Triệu tập hắn quá đó để làm gì, đã rõ đến mức không thể rõ hơn được nữa.
Diệp Chân càng nhớ kỹ tình cảnh bọn người Tiếu Trạch, Hoa Hưng An, Ô Vưu, Ông Lập Đức uy hiếp hắn trước đó vài ngày, nhất là cái thủ thế cắt yết hầu kia.
Diệp Chân cũng không có lòng dạ thánh nhân.
Cười lạnh, ngọc giản này ngay biến thành bụi phấn giữa ngón tay Diệp Chân.
Đương nhiên, cũng không phải Diệp Chân máu lạnh.
Diệp Chân còn muốn cứu những người Sa Tộc khó khăn này hơn so với ai khác.
Nhưng lực lượng trước mắt của Diệp Chân hữu hạn, hắn cũng từ một phàm nhân bình thường đến không thể bình thường hơn một đường dốc sức tiến lên, biết nỗi khổ của bình dân bình thường, hắn muốn toàn lực cứu người.
Nhưng hắn cứu người, trước cứu bộ lạc nào, làm gì cũng phải có cái thân sơ xa gần?
Gọi Diệp Chân bỏ rơi con dân trên địa bàn của hắn, đi cứu con dân trên địa bàn của mấy vị Sa Hải Thần Tế khác, Diệp Chân còn không có tấm lòng vĩ đại kia.
Thời điểm thật đi cứu, Diệp Chân cũng phải cứu nạn dân trong địa của mình bàn không sai biệt lắm mới có thể đi qua.
- Nhanh, tiến đến bộ lạc kế tiếp, hôm nay chúng ta tranh thủ đi đến năm mươi bộ lạc.
Liên tục mấy ngày cứu nạn, phương pháp cứu nạn của Diệp Chân đã cải biến.
Mấy bộ lạc được Diệp Chân cứu lúc đầu, Diệp Chân dùng hết toàn lực, duy nhất một lần trồng trọt năm trăm vạn mầm cây Y Thanh ĐôngThần Thụ.
Số lượng Y Thanh Đông Thần Thụ mà mấy kia bộ lạc có được so với trước khi gặp tai hoạ không chỉ không có giảm bớt, ngược lại còn tăng gấp mấy lần.
Rất nhanh, Diệp Chân phát hiện, làm như vậy hiệu suất rất thấp, một ngày có thể đi ba bốn bộ lạc là tối đa, Diệp Chân cũng mệt mỏi gần chết.
Trong quá trình cứu nạn, Diệp Chân cảm giác, ưu tiên thứ nhất của việc cứu nạn lúc này là bảo trì lại lượng nước trong sông ngầm dưới lòng đất, đây là trọng yếu nhất, còn việc cải thiện hoàn cảnh sinh tồn là sau khi có thời cơ, mà không phải hiện tại.
Cho nên những bộ lạc sau, Diệp Chân mỗi lần thi triển đều có chỗ giữ lại, chỉ khôi phục đúng số lượng Y Thanh Đông Thần Thụ trước đó, số lượng bộ lạc di được tối đa trong ngày so trước đó lại nhiều thêm một hai thành.
Một bộ lạc nhỏ có mấy chục vạn cây cũng rất không tệ.
Loại tình huống này, Diệp Chân rất nhẹ nhàng, Tiểu Yêu thoải mái hơn, một ngày có thể cứu vãn được càng nhiều bộ lạc.
Có lẽ trước đó nghỉ ngơi được tới bảy canh giờ, hiệu suất hôm nay của Diệp Chân cao hơn chút, một ngày liền đi qua năm mươi ba bộ lạc.
Cứu vãn vô số tính mạng người Sa Tộc, đồng thời cũng thu hoạch được lượng lớn Chúng Sinh Nguyện Lực cùng cuồng tín giả, đương nhiên, cũng ngoài ý muốn thu được đại lượng ngọc giản, thậm chí là Thần Điện Kim Giản của Y Trĩ Thần Điện!.
Thu được những ngọc giản thúc giục Diệp Chân quay lại thì không nói, số lượng Thần Điện Kim Giản đại biểu cho mệnh lệnh của quan phương Thần Điện cũng cao đến mười hai cái.
Mỗi một cái nội dung đều không khác mấy, giọng điệu cũng càng ngày càng nghiêm khắc, Diệp Chân lại một cái cũng không quan tâm, toàn bộ hóa thành bụi phấn.
Lúc này, đã muộn rồi.
Diệp Chân không có bất kỳ hồi âm gì, nhóm người Sa Hải Thần Tế tụ tập trong Y Trĩ Thần Điện tại Hoàng Kim bộ lạc đều ngồi không yên.
- Diệp Thần Sứ này cũng quá xem thường quyền uy của Thần Điện, nhiều Kim Giản Thần Điện như vậy, không ngờ lại một cái cũng không trở về, thật sự là quá mức!
Sa Hải Thần Tế Hoa Hưng An một mặt không cam lòng.
Bất quá, mấy vị khác lại không có một người nào đáp lại Hoa Hưng An, mấy vị Sa Hải Thần Tế ở đây, từng người đều biết rõ xảy ra chuyện gì.
Biết nguyên nhân Diệp Chân không hồi âm, thật sự bọn họ uy hiếp hắn trong Thiên Thần Kim Điện vào ba tháng trước có chút quá mức.
Thế nhưng ai biết, trong biển cát đột nhiên lại xảy ra hạo kiếp vạn năm khó gặp một lần này?
Đã vậy tràng hạo kiếp này còn bao trùm cơ hồ một nữa Y Trĩ Sa Hải, cho dù Thiên Thần cũng không có năng lực như vậy.
Nếu quy mô hơi nhỏ một chút, trong bọn họ thậm chí còn có người hoài nghi là Diệp Chân làm ra đây.
Mọi người không nói lời nào, Sa Hải Thần Tế Ô Vưu lại gấp.
Trong địa bàn của mọi người, địa bàn của hắn gặp tai hoạ nghiêm trọng nhất, gần như chín mươi phần trăm bộ lạc đều gặp phải tràng hạo kiếp này.
Hắn thật gấp.
Thật sự nếu không mời được Diệp Chân mà nói, trong vòng hai năm, bộ lạc trong địa bàn của hắn sẽ biến mất ít nhất tám thành, tín đồ cùng uy vọng của Sa Hải Thần Tế hắn sẽ triệt để về không.
Hiện tại, toàn bộ những người Sa Tộc tuyệt vọng đó đều quỳ gối trong ngoài thần miếu, khẩn cầu Thiên Thần, Đại Tế Ti còn có Sa Hải Thần Tế hắn hiện ra Thần Tích, cứu bọn họ lúc khó khăn.
Lúc này, nếu hắn không thể cứu vãn, uy danh Y Trĩ Sa Hải Thiên Thần dựng nên trong biển cát có lẽ cũng không còn nữa.
Uy vọng cùng tín đồ của hắn trong địa bàn hắn thống trị cũng triệt để xong.
Về phần mấy năm sau, người Sa Tộc trên địa bàn của hắn chết không sai biệt lắm, hắn ngay cả cơ sở thống trị cũng không có, còn nói thống trị cái gì.
Ô Vưu là gấp thật.
Thấy đông đảo Sa Hải Thần Tế không nói lời nào, Ô Vưu nói gấp:
- Chư vị, Côi Cổ Thần Tế, Tiếu Thần Tế, các ngươi nói một câu đi, hiện tại chỉ có tiểu tử này có thể cứu những bộ lạc gặp tai hoạ kia.
- Hắn lại không đến, con dân dưới trướng của ta, sang năm sẽ tuyệt tử.
- Hắn không đến chúng ta có biện pháp nào? Chẳng lẽ chúng ta bắt trói hắn tới sao?
Ngoài miệng Tiếu Trạch nghĩ đến biện pháp, nhưng một câu có thâm ý khác.
- Trói đến?
Ánh mắt Hoa Hưng An sáng lên.
- Thế nhưng không phải Đại Tế Ti đã nói Thần Vật trong tay tiểu tử kia, người khác đoạt không được, có cướp được cũng không cách nào sử dụng sao?
- Cái này, Đại Tế Ti nói không chừng là vì bảo vệ hắn?
Con ngươi Ô Vưu đảo một vòng.
Sa Hải Thần Tế bài danh thứ hai Côi Cổ tằng hắng một cái.
- Điểm này, Nạp Cáp Nhĩ tuyệt đối sẽ không nói dối.
- Bằng không, hắn cũng sẽ không tùy tiện ủng hộ một ngoại nhân cầm quyền làm Thần Sứ.
- Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, vậy Côi lão, ngươi nói chúng ta phải làm sao bây giờ?
Bọn người Tiếu Trạch tức giận.
- Vì kế hoạch hôm nay…
Côi Cổ vuốt râu, chậm rãi nói.
- Chỉ có mời Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ ra mặt.
Dưới sự thúc giục của một đám Sa Hải Thần Tế, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ đang tại ngoại thị sát tình hình tai nạn lập tức lấy tốc độ nhanh nhất quay lại đến Thiên Thần Kim Điện, hiểu rõ ý của mọi người, Nạp Cáp Nhĩ cười lạnh.
- Mấy ngày trước, các ngươi không phải uy hiếp hắn không thể bước vào địa bàn của các ngươi nửa bước sao? Làm sao hôm nay tất cả đều đổi tính?
- Mỗi một người đều là Sa Hải Thần Tế quyền cao chức trọng, không cảm thấy ngại sao, lão phu còn đỏ mặt thay các ngươi.
Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ mắng một tràng lời cho một đám Sa Hải Thần Tế cái gì không nói được.
Nhưng mắng là mắng, chuyện cứu nạn, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ so với ai khác còn sốt ruột hơn.
Dưới sự thúc giục của mấy vị Sa Hải Thần Tế, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ đích thân viết một phong Kim Giản, sau đó đánh lên thần hồn lạc ấn độc hữu của hắn, phát cho Diệp Chân, thúc giục Diệp Chân trở về, cùng bàn đại kế cứu nạn.
Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ ra mặt, Diệp Chân tất nhiên không thể không hồi âm.
Không bao lâu, ngọc giản liền truyền tống về từ Diệp Chân.
Sau khi xem hết hồi âm của Diệp Chân trong ngọc giản, thần sắc của Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ liền biến đến vô cùng cổ quái, ý cười trên mặt càng đậm.
Ô Vưu gấp lại càng gấp.
- Đại Tế Ti, Diệp Thần Sứ này chẳng lẽ không biết trời cao đất rộng đến như thế chứ, ngay cả mệnh lệnh của ngươi cũng dám từ chối ư?
- Hắn thật sự quá mức rồi, không thể bỏ mặc được nữa.
Sa Hải Thần Tế Tiếu Trạch lần nữa thừa cơ bù một nhát đao hung ác.
Ý cười trên mặt Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lại càng đậm, xùy cười một tiếng, liền ném ngọc giản chứa hồi âm của Diệp Chân cho Tiếu Trạch.
- Tự mình nhìn đi.
Chỉ quét mắt một vòng, cái mặt mo của Sa Hải Thần Tế Tiếu Trạch đã sớm luyện đến da mặt dầy vô cùng lúc này trở nên không được tự nhiên, bắt đầu đỏ lên.
Sau đó, ngọc giản lần lượt được truyền cho mọi người đọc qua.
Nhưng vô luận Hoa Hưng An, Ông Lập Đức hay Ô Vưu, hoặc Côi Cổ, xem hết ngọc giản, ai nấy xem xong mặt mo đều đỏ bừng như phát sốt, cũng mở đầu líu lưỡi, không phản bác được.
Hồi âm trong ngọc giản là.
- Đại Tế Ti, ta sợ lắm, mấy vị Sa Hải Thần Tế Côi Cổ, Tiếu Trạch, Hoa Hưng An, Ông Lập Đức, Ô Vưu, máy ngày trước đã nói ngay trước mặt ta, nếu ta dám bước vào địa bàn của bọn họ, họ liền cắt đầu ta, ta thật sự rất sợ hãi.
Ngắn ngủi mấy câu liền đánh mặt một đám Sa Hải Thần Tế rung động đùng đùng!
Chương 2003: Ba tỷ
Bầu không khí xấu hổ giằng co thật lâu trong Thiên Thần Kim Điện, cuối cùng vẫn do Sa Hải Thần Tế Côi Cổ đánh vỡ loại không khí lúng túng này.
- Đại Tế Ti, việc uy hiếp Diệp Thần Sứ vài ngày trước đúng là có chút không phóng khoáng, cũng hơi quá khích, chúng ta xin được bày tỏ sự áy náy của mình đối với chuyện này.
- Nhưng bây giờ đang có kiếp nạn, rất nhiều bộ lạc đều đứng trước nguy cơ tiêu vong, mà bây giờ chỉ có Diệp Thần Sứ có năng lực này.
Thỉnh cầu Đại Tế Ti giúp chúng ta mời Diệp Thần Sứ tới đây thương nghị kỹ càng về chuyện cứu tế.
Nói tới đây, giọng nói của Côi Cổ trở nên vô cùng trầm trọng.
- Vô luận như thế nào thì chúng ta cũng không thể ngồi nhìn hàng tỷ con dân Sa Tộc chết đói, chết khát!
Ánh mắt của Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lấp lóe một chút, quả thật, những lời của Côi Cổ chính là tình hình thực tế.
Nhưng mà ai cũng rõ ràng, nếu không phải vì lợi ích của bản thân thì làm sao mấy vị Sa Hải Thần Tế trước mắt này sẽ kéo mặt già xuống đi cầu Diệp Chân?
Mục đích của bọn họ đúng là xuất phát từ cứu vớt những người Sa Tộc đang sắp tử vong kia, nhưng đó là vì cái chết của người Sa Tộc sẽ ảnh hưởng tới lợi ích của bọn họ, bằng không thì mọi người cũng sẽ không gấp gáp như vậy.
Tuy Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ hiểu rõ chuyện này, nhưng đối với hắn, chỉ cần có thể cứu được nhiều người Sa Tộc thì đã quá đủ rồi.
- Lão phu thử một chút.
Có Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ đích thân mời Diệp Chân quay lại Thiên Thần Kim Điện trong Hoàng Kim bộ lạc để bàn bạc chuyện cứu tế, cho dù Diệp Chân không muốn thì cũng phải nể mặt đối phương một chút.
Hơn nữa, tai họa do cơn lốc bão cát gây ra cũng không thể được giải quyết chỉ bằng việc Diệp Chân giục sinh Y Đông Thanh Thần Thụ.
Y Đông Thanh Thần Thụ chỉ có thể cứu lại hệ sinh thái của các bộ lạc, không để cho ốc đảo bị hoang mạc hóa lần nữa, mất đi nguồn nước ngầm quan trọng, làm cho bọn họ có thể sinh tồn ở trong biển cát, không đến mức mấy năm sau sẽ bị diệt sạch.
Cho nên sau khi Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ đích thân ra mặt, Diệp Chân nhanh chóng đáp ứng quay lại Thiên Thần Kim Điện để bàn tính việc cứu tế.
Sau cùng, cân nhắc đến việc Diệp Chân ở quá xa Thiên Thần Kim Điện, một lần đi và về phải tốn ít nhất năm ngày, cái này thật sự quá lãng phí thời gian.
Cho nên Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ thi triển thần thông, tự mình tiếp Diệp Chân quay lại Thiên Thần Kim Điện.
Chỉ cần nửa canh giờ thì Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ đã mang Diệp Chân trở lại Thiên Thần Kim Điện từ cách đây hơn ba triệu dặm.
Nhìn thấy Diệp Chân, ba người Hoa Hưng An, Ông Lập Đức, Ô Vưu mới uy hiếp Diệp Chân vài ngày trước, lúc này trên mặt đều hiện lên chút xấu hổ.
Cho dù Tiếu Trạch da mặt dày, lúc này đối mặt Diệp Chân cũng có chút không được tự nhiên.
Côi Cổ thì ngược lại, khi đối mặt với Diệp Chân thì hắn vẫn cứ thản nhiên như không sao đâu, hoàn toàn không bất cứ sự dị thường nào.
Hội nghị trong Y Trĩ Thần Điện cũng không dây dưa dây cà gì nhiều như họp quan viên, sau khi Diệp Chân có mặt thì hội nghị lập tức đi thẳng vào vấn đề chính.
Chuyện thứ nhất, tự nhiên là về Y Đông Thanh Thần Thụ, đây là chuyện cực kỳ quan trọng.
Địa bàn của Sa Hải Thần Tế Ô Vưu gặp tai hoạ nghiêm trọng nhất.
Có khoảng bảy ngàn bốn trăm bộ lạc ở trong địa bàn của Ô Vưu, nhưng số lượng bộ lạc gặp tai họa lại cao tới bảy ngàn mốt.
Bảy ngàn một trăm bộ lạc, số lượng bộ lạc có Y Đông Thanh Thần Thụ chết hết cao đến sáu ngàn tám trăm bộ lạc, hơn chín phần mười.
Mặc dù Ô Vưu cũng có thể thi triển Thần Thuật mà Y Trĩ Sa Hải Thiên Thần lưu lại, nhưng thật sự chỉ là hạt cát trong sa mạc.
Coi như Ô Vưu phát động toàn bộ Thần Thuật Lam Bào Tế Ti và Lục Bào Tế Ti, chính hắn cũng ra tay thúc giục sinh trưởng Y Đông Thanh Thần Thụ không ngủ không nghỉ một năm trời thì cuối cùng cũng chỉ có thể cứu lại hơn một trăm bộ lạc mà thôi.
Chủ yếu là Thần Thuật mà bọn họ thi triển không hiệu quả nhanh chóng như Diệp Chân.
Giống như Ô Vưu, ít nhất phải mất nửa năm thì hắn mới có thể thúc đẩy một nhóm Y Đông Thanh Thần Thụ lớn lên.
Cho nên nhu cầu về Y Đông Thanh Thần Thụ vô cùng gấp gáp.
Tai họa trong địa bàn của Ông Lập Đức cũng nghiêm trọng không kém, có hơn bốn phần mười Y Đông Thanh Thần Thụ của các bộ lạc hoàn toàn bị diệt tuyệt, bộ lạc gặp tai hoạ có hơn bảy phần.
Địa bàn của Hoa Hưng An thì nhẹ hơn chút, nhưng số bộ lạc gặp tai hoạ cũng cao tới bảy phần, Y Đông Thanh Thần Thụ bị diệt tuyệt có hơn ba phần, tình huống ở các bộ lạc có Y Đông Thanh Thần Thụ không bị diệt tuyệt cũng không khá hơn là bao.
Tình huống bị tai họa của hai vị Sa Hải Thần Tế Côi Cổ và Tiếu Trạch thì nhẹ hơn, không đến một nửa bộ lạc gặp tai họa, trong số các bộ lạc bị ảnh hưởng bởi tai hoạ thì Y Đông Thanh Thần Thụ bị diệt tuyệt cũng nằm trong khoảng một đến hai phần.
Nhưng mà địa bàn của bọn họ lại rất lớn!
Trong địa bàn của Tiếu Trạch có hơn hai tỷ người Sa Tộc, cho dù bộ lạc sau này bị biến mất mới chỉ có hai phần, nhưng như vậy cũng đã có hơn bốn trăm triệu người rồi.
Mà số người trong địa bàn của Ô Vưu chỉ mới có năm trăm triệu, nếu không biện pháp giảm nhẹ tai họa thì hơn chín phần bộ lạc sẽ biến mất trong tương lai, số người Sa Tộc tử vong cũng cao hơn bốn trăm triệu.
Đây là nguyên nhân mà mấy vị Sa Hải Thần Tế này vô cùng sốt ruột.
Hơn nữa, đây chỉ là con số tử vong dưới ảnh hưởng lâu dài của Y Đông Thanh Thần Thụ.
Lần kiếp nạn này, ngoại trừ sự biến mất của Sinh Mệnh Chi Thụ - Y Đông Thanh Thần Thụ thì còn tạo ra một kiếp nạn khác, đó chính là tuyệt thu, không lương thực để thu hoạch.
Ngoại trừ không thể thu hoạch ruộng lúa mạch, tất cả các loại cây trồng mà người Sa Tộc dựa vào để sinh tồn cũng sẽ chết hết.
Năm rồi, cho dù thu hoạch không tốt thì người Sa Tộc cũng có thể ăn chút quả khô, nhai cỏ cát, chỉ cần có chút ít lương thực thì bọn họ sẽ có thể nhịn qua được.
Bời vì hoàn cảnh ở Y Trĩ Sa Hải, cho nên người Sa Tộc ở đây cũng không lưu trữ lương thực được nhiều, các bộ lạc khác cũng không khá hơn gì mấy.
Năm rồi chỉ thu hoạch như bình thường, người Sa Tộc có thể dựa vào thu hoạch một năm này để có hơn mùa đông. Nếu thu hoạch không tốt, vậy thì chỉ cắn răng có hơn, những ngày sau sẽ tốt lên.
Nhưng bây giờ lại tuyệt thu đại diện tích.
Theo dự đoán của mấy vị Sa Hải Thần Tế, sẽ có rất nhiều bộ lạc đứng trước nguy cơ biến mất bởi vì Y Đông Thanh Thần Thụ diệt tuyệt.
Một nan đề khác chính là thiếu lương thực, theo tính toán của bọn họ, mùa đông năm nay, toàn bộ Y Trĩ Sa Hải sẽ có vô số người chết đói bởi vì không thức ăn.
Do nhiều nguyên nhân nên tình trạng lương thực của các bộ lạc vẫn chưa có thống kê cụ thể, nhưng có lẽ đã năm nay Y Trĩ Sa Hải sẽ có hai đến ba phần người bị đói chết.
Hai đến ba phần, đó chính là hai tỷ đến ba tỷ người Sa Tộc.
Khi nghe thấy con số này, Diệp Chân có chút choáng váng.
Nhân khẩu giảm mạnh ba phần, dưới tình huống bình thường thì đây chính là kết quả của việc diệt tộc do chiến tranh!
Tại Đại Chu, nếu như bách tính chết đói hơn mười người thì Huyện Lệnh ở đó sẽ phải hái mũ cánh chuồn xuống từ quan.
Nhưng trong Y Trĩ Sa Hải, nhìn dáng vẻ bàn bạc của Đại Tế Ti và mấy vị Sa Hải Thần Tế, hình như chết đói vài tỷ người chỉ là một chuyện vô cùng bình thường.
- Vấn đề lương thực để sau lại bàn, chúng ta chỉ có thể tận lực nghĩ biện pháp gom góp. Hiện tại thì chúng ta nên thảo luận về chuyện quan trọng hơn, Y Đông Thanh Thần Thụ bị diệt tuyệt.
Khi Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lên tiếng, tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Chân.