt về cấp bậc của ba người.

(Đụng đến chuyện nhờ vả mình thì ông Futami chẳng bao giờ dễ chịu cả...)

Vừa để ý thời gian, Takayashiki vừa ra sức đạp xe.

Đúng là đối phương là trưởng ban tuần cảnh (Trung sĩ). Nhưng đó chỉ là sự thăng tiến để đáp lại thâm niên phục vụ của một người cần mẫn làm chức tuần cảnh đồn suốt bao năm, dù không lập được chiến công gì đáng kể. Điều đó ai nhìn vào cũng thấy rõ. Xét về tuổi tác, đây có lẽ là lần thăng tiến đầu tiên và cũng là cuối cùng.

(Không, chuyện đó thì cũng chẳng sao...)

Chỉ cần Futami nhận thức rõ rằng giữa ba đồn cảnh sát hoàn toàn không có quan hệ cấp trên cấp dưới trong tổ chức cảnh sát là được. Nhưng ông ta lại câu nệ sự thật mình là trưởng ban tuần cảnh, còn Takayashiki và Saeki là tuần cảnh. Việc ông ta đeo bên hông cây dùi cui đặt làm riêng từ thợ mộc trong làng — to hơn hẳn loại bình thường — có lẽ là biểu hiện của mong muốn trẻ con ích kỷ là làm sao để khác biệt với hai người kia. Cây dùi cui tự chế đó vi phạm quy định phục vụ của cảnh sát, nhưng Takayashiki và Saeki cũng chẳng có ý định báo cáo để làm to chuyện.

(Chắc ông ta cũng không hài lòng việc khu vực mình phụ trách lại do nhà Nhị Thủ, đứng thứ hai trong gia tộc Bí Thủ, cai quản.)

Nghĩa là ông ta nghĩ rằng mình là trưởng ban tuần cảnh thì nên phụ trách khu vực Bắc Thủ, đất của nhà Nhất Thủ. Chứ không phải giao cho một tuần cảnh quèn, vẫn còn có thể gọi là người lạ mới đến nhậm chức được một năm như Takayashiki.

(Và trên hết, ông ta ôm ấp giấc mơ, không, cái tham vọng vô nghĩa là trưởng ban tuần cảnh như mình sẽ thống lĩnh cả ba đồn cảnh sát trong làng.)

Điều mà tuần cảnh Takayashiki Hajime đã thông báo và nhờ vả trước cho các đồn là hãy cảnh giác đầy đủ khu vực xung quanh các cổng Torii, lối vào núi Himekubi tại khu vực mình phụ trách, từ trước bảy giờ tối nay khi lễ Thập Tam Dạ Tham bắt đầu.

Điều ông lo lắng tất nhiên không phải là lời nguyền của ngài Đạm Thủ. Mà là một mối đe dọa thực tế hơn nhiều — tức là nỗi lo sợ cực kỳ trần tục rằng Choujurou của nhà Nhất Thủ có thể bị kẻ nào đó nhắm đến. Tam Tam Dạ Tham, ngoài mặt là nghi lễ cầu mong sự trưởng thành khỏe mạnh của trẻ em nhà Bí Thủ. Nhưng thực tế, nó là một thiết bị để bảo vệ người nối dõi và đưa người đó lên vị trí tộc trưởng một cách an toàn. Nghĩa là nghi thức mang màu sắc thần thánh này, tất cả chỉ là một phần của cuộc tranh giành quyền thừa kế của gia tộc cũ.

(Đối với nhà Nhất Thủ, đây là nghi lễ cầu mong sự trưởng thành của cậu Choujurou. Nhưng nhìn từ lập trường của nhà Nhị Thủ và Tam Thủ, biết đâu họ lại nảy sinh ý định... mong có sai sót gì đó xảy ra.)

Futami đã cười bảo ông lo xa. Nhưng nỗi lo đó của Takayashiki cũng không hẳn là vô căn cứ.

Thực ra vào đầu thời Minh Trị, đã xảy ra tai nạn bé trai nối dõi của nhà Nhất Thủ rơi xuống giếng gãy cổ chết ngay trong lễ Thập Tam Dạ Tham. Dù người dân làng thời đó tin là do ngài Đạm Thủ trừng phạt, nhưng ở thời điểm hiện tại, Takayashiki nghi ngờ đó chẳng phải là vụ giết người do ai đó thuộc nhà Nhị Thủ hoặc Tam Thủ gây ra sao. Chỉ là rốt cuộc, người em trai cùng cha khác mẹ của bé trai đã chết lên kế thừa, nên sự an nguy của nhà Nhất Thủ không bị lung lay. Tóm lại, dù là lời nguyền hay giết người, nó hoàn toàn không gây ra biến động gì.

(Nhưng mà, cũng có thể nghĩ đến khả năng hung thủ là ai đó trong nội bộ nhà Nhất Thủ có liên quan đến người em trai cùng cha khác mẹ đó — nếu vậy thì nó lại có ý nghĩa.)

Giả sử có tìm ra chân tướng thì cũng chẳng được tính công trạng gì, nhưng vốn thích điều tra các vụ án cũ, ông đã say sưa với suy nghĩ đó từ lúc nào không hay. Cái ý tưởng đậm chất tiểu thuyết trinh thám rằng hung thủ nằm ngay trong nhà Nhất Thủ khiến ông cảm thấy thú vị vô cùng.

(Á, chết thật! Giờ không phải lúc quan tâm đến vụ án quá khứ.)

Takayashiki vội vàng đạp mạnh chiếc xe đạp đang chậm dần mà không hay biết. Ông xốc lại tinh thần, lao nhanh về phía Đông Thủ.

Đó là trung tâm của làng Himekami, nơi phát triển nhất trong làng. Tuy gọi là con phố sầm uất duy nhất của làng, nhưng cũng chỉ là nơi tập trung văn phòng làng, trạm cứu hỏa, đồn cảnh sát, bưu điện, cửa hàng tạp hóa, nhà trọ, quán ăn... phong cảnh đó nhìn theo một cách nào đó có thể nói là khá đìu hiu.

Bất ngờ thay, Futami đi vắng. Theo lời phu nhân thì hơn bảy giờ ông ta đã đi về phía cổng Torii phía Đông của núi Himekubi. Tuy giờ xuất phát hơi muộn, nhưng ít nhất ông ta cũng đã chấp nhận lời nhờ vả của Takayashiki.

(Mình đã hiểu lầm sao...)

Vừa tự kiểm điểm trong lòng, vừa đi theo con đường làng dẫn đến cổng Torii phía Đông, Takayashiki nhìn thấy ánh đèn pin loang loáng phía trước. Lại gần thì thấy chính Futami đang đứng nói chuyện với Kouichi của nhà Nhị Thủ.

"A, anh Futami, sao anh lại ở đây?"

"Ồ, tuần cảnh Takayashiki à. Không có gì, tôi định đi đến cổng Torii phía Đông thì gặp cậu Kouichi đi từ hướng đó lại. Nên tôi đang tiện thể hỏi xem có gì bất thường không ấy mà."

Ông ta giải thích như vậy, nhưng giờ đã là bảy giờ hai mươi phút. Nếu rời đồn lúc hơn bảy giờ, thì chẳng phải ông ta đã đứng nói chuyện ít nhất gần mười phút rồi sao.

"Vậy có phát hiện điều gì ở đằng kia không ạ?"

Nén sự khó chịu với Futami, Takayashiki hỏi Kouichi. Đối phương là người nhà Bí Thủ nên giọng điệu buộc phải lịch sự. Hơn nữa, Kouichi là một thanh niên lễ phép hiếm thấy trong số đàn ông gia tộc Bí Thủ, giống như Choujurou, nên ông cũng có thiện cảm.

"Dạ không, tôi nghĩ là... không có gì khác thường đâu ạ."

Người con trai trưởng của nhà Nhị Thủ vừa đón lễ trưởng thành năm nay làm bộ suy nghĩ một chút, rồi trả lời bằng giọng điềm tĩnh, không chút lo âu.

"Vậy sao. Thế thì tôi sẽ đi đến cổng Torii phía Đông bây giờ."

Cố giữ thái độ bình tĩnh, Takayashiki chào Futami theo kiểu xã giao rồi vội vàng leo lên xe đạp.

"Được, vất vả rồi... Tôi cũng đi ngay đây!"

Ngay lập tức, giọng nói trịch thượng của Futami vang lên từ phía sau. Nhưng tất nhiên Takayashiki không quay lại, cứ thế đạp đi.

(Chết tiệt, quả nhiên ngay từ đầu ông ta chẳng có ý định đi tuần tra cổng Torii phía Đông chút nào.)

Ông giận đến mức giận cả bản thân vì đã trót cảm thấy có lỗi với Futami trong chốc lát.

Chẳng bao lâu sau, khi đường nét của cổng Torii phía Đông hiện ra mờ ảo trong bóng tối phía trước, Takayashiki nhận ra một bóng người đang đứng dưới bậc đá.

"Ai đó! Ai đang ở đó!"

Ông lập tức đạp xe lại gần, nhảy phắt xuống ngay trước mặt, đứng chắn ngang như để chặn đường chạy trốn của đối phương và rọi đèn pin vào.

"Hử? Chẳng phải cậu Kouji sao."

Người đang nheo mắt vì chói trong ánh đèn là Kouji, con trai thứ của nhà Nhị Thủ, em trai của Kouichi lúc nãy, kém anh hai tuổi.

"Cậu làm gì ở đây? Giờ này."

"Đi dạo..."

Khác với anh trai, giọng cậu ta cộc lốc.

"Giờ này sao. Mà lại ở một nơi lạ lùng thế này."

"Tôi ra khỏi nhà từ lúc trời còn sáng. Đang trên đường về thì..."

"Cậu đã đi đến đâu?"

"............ Ph... phía Nam Thủ, quanh cái ao Umanomi ấy."

"Vậy để về nhà thì đây đâu phải đường đi qua."

"Th... thì... Tiện đường ghé qua chút cũng được chứ sao. Với lại đâu chỉ mình tôi. Lúc nãy anh hai cũng lảng vảng quanh đây mà."

Lúc đó, Futami xuất hiện sớm hơn dự kiến.

"Sao thế? Ồ, là cậu Kouji à."

Khi nghe Kouji nói đang trên đường về nhà, Futami, thật không thể tin nổi, chẳng cần hỏi ý kiến Takayashiki, đã xua tay cho cậu ta về.

"Chào nhé... Hừ."

Kouji gật đầu chào Futami qua loa, rồi ném cho Takayashiki một nụ cười chế giễu và bỏ đi ngay.

"Anh Futami!"

Takayashiki, người đang trừng mắt nhìn Kouji, cất tiếng phản đối ngay khi đối phương vừa quay lưng.

"Gì thế?"

Tuy nhiên, Futami hoàn toàn không có vẻ gì là chột dạ, ngược lại còn ném ánh mắt lạnh lùng về phía Takayashiki đang kích động.

"Tại sao anh lại thả người khả nghi về như vậy?"

"Người khả nghi? Này này, đêm nay cặp song sinh nhà Nhất Thủ làm lễ Thập Tam Dạ Tham, cả làng ai cũng biết. Đi dạo tiện thể đi qua gần cổng Torii chút đỉnh, ai mà chẳng làm thế. Nếu là anh em nhà Nhị Thủ thì càng dễ hiểu chứ sao."

"Nếu anh đã định hỏi chuyện người anh, thì cũng nên xác minh với người em chứ."

Biết là ông ta chỉ đứng nói chuyện phiếm với Kouichi, nhưng ông vẫn cố tình hỏi vậy.

"Cậu Kouichi đã nói không có gì bất thường rồi. Thế là được chứ gì."

"Lễ Thập Tam Dạ Tham đêm nay khác với mấy lễ hội làm hàng năm trong làng đấy ạ."

"Thì sao nào? Vốn dĩ anh em nhà Nhị Thủ cũng có thể coi là người liên quan đến nghi lễ đàng hoàng."

"Vâng. Chính vì thế tôi mới nói là càng cần phải cảnh giác. Anh Futami cũng biết rõ nghi lễ đêm nay quan trọng thế nào đối với vấn đề người nối dõi của nhà Bí Thủ mà."

"À, chuyện đó tôi biết. Ý cậu là anh em nhà Nhị Thủ đang lảng vảng quanh khu vực cổng Torii phía Đông để mưu toan hại chết Choujurou của nhà Nhất Thủ hả?"

"Không... tôi không định nói khẳng định đến mức đó. Chỉ là, từ cuộc tranh giành quyền thừa kế có thể dẫn đến một vụ án nào đó..."

"Thì nói thế cũng khác gì đâu. Cậu nghĩ cậu nghi ngờ người nối dõi nhà Nhị Thủ vô căn cứ như vậy mà yên thân được sao!"

"Vậy thì, việc hoàn toàn không quan tâm đến sự an toàn thân thể của người nối dõi nhà Nhất Thủ, chẳng phải cũng không yên thân được sao."

Khi Takayashiki bất giác sấn tới, Futami từ từ nở một nụ cười khó chịu:

"Nhân tiện, quý quan khi triển khai thế trận cảnh giác đêm nay, chắc hẳn đã nhận được sự cho phép tương xứng từ cấp trên có thẩm quyền rồi nhỉ. Hả?"

"C... cái đó..."

Bị đâm trúng tim đen, Takayashiki bỗng ấp úng.

Dưới con mắt người đời, nghi lễ Thập Tam Dạ Tham chắc chắn bị coi là mê tín dị đoan. Hơn nữa, tổ chức vào thời buổi khẩn cấp này là điều không thể chấp nhận, bị chửi là phi quốc dân và chịu trừng phạt nặng nề cũng không thể kêu ca. Và việc cảnh sát đương chức lại đi bảo vệ cho một nghi thức như vậy, tất nhiên là vấn đề lớn. Điều đó Takayashiki cũng hiểu quá rõ.

Chỉ là, khác với làm việc ở đồn cảnh sát thị trấn, những người chuyển cả gia đình đến sống ở đồn như họ, vừa là cảnh sát nhưng đồng thời cũng cần trở thành người của vùng đất đó. Không, thậm chí phải trở thành người địa phương trước đã. Ở thị trấn có thể chỉ cần đến nhận chức rồi làm việc ngay là xong. Nhưng ở làng Himekami này, trước tiên bị buộc phải nỗ lực để bản thân trở thành dân làng. Nếu không thì cái chức tuần cảnh đồn chẳng thể nào làm nổi.

Nghĩa là vấn đề của làng cũng là chuyện đại sự của chính họ. Điều đó chắc chắn chính Futami là người hiểu rõ hơn ai hết qua kinh nghiệm bản thân. Giả sử nhà Nhất Thủ không có con trai nối dõi mà nhà Nhị Thủ có, và đêm nay là lễ Thập Tam Dạ Tham của người đó, chắc chắn Futami cũng sẽ đưa ra yêu cầu — với tính cách ông ta thì là mệnh lệnh — tương tự cho hai người kia như Takayashiki đã làm.

Nhưng ở đây nói chuyện giả định cũng vô ích. Nếu bị phủ nhận là hết chuyện, hơn nữa những gì Futami nói suy cho cùng vẫn là lý lẽ đúng đắn.

"Thôi, được rồi. Còn trẻ thì cũng có lúc hăng hái quá đà."

Thấy Takayashiki im lặng, Futami cất giọng ra vẻ khoan dung. Nói một cảnh sát ba mươi mốt tuổi, đương nhiên cũng có kinh nghiệm kha khá là "trẻ", thật không phải là lời nên nói.

Hơn nữa, ngay lập tức với thái độ như giáo viên dạy đời học sinh:

"Tuy nhiên, chính vì sự non trẻ đó mà có những chỗ chưa tới, nghe chưa, phải biết xin lời khuyên từ người lớn tuổi giàu kinh nghiệm và nhanh chóng sửa đổi! Nếu không chịu mài giũa như vậy, nghe này, thì mãi mãi cũng không mong trưởng thành trong nghề cảnh sát được đâu. Vụ lần này, thôi thì tôi sẽ giữ kín trong lòng. Có điều, từ nay về sau hãy liệu mà cẩn thận lời ăn tiếng nói."

Nói xong những điều trịch thượng muốn nói:

"Nào, đi thăm cậu tuần cảnh Saeki thật thà đang làm việc mà chẳng biết gì thôi."

Bỏ lại câu nói đó, ông ta đạp xe biến mất về hướng cổng Torii phía Nam.

"Phù..."

Như trút ra những gì kìm nén, Takayashiki bất giác thở dài.

(Dù vậy, ông ta thừa biết thế lực của nhà Bí Thủ, đặc biệt là nhà Nhất Thủ trong làng mạnh đến mức nào, tại sao lại không chịu hợp tác đàng hoàng nhỉ.)

Ông biết nguyên nhân sâu xa có lẽ là lý do vớ vẩn rằng so với Saeki, Takayashiki không tỏ ra kính trọng Futami quá mức cần thiết. Vụ lần này nếu bàn bạc trước khi ra thông báo nhờ vả, giả vờ như đã xin phép ông ta, thì chắc ông ta cũng chẳng gây khó dễ. Chỉ cần giữ thể diện cho cái chức trưởng ban tuần cảnh là được.

(Hiểu thì hiểu đấy... Nhưng theo suy nghĩ của ông ta, thì đúng là vậy, nhưng mà...)

Tuy nhiên, dù bản thân Futami thuộc phe nhà Nhị Thủ — Takayashiki biết ông ta nhận quà cáp từ nhà đó vào dịp lễ tết — nhưng thái độ coi thường lễ Thập Tam Dạ Tham, nghi lễ quan trọng đối với toàn thể gia tộc Bí Thủ, là điều ông không thể lý giải nổi.

Tất nhiên việc ông ta chỉ nói kháy rồi rút lui là vì Futami cũng sợ lỡ như chuyện mình cản trở việc tuần tra lễ Thập Tam Dạ Tham lọt đến tai ông cụ Tudo dù chỉ một phần vạn.

(Nghĩa là ông ta vẫn nể sợ nhà Nhất Thủ. Tuy nhiên, ông ta không mấy hứng thú với lễ Thập Tam Dạ Tham. Hoặc là cố tình tránh không dính líu vào...)

Lúc đó, một ý nghĩ đáng sợ khủng khiếp chợt lóe lên trong đầu Takayashiki.

(Khoan đã. Hay là ông Futami thực ra đang ngầm mong đợi một biến cố nào đó xảy ra trong lễ Thập Tam Dạ Tham...)

Tất nhiên biến cố lớn nhất chính là cái chết bất thường của người nối dõi như trong quá khứ. Giả sử, nếu tai họa đó giáng xuống đầu Choujurou...

(Kouichi của nhà Nhị Thủ sẽ trở thành người thừa kế gia tộc Bí Thủ, và nhà Nhị Thủ sẽ tự động thăng cấp thành nhà Nhất Thủ. Và ông Futami sẽ trở thành người phụ trách vùng đất do người quyền lực nhất làng cai quản.)

Trước ý tưởng quá đỗi đáng sợ, Takayashiki vội vàng lắc đầu.

(Kh... không... Làm gì có chuyện vô lý thế. Dù gì cũng là cảnh sát, sao có thể nghĩ chuyện ngu ngốc đó. Ông Futami cũng không đến mức...)

Dù phủ nhận, nhưng nỗi bất an đen kịt đã bắt đầu lan rộng trong lòng Takayashiki.

Theo một nghĩa nào đó, nỗi lo ấy đã trúng. Tuy nhiên, nó sẽ xảy ra dưới dạng một biến cố kinh hoàng khác hoàn toàn so với những gì ông tưởng tượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!