Virtus's Reader
Tạo Hóa Chi Vương - 2

Chương 3: CHƯƠNG 2004: MỨC ĐỘ PHỐI HỢP

Nhất định sẽ cứu.

Lần này, mỗi một Sa Tộc bộ lạc gặp tai hoạ, Diệp Chân nhất định sẽ cứu, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, Diệp Chân chắc chắn cố gắng hết khả năng tối đa nhất, tận lực cứu, để càng nhiều bộ lạc sống sót.

Nhưng làm sao cứu?

Trước đó, cứu người trong địa bàn bộ lạc, lại cứu người nào trong địa bàn bộ lạc, thứ tự trước sau này, Diệp Chân cũng cần cân nhắc.

Nhưng, theo Diệp Chân suy nghĩ, với điểm Diệp Chân cần suy nghĩ đã trở nên không giống nhau.

Một kế hoạch coi như có hơi to lớn chút, đã được hình thành ngay trong đầu Diệp Chân.

Sa Hải Thần Tế đang ngồi, nhìn Diệp Chân không nói lời nào, lại bối rối.

- Diệp Thần sứ, trước đó chúng ta uy hiếp ngươi là có chút không đúng! Nhưng đó cũng có nguyên nhân, nhưng bây giờ, chính là lửa cháy đến nơi.

- Chậm một ngày, có thể có vô số bộ lạc biến mất, vô số con dân Sa Tộc tử vong.

- Đây chính đại sự có quan hệ đến sinh tử tồn vong, xin Diệp Thần sứ xuất phát từ đại cục, lấy đại nghĩa làm trọng, nhanh đưa ra quyết định!

Sa Hải Thần Tế Ô Vưu mở miệng, hắn đã rất gấp.

Địa bàn của hắn gặp tai hoạ nghiêm trọng nhất, nếu không có thủ đoạn cứu trợ tai ương hữu hiệu, không đến hai ba năm, hắn sẽ trở thành quang can tư lệnh (*), đến lúc đó, địa bàn nhiều cũng vô dụng.

[* Tư lệnh không lính]

Sốt ruột không nói, Ô Vưu còn sợ Diệp Chân giở công phu sư tử ngoạm, nên mới chụp thêm cái mũ trước vì đại nghĩa và đại cục.

Đây cũng là điểm trước đó giữa mấy người Tiếu Trạch, Ô Vưu, Hoa Hưng An đạt thành nhất trí.

Vô luận như thế nào, muốn để Diệp Chân xuất thủ cứu tai ương, nhưng, lại không thể để Diệp Chân làm trò công phu sư tử ngoạm.

Diệp Chân đang hoàn thiện kế hoạch to lớn trong đầu của mình, nghe được lời nói của Sa Hải Thần Tế Ô Vưu, đột nhiên cười rộ lên.

- Đại Tế Ti, trước kia ta nghe một vị cao nhân nói qua, nói có ít người thật sự vô cùng vô sỉ, ngươi nói đạo lý với hắn, hắn chơi xỏ lá với ngươi, ngươi chơi xỏ lá với hắn, hắn nói đại nghĩa, ngươi nói đại nghĩa với hắn, hắn nói lợi ích, ngươi nói lợi ích với hắn, hắn nói đại cục với ngươi.

- Đại Tế Ti, ngươi cứ nói xem, người như vậy, có phải vô cùng vô sỉ hay không?

Diệp Chân cũng không thèm để ý tới Ô Vưu, ngược lại cười tủm tỉm trò chuyện với Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ.

Ô Vưu có ngốc, cũng hiểu Diệp Chân đang mắng hắn, khuôn mặt, đã đỏ bừng trong chốc lát.

Thật sự là mấy câu nói đó quá hình tượng, đã khắc họa cực giống ba phần hình tượng vô sỉ của hắn, hơn nữa, trước đó còn có hiện tại, bọn họ đều làm như thế.

Tiếu Trạch, Hoa Hưng An, Ông Lập Đức đứng một bên, từng người cũng có chút ngồi không yên.

Hết lần này tới lần khác lại không thể tức giận được.

Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ muốn cười, lại không tiện bật cười.

Người này mắng, không có lời thô tục, nhưng từng chữ như lưỡi đao cứa vào thịt.

- Ha ha...

Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ cười ha hả, xem như bỏ qua sự xấu hổ này.

- Diệp Thần sứ, nói một chút đi, liên quan tới cứu tai, cho làm cho những cây Y Đông Thanh Thần Thụ đã chết ở tất cả bộ lạc, một lần nữa trồng Thần Thụ, thúc đẩy sinh trưởng, ngươi có ý nghĩ gì?

- Phân Thân Pháp Thuật!

- Trước mắt, ta chỉ cần khôi phục số lượng cây Y Đông Thanh Thần Thụ ở các bộ lạc gặp tai hoạ trước đó, một ngày một ngựa không dừng vó đi đường, ngày đêm không nghỉ, một ngày cũng có thể chạy đến năm mươi bộ lạc mà thôi.

- Một ngày năm mươi bộ lạc?

Con số này, vô luận Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ hay đám người Côi cổ, Tiếu Trạch, Hoa Hưng An, Ông Lập Đức, Ô Vưu, đều giống như một lần ăn quá nhiều, thậm chí đám người Ô Vưu, Tiếu Trạch vì điểm này mà tự hít một hơi lãnh khí.

- Đây đã là tốc độ nhanh nhất của ta, rốt cuộc có nhanh không? Trước đó, ta đã liên tục nửa tháng không ngủ không nghỉ, mới tìm ra tốc độ phù hợp này!

- Mà lại, cứ chừng mười ngày, ta phải dành ra thời gian nửa ngày để điều tức khôi phục, liên tục thúc giục tiếp tục cường độ cao, vô luận kinh mạch hay Nguyên Linh đều không chịu nổi.

Diệp Chân cho rằng bọn họ đang chê tốc độ này quá chậm, vội vàng giải thích.

Đám người Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lại hai mặt nhìn nhau, bầu không khí có chút quỷ dị, nhưng vẻ mặt mọi người lại trở nên có chút nhẹ nhõm.

Nếu người vì tốc độ này của Diệp Chân, phải nhanh nhiều so với trong tưởng tượng bọn hắn.

Trước đó, bọn họ dự đoán tốc độ Diệp Chân cứu tai khoảng chừng mười lăm bộ lạc, dựa theo tốc độ sông ngầm trước mắt dưới lòng đất đang từ từ cạn dần, nốt sần sồi xanh của cây Thần Thụ đang dần thối rửa, với tốc độ xói mòn sông ngầm dưới lòng đất, bọn họ nhiều nhất chỉ có khoảng thời gian tám tháng.

Tám tháng, Diệp Chân nhiều nhất chỉ có thể cứu hơn bốn nghìn bộ lạc, vẫn chưa tới một phần năm bộ lạc gặp hoạ.

Nhưng nếu một ngày có thể cứu năm mươi cái bộ lạc, tốc độ này thật không bình thường có thể nhìn, mang ý nghĩa đã có thể cứu hết phần lớn các bộ lạc gặp tai hoạ.

- Tốc độ này, lão phu rất hài lòng, dù sao loại tình huống này, cần phải có hi sinh nhất định, nhưng, chúng ta cũng chỉ có thể cố gắng cứu càng nhiều bộ lạc gặp hoạ càng tốt.

- Trước đó, Diệp Thần sứ có nói qua, liên tục thúc giục cường độ cao, hắn cần thời gian tĩnh dưỡng.

- Vì không lãng phí thời gian, vì để Diệp Thần sứ cứu được càng nhiều bộ lạc, lão phu đề nghị, các vị lấy ra một nửa số lượng Sa Hải Kim Liên trà và Kim Liên Ngọc Dịch cứ mỗi mười năm nhận một lần đưa cho Diệp Thần Sứ dùng.

- Có Kim Liên Ngọc Dịch ủng hộ, Diệp Thần sứ mỗi ngày chỉ cần nghỉ ngơi một lát, đã có thể triệt để khôi phục.

Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ nói.

Kim Liên Ngọc Dịch thật ra là sản phẩm phụ của cây Sa Hải Kim Liên của Y Trĩ Thần Điện, nhưng hiệu quả và giá trị tuyệt không thấp hơn so với trà Sa Hải Kim Liên.

Bời vì trong Kim Liên Ngọc Dịch này ẩn chứa rất nhiều linh lực trong thiên địa, cũng tiếp cận gần với trạng thái Tiên Thiên, chỉ cần một chút xíu, không chỉ có thể trong khoảng thời gian ngắn khôi phục linh lực, còn có tác dụng với thương thế kinh mạch và lục phủ ngũ tạng.

Cũng là Thiên Tài Địa Bảo cực kỳ trân quý, mà lại, chỉ có trong Y Trĩ thần điện mới có.

Cho dù những Sa Hải Thần Tế, nhưng số lượng được phân mỗi mười năm một lần cũng không nhiều.

- Một nửa số lượng của mỗi người, đây có hơi nhiều không? Ta thấy, Diệp Thần sứ cần bao nhiêu, cho bao nhiêu là được rồi...

Lời nói tính toán chi li của Hoa Hưng An vừa rơi xuống, đã phát hiện Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ, Côi Cổ, Ông Lập Đức, Ô Vưu toàn bộ lấy một ánh mắt quái dị nhìn hắn.

Trong mắt Tiếu Trạch càng nhiều phiền muộn, như muốn thổ huyết, Sa Hải Thần Tế Hoa Hưng An này, cái gì cũng tốt, nhưng quá keo kiệt.

Mà Diệp Chân, cũng bình tĩnh dùng một ánh mắt quái dị nhìn Hoa Hưng An.

Ý kia nói, ngươi bảo ta phải tận lực giúp đỡ, ngươi lại keo kiệt....

Lúc này, ngươi còn tính kế, còn keo kiệt, thật sự rất tốt!

Hoa Hưng An có chút gấp, hắn không sợ danh tiếng keo kiệt, nhưng hắn sợ trên địa bàn của hắn tổn thất quá nhiều bộ lạc.

- A... Diệp Thần sứ đừng hiểu lầm, không phải ta keo kiệt, ta chỉ cảm thấy....

Không giải thích thì thôi, một khi giải thích, sắc mặt của mọi người càng thêm đen.

Lúc này, Diệp Chân nhìn đã đủ cười, khoát tay.

- Ta không thèm để ý. Ta qua trên địa bàn người nào cứu tai, chỉ cần được cung ứng cho Kim Liên Ngọc Dịch và Sa Hải Kim Liên trà là tốt.

Thuận miệng một câu, Diệp Chân đã đào cho mấy vị Sa Hải Thần Tế này một cái hố to.

Hừ, đến lúc đó, tiêu hao bao nhiêu, dùng bao lâu, còn không phải do Diệp Chân tính toán sao.

Diệp Chân có đề nghị này, một đám Sa Hải Thần Tế tự nhiên vô cùng đồng ý.

Dù sao Kim Liên Ngọc Dịch và Sa Hải Kim Liên trà này chính là một trong các bảo bối hiếm hoi của bọn họ có thể đem ra giao dịch với người khác.

- Cái này đến lúc đó tính là được, ta muốn trước khi cứu trợ, ta muốn mọi người nhượng bộ, đợi cứu xong bộ lạc trên địa bàn của ta gặp tai hoạ, ta mới có thể cứu bộ lạc gặp tai hoạ trên địa bàn các ngươi.

- Nhưng vấn đề bây giờ là, sau khi ta cứu xong bộ lạc trên địa bàn gặp tai hoạ của ta, ta sẽ đi đến bộ lạc nhà ai trước tiên để cứu tai? Sau qua nhà ai, đó cũng là một vấn đề.

Diệp Chân ném ra một vấn đề không phải quan trọng nhất, nhưng lại là vấn đề mấu chốt quan trọng nhất.

Nghe vậy, Ô Vưu lập tức rất vội.

- Bộ lạc trên địa bàn của ta gặp tai hoạ nghiêm trọng nhất, Y Đông Thanh Thần Thụ đã bị diệt cao đến hơn chín thành ở các bộ lạc, đương nhiên là đi địa bàn ta trước!

Sau đó, Ô Vưu đã cảm nhận được bốn ánh mắt như giết người, Hoa Hưng An bình thường có quan hệ rất tốt với hắn cũng gấp.

Chương 2005: Nhu Cầu Nho Nhỏ

- Bộ lạc trên địa bàn ta gặp tai hoạ, cũng không ít thảm hơn so với của ngươi. Dựa vào cái gì đi địa bàn của ngươi trước? Trước tiên cần phải đến địa bàn của ta đi!

- Chuyện này không được đâu, địa bàn ta....

Ông Lập Đức cũng mở miệng.

Côi Cổ thấy Tiếu Trạch dù có chút mưu tính, còn chưa mở lời, nhưng Ô Vưu, Hoa Hưng An, Ông Lập Đức - ba vị Sa Hải Thần Tế cũng đã ầm ĩ lên trước.

Nếu những người Sa Tộc đó nhìn thấy Thần Tế xưa nay bọn họ cúng bái, hiện tại như nữ nhân chanh chua chửi đổng lên, tranh đoạt thứ tự trước sau, khẳng định sẽ rơi ra tròng mắt tại chỗ.

Sau cùng, vẫn là Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ nhìn không được, liên tục ho khan mấy tiếng, mới đè xuống tranh chấp giữa mấy người.

- Vấn đề này hay để Diệp Thần sứ nói, Diệp Thần sứ đã có phương pháp giải quyết chưa?

- Phương pháp giải quyết đương nhiên có, cũng rất đơn giản, ta đã có biện pháp phù hợp, thứ tự trước sau này, tạm thời đặt qua một bên sau này chúng ta lại thương nghị, hiện tại, ta có một đề nghị tốt hơn.

Hiện tại, Diệp Chân đã hoàn thiện không sai biệt lắm đại kế hoạch kia trong đầu hắn, mượn cơ hội này nói.

- Ngươi nói xem!

Khi ánh mắt của mấy vị Sa Hải Thần Tế đều nhìn về Diệp Chân, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ nói.

- Theo ta được biết, Sa Hải Các Bộ Lạc gặp phải lần hạo kiếp này, không chỉ là vấn đề Y Đông Thanh Thần Thụ, vấn đề lớn nhất trước mắt gặp phải chính là vấn đề thiếu lương thực và dược phẩm.

- Bão cát đi qua có chứa tro độc, làm cho rất nhiều tộc nhân ở sa mạc đều bị bệnh, nhưng những người này mệnh như cỏ Y Trĩ sa mạc, sinh bệnh, ngược lại không ai chú ý.

Nghe vậy, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ nhướng mày.

- Diệp Thần sứ, lão phu mới vừa nói qua, vấn đề lương thực, rất khó làm, sau khi chúng ta thương nghị, quyết định chọn cứu sống thần thụ cho các bộ lạc....

- Đại Tế Ti, ta có một kế hoạch, có thể cùng nhau giải quyết hai nan đề này.

Diệp Chân nói thẳng, không phép tắt cắt ngang lời của Đại Tế Ti.

Nhưng trong chớp mắt đã làm cho con mắt các Sa Hải Thần Tế ở đây trợn tròn.

- Diệp Thần sứ, ngươi nói ngươi có thể giải quyết vấn đề lương thực, điều đó không thể nào?

Ô Vưu nghi ngờ.

- Diệp Thần sứ, ngươi biết trước mắt chúng ta đứng trước lỗ hổng lương thực to bao nhiêu không? Đây chính là lưu giữ khẩu phần lương thực hơn nửa năm của chục tỷ mạng người.

- Nếu mỗi người mỗi ngày dùng khẩu phần lương thực tiêu chuẩn thấp nhất hai lượng, đó cũng là một con số khổng lồ không cách nào giải quyết.

- Đừng nói Đại Chu sẽ không giao dịch với chúng ta, nếu Đại Chu giao dịch với chúng ta, trong thời gian ngắn, cũng không cách nào đưa lượng lớn lương thực, tới trong Y Trĩ sa mạc.

Sa Hải Thần Tế Tiếu Trạch gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Chân.

- Ngươi nói là thật?

Ánh mắt của Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ nhìn chằm chằm Diệp Chân.

- Khẩu phần lương thực của trăm trăm triệu nhân khẩu để sinh tồn nửa năm, đúng là một con số trên trời, rất khó giải quyết, nhưng chỉ cần vận khí không phải quá kém, ta có thể giải quyết ít nhất tám thành nhu cầu khẩu phần lương thực để duy trì mạng sống.

Diệp Chân nói.

Con mắt của Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ trợn tròn.

- Thật?

- Đương nhiên là thật! Nhưng có thể thành công hay không, phải nhìn mức độ chư vị Thần Tế phối hợp!

- Mức độ phối hợp?

Mọi người nghi ngờ nhìn về phía Diệp Chân.

Mà Diệp Chân chậm rãi nói ra điều kiện!

- Chúng ta trước trò chuyện tại việc trồng thúc đẩy sinh trưởng Y Đông Thanh Thần Thụ ở các bộ lạc gặp tai họa đi. Chuyện này, rất đơn giản, ta chính là người ra công khổ lực.

- Vì để ta có thể trong thời gian ngắn nhất cứu vãn càng nhiều bộ lạc, cũng vì để ta đưa ra nhiều thời gian hơn, đến địa bàn của ai, vị Thần Tế nào cung cấp cho ta đầy đủ Kim Liên Ngọc Dịch và Sa Hải Kim Liên trà, việc này không vấn đề chứ?

Diệp Chân minh xác mỗi một điều kiện có thể hố chư vị Thần Tế.

- Không vấn đề.

Một đám Thần Tế gật đầu như gà con mổ thóc.

- Đúng rồi, Đại Tế Ti, nhân phẩm của chư vị Thần Tế đang ngồi ở đây không vấn đề gì chứ? Có cần phải ký khế ước thần hồn gì đó không?

Diệp Chân quét mắt nhìn mấy vị Sa Hải Thần Tế nói.

Vừa nghe đến đây, sắc mặt đám người Tiêu Trạch, Ô Vưu, Hoa Hưng An, rõ ràng khó coi.

Nghi nghờ nhân phẩm của bọn hắn, chuyện này thật sự là....

- Diệp thần sứ, chuyện này ngươi có thể yên tâm, mặc dù trước đó đều có phân tranh lợi ích, nhưng nhân phẩm của các vị Thần Tế đang ngồi ở đây đều tin được. Huống hồ, ngươi yên tâm, tất cả ước định hôm nay, chỉ cần hai bên đồng ý, ngày sau nếu có ai dám không chấp hành, lão phu tự mình xử trí!

Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lạnh lùng nói.

Diệp Chân một mặt hài lòng, nói nhảm nhiều như vậy, thật ra Diệp Chân muốn chính là câu đảm bảo này của Đại Tế Ti.

- Tốt, có Đại Tế Ti đảm bảo, ta cũng yên lòng.

Mặt bọn người Tiêu Trạch, Ô Vưu, Hoa Hưng An đen thui, cái này còn không phải nói rõ không tin nhân phẩm của bọn hắn sao?

- Địa bàn của Hoàng Kim bộ lạc và Đại Tế Ti, bởi vì ở chỗ trung tâm, hơn nữa đều giáp giới với địa bàn của chư vị Thần Tế, lại thêm bộ lạc gặp tai hoạ cũng không nhiều, cho nên, vì tiết kiệm thời gian, ta sẽ tiến về bàn địa của chư vị Thần Tế thúc đẩy Y Đông Thanh Thần Thụ sinh trưởng, khi gặp được bộ lạc lân cận, ta sẽ thuận tay giải quyết.

- Nan đề là địa bàn của năm vị Sa Hải Thần Tế, ta nên đi đến chỗ nào trước?

Diệp Chân lại không cho mấy vị Sa Hải Thần Tế cơ hội cãi lộn, vẫn tự quyết định.

- Trước đó ta cũng đã nói, trình tự cứu tế này, dù sao cũng phải nói đến thân sơ xa gần. Nhưng không khéo, quan hệ của ta và chư vị Sa Hải Thần Tế đều không khác mấy.

- Nếu ta lựa chọn đi đến nào nhà trước tiên thì mấy nhà khác chắc chắn không hài lòng.

- Vì phân ra cái thân sơ xa gần đến, cũng vì quyết định thứ tự trước sau, cũng miễn cho để chư vị Sa Hải Thần Tế mắng Diệp Chân ta không chính thống, vừa lúc, ta có mấy nhu cầu nho nhỏ, nếu chư vị Sa Hải Thần Tế có thể giải quyết một hai, Diệp mỗ sẽ vô cùng cảm kích.

- Diệp mỗ cũng có thể theo trình độ giải quyết của chư vị Thần Tế, phân ra thân sơ xa gần, quyết định thứ tự trước sau.

Nói xong, Diệp Chân cười tủm tỉm nhìn về phía bọn người Tiêu Trạch.

- Mấy vị Sa Hải Thần Tế cảm thấy như thế nào?

Mấy vị Sa Hải Thần Tế đang ngồi đều là lão gia hỏa hỗn hơn mấy ngàn vạn năm, mỗi một người đều là người hiểu chuyện.

Nghe xong lời này của Diệp Chân đã hiểu rõ ý tứ của Diệp Chân, đây là ra giá.

Hơn nữa muốn để mấy người bọn hắn đấu giá lẫn nhau.

Mặc dù bất mãn, nhưng lúc này, nếu ngươi suy nghĩ cẩn thận, thích hợp nhất vẫn là loại phương pháp này.

Mấu chốt sẽ phải xem Diệp Chân ra giá bao nhiêu.

- Không biết Diệp thần sứ có nhu cầu gì?

Sa Hải Thần Tế Tiêu Trạch hỏi.

- Chúng ta đều ở trong thần điện, nhu cầu này của ta cũng chỉ là một chút nhu cầu trên việc tu luyện mà thôi. Đầu tiên, ta cần một mảnh vỡ thế giới dùng để đột phá đến Giới Vương Cảnh.

- Tu vi của ta bị vây ở Huyền Cung Cảnh cửu trọng được một đoạn thời gian, bởi vì thiếu khuyết mảnh vỡ thế giới thích hợp dùng để đột phá, cho nên vẫn không đột phá.

- Nhưng ta đột phá phải sử dụng mảnh vỡ thế giới, thấp nhất cũng phải là một mảnh vỡ thế giới của tiểu thế giới bình thường, phải xem chư vị Thần Tế ai cung cấp phù hợp.

Diệp Chân nói.

- Diệp thần sứ có thể có phân tấc này, lão phu cũng yên lòng.

Lúc đầu, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lo lắng Diệp Chân nhờ vào chuyện đó giở công phu sư tử ngoạm, nghe xong yêu cầu thứ nhất, Diệp Chân muốn cũng không nhiều, một trái tim bỏ vào trong bụng.

Chương 2006: Thân Phận Này Đủ Không?

- Việc này không khó, còn có đây này?

Tiêu Trạch cũng hơi thở dài một hơi.

Nếu Diệp Chân thật mượn cơ hội này công phu sư tử ngoạm, mấy người bọn hắn, Tiêu Trạch hắn và Côi Cổ còn tốt, ba vị khác chị sợ sẽ bị hố thảm.

- Mặt khác, ta có mấy thuộc hạ, tu vi bị vây ở nửa bước Đạo Cảnh được một đoạn thời gian, muốn tìm thời cơ đột phá. Đặc biệt hướng chư vị Thần Tế lấy một phần bí giản Võ Đạo đột phá Đạo Cảnh từ các ngươi?

Diệp Chân nói.

- Bí giản võ đạo đột phá Đạo Cảnh?

Tiêu Trạch trầm ngâm một chút.

Thứ này, nói trân quý thì vô cùng trân quý, nhưng nói bình thường cũng như thế.

Võ Đạo bí lục, là ngọc giản võ giả tu vi mạnh mẽ đột phá cảnh giới nào đó, hoặc cảm ngộ và kinh nghiệm tu luyện công pháp nào đó, dùng bí pháp phong ấn tiến đặc chế trong.

Được võ giả cũng dùng bí pháp thúc giục, có thể tự thể nghiệm đến đủ loại cảm ngộ và kinh nghiệm lúc đột phá là tu luyện của người chế tác võ đạo bí giản tại.

Loại trải nghiệm này là toàn phương vị, thân lâm kỳ cảnh.

Không đơn điệu giống kinh nghiệm văn tự.

Lúc võ giả dùng loại võ đạo bí giản này, xác suất đột phá phi thường lớn.

Dưới tình huống bình thường, trong những đại môn phái kia, chỉ có đệ tử thân truyền hoặc là thân nhân mới có thể lấy được loại võ đạo bí giản vô cùng trân quý này, đây là chỗ trân quý của nó.

Nhưng chế tác loại võ đạo bí cảnh này tiêu hao cũng không phải quá lớn, dùng là cố hữu cảm ngộ và kinh nghiệm, chỉ là lúc dùng bí pháp chế tác thì cần tiêu hao đại lượng Linh Lực và lực lượng thần hồn, nhưng đối với cường giả Đạo Cảnh thì hoàn toàn chịu đựng nổi.

Chỉ cần bọn hắn nguyện ý, bọn hắn có thể chế tạo ra rất nhiều võ đạo bí giản.

Phiền phức duy nhất chính là võ đạo bí cảnh này có khả năng tiết lộ đặc điểm công pháp và bí pháp tu luyện của bọn hắn, đây là nguyên nhân rất nhiều cường giả không nguyện ý chế tác võ đạo bí giản.

Cũng bởi vì nguyên nhân này, chế tác võ đạo bí giản có tốt có xấu, mấu chốt phải xem thái độ của người chế tác.

Sở dĩ Diệp Chân chi nói điều kiện này, chủ yếu là từ nửa bước Đạo Cảnh đột phá đến Đạo Cảnh quá khó.

Cường giả Giới Vương Cảnh, đừng nói trăm không được một, chính là không tới một phần ngàn cũng rất bình thường.

Giống Vương Bạch Mục mà Diệp Chân vừa thu về dưới trướng, hắn bị vây ở nửa bước Đạo Cảnh rất nhiều năm, dù gần đây Diệp Chân cung cấp đại lượng Linh Hư Quả nhưng vẫn không đột phá.

Diệp Chân lập tức nghĩ đến phương pháp này.

Một khi Vương Bạch Mục đột phá đến Đạo Cảnh, dưới tay Diệp Chân sẽ có thêm một cường giả Đạo Cảnh, tác dụng sẽ rất lớn.

- Không sai.

Diệp Chân trả lời khẳng định.

- Còn gì nữa?

Tiêu Trạch mặt không biểu tình hỏi.

- Hết rồi! Chỉ hai thứ này, vừa rồi cũng đã nói, chỉ là một chút xíu nhu cầu nhỏ của ta mà thôi. Ai cung cấp vật liệu phẩm chất tốt, ta sẽ đi địa bàn của đó cứu tế trước.

Diệp Chân nói.

Thật lòng mà nói, yêu cầu này của Diệp Chân cũng không cao.

Chỉ là Sa Hải Thần Tế Tiêu Trạch xem ra, nếu đáp ứng, không nói sẽ đại biểu cho bọn hắn bị quản chế tại người, từ đó về sau địa vị của Diệp Chân ở trong Y Trĩ Thần Điện sẽ khác.

Tiêu Trạch còn muốn chế ước Diệp Chân một chút, thế nhưng những người khác, lại không nghĩ như vậy, nhất là trong địa bàn bộ lạc của Ô Vưu, Y Đông Thanh Thần Thụ bị diệt tuyệt cao hơn chín thành, hắn thật gấp giống như kiến bò trên chảo nóng.

Nguyên bản gấp làm sao để Diệp Chân đi địa bàn của hắn cứu tế trước, hiện tại Diệp Chân đưa ra phương pháp này còn có thể tiếp nhận, chỉ thiếu chút nữa giơ hai tay hai chân tán thành.

- Ta đồng ý, cứ làm theo phương pháp này đi.

Ô Vưu lần đầu tiên không nhìn ánh mắt Tiêu Trạch mà trực tiếp nhảy đưa ra quyết định.

Ông Lực Đức thoáng do dự một chút, cũng lập tức đứng dậy.

- Ta cũng đồng ý.

Sa Hải Thần Tế Hoa Hưng An là keo kiệt nhất, nhưng đối với bộ lạc trên địa bàn của hắn tổn thất cũng đau lòng nhất, theo sát cũng đứng lên.

- Ta cũng đồng ý.

- Này thật đúng là hai nhu cầu nho nhỏ, lão phu cũng không có ý kiến.

Đại thế đã mất, Côi Cổ cũng không cần thiết làm người ác, sảng khoái gật đầu, lưu lại Tiêu Trạch một mực tự hỏi, nhưng vẫn không tỏ thái độ Sa Hải Thần Tế.

Tiêu Trạch kinh ngạc phát hiện, trong Y Trĩ Thần Điện hiện tại tiếng nói của hắn hình như quá không có tác dụng.

- Việc này quyết định như vậy đi, vậy bây giờ bàn vấn đề lương thực?

Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ nhìn về phía Diệp Chân, đây mới là vấn đề bọn hắn quan tâm nhất.

Nếu vấn đề lương thực có thể giải quyết, vậy thì thật quá tốt.

Kế hoạch đó nguyên bản chỉ có thể giúp hai ba mươi ức người Sa tộc chờ chết có sống sót hi vọng.

Người không phải cỏ cây, ai lại vô tình.

Nếu có thể lựa chọn, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ tuyệt đối sẽ không nguyện ý ngồi nhìn hai ba mươi ức người Sa tộc chết đói trong mùa đông năm nay.

- Vấn đề lương thực, có thể động tác phải lớn một chút.

Diệp Chân nói.

- Động tác lớn một chút?

Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ có chút không hiểu.

- Hôm nay nói chuyện, chắc là có thể giữ bí mật?

Diệp Chân lần nữa nhìn đông đảo Sa Hải Thần Tế, một mặt nghiêm túc.

- Điểm này, tuyệt đối không vấn đề, lão phu có thể đảm bảo với ngươi!

Y Trĩ Thần Điện sừng sững vô số năm ở Sa Hải này, nếu cao tầng của Sa Hải Thần Tế cũng có vấn đề, vậy không thể nào tồn tại đến bây giờ, điểm này, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ có thể đảm bảo.

- Vậy thì tốt.

Diệp Chân gật đầu, ngay sau đó đưa một viên ngọc giản cho Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ.

- Đây là kế hoạch cụ thể của ta, cần các vị Sa Hải Thần Tế phối hợp như thế nào, cũng đã viết ở trong, các ngươi truyền đọc đi.

Chỉ nhìn thoáng qua, ánh mắt Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ trở nên có chút ngạc nhiên, ngẩng đầu cẩn thận nhìn Diệp Chân một chút, lại tỉ mỉ xem hết ngọc giản của Diệp Chân, sau đó mới đưa ngọc giản cho Côi Cổ.

Sau đó là bọn người Tiêu Trạch, Hoa Hưng An, Ông Lập Đức, Ô Vưu, từng người truyền đọc.

Mỗi người nhìn thấy phần này ngọc giản này, phản ứng đầu tiên không phải kinh ngạc thì chính là vô cùng kinh ngạc.

- Chư vị, nếu như có thể làm được yêu cầu phía trên, có thể nhanh chóng chấp hành kế hoạch này. Mua sắm nhiều lương thực như vậy, cần thời gian dài, kế hoạch này, càng sớm càng tốt.

- Nếu như không thể, coi như ta chưa nói qua.

Diệp Chân một mặt bình tĩnh.

- Diệp thần sứ, ta có một nghi vấn, cho dù làm việc theo kế hoạch của ngươi, đồng thời thành công, ngươi như thế nào đảm bảo ngươi nhất định có thể mua được lương thực từ Đại Chu chứ?

- Cái đó chính là khẩu phần lương thực thiên cho hơn chục tỷ người sinh tồn nửa năm trở lên, nếu chồng chất toàn bộ thì còn lớn hơn mười núi vàng nhiều.

- Mua sắm lượng lớn như vậy tuyệt đối sẽ gây nên Tuần Tra Ti của Đại Chu chú ý và điều tra, hơn nữa, cho dù Đại Chu thì cũng không cách nào trong khoảng thời gian ngắn tập trung nhiều lương thực như vậy?

Xếp hạng đệ nhị, Sa Hải Thần Tế Côi Cổ một mặt ngưng trọng đưa ra nghi ngờ của mình, ngay khi đưa ra, ánh mắt của tất cả Sa Hải Thần Tế đều nhìn về Diệp Chân.

Hiển nhiên, nếu Diệp Chân không thể cho bọn hắn một đáp án hài lòng hoặc hợp cách, vậy kế hoạch này của Diệp Chân tuyệt đối không cách thông qua.

Diệp Chân lại nở một nụ cười, lộ ra một hàm răng trắng, đồng thời xuất ra một ấn tỉ vô cùng tinh xảo.

- Đại Chu Tuần Tra Ti Tây Tuần Thú Tuần Phong Sứ đường thứ hai, cái thân phận này thế nào?

Chương 2007: Đại chiêu

Vạn mét trên bầu trời của Y Trĩ Sa Hải, tại ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống, Huyễn Thánh nhìn ánh sáng trong mặt gương của Phân Thân Tiên Thiên Linh Bảo Thiên Vực Vạn Không Thần Kính tỏa ra linh quang lòng bàn tay, vẻ mặt có chút mỏi mệt.

- Bộ lạc này có một vị Huyền Cung Cảnh thất trọng, ngươi đi xem một chút, ghi nhớ tướng mạo của hắn, ta sẽ đưa ngươi đến trong phạm vi mười dặm xung quanh người này.

Huyễn Thánh tiện tay gọi một Đạo Cảnh Đại Thần Sư qua, nói.

- Ghi nhớ, lợi dụng đúng cơ hội, nhất kích tất sát! Nếu thật là người chúng ta muốn tìm, cho dù ngươi xuất thủ toàn lực cũng không giết được hắn.

- Một khi người này biểu hiện ra ngoài thực lực không tầm thường, lập tức thông báo lão phu.

- Còn có, thu thập sạch sẽ đầu đuôi, miễn gây nên đám người Sa tộc cảnh giác.

Huyễn Thánh lại giao phó một lần, trong âm thanh lại lộ ra một tia mỏi mệt.

Việc làm lặp lại như vậy, trước sau Huyễn Thánh đã làm liên tục gần hai tháng, mà trong gần hai tháng này, hắn lục soát chưa tới một phần năm bộ lạc của Y Trĩ Sa Hải.

Huyễn Thánh dùng là một phương pháp ngu nhất, nhưng cũng là phương pháp có khả năng nhất tìm ra tên kia.

Thanh niên, tu vi Huyền Cung Cảnh lục trọng đỉnh phong, nam, thực lực hơn hẳn, đây là đặc điểm Huyễn Thánh tổng kết ra.

Tìm kiếm theo đặc điểm này mặc dù vẫn rất khó, nhưng lại có thể thu nhỏ phạm vi tìm kiếm.

Hơn nữa biên cảnh Y Trĩ Sa Hải, đã bị Huyễn Thánh triệu tập cao thủ Sa Điện và Liệt Diễm Quân Đoàn của Thiên Miếu phong tỏa, dưới tình huống phong tỏa hư không, cho dù một con muỗi muốn thông qua cũng sẽ bị phát hiện.

Loại tình huống này, hắn ở đây tìm kiếm sẽ rất có giá trị.

Nửa năm.

Huyễn Thánh đoán, hắn cần thời gian nửa năm là sẽ tìm được cái tên đã cướp đi Ngũ Miêu Lưu Quả, lấy lại Ngũ Miêu Lưu Quả đồng thời trút cơn giận trong lòng.

Chỉ là, Huyễn Thánh có nằm mơ cũng chẳng ngờ, thời gian chỉ có mấy ngày ngắn ngủi, tu vi của Diệp Chân đã từ Huyền Cung Cảnh lục trọng đỉnh phong tăng lên tới Huyền Cung Cảnh cửu trọng đỉnh phong, còn hỗn thành Thần Sứ của Y Trĩ Thần Điện.

Cho dù Huyễn Thánh mở rộng phạm vi lục soát đến Huyền Cung Cảnh tứ trọng đến Huyền Cung Cảnh thất trọng, cân nhắc đến khả năng ngụy trang, cũng không nghĩ ra tu vi Diệp Chân lại có thể như thế đột phá nhanh như thế.

Thần niệm khẽ động, Phân Thân Thiên Vực Vạn Không Thần Kính của Huyễn Thánh lại rơi vào trên bầu trời của một bộ lạc khác, ngón tay hơi động, khí tức ba động của võ giả trong bộ lạc đó bắt đầu xuất hiện trong Thiên Vực Vạn Không Thần Kính, Huyễn Thánh bắt đầu bài trừ tìm tòi.

Nửa khắc đồng hồ sau, ánh sáng của Thiên Vực Vạn Không Thần Kính Phân Thân lóe lên, lại đưa tiễn hai Đại Thần Sư.

Vì thực hiện phương pháp đần này tìm kiếm gia hỏa đã cướp đi Ngũ Miêu Lưu Quả mà Huyễn Thánh đã cố ý điều đến ba mươi Đại Thần Sư từ Nhật Nguyệt Thiên để cho hắn điều động.

Lúc này, Đại Thần Sư đứng ở phía sau Huyễn Thánh còn mười bảy vị.

Mỗi khi những người bị phái đi ra hoàn thành kiểm chứng thì sẽ bóp nát Ngọc Phù đặc chế của Thiên Vực Vạn Không Thần Kính mang theo bên người, Huyễn Thánh sẽ thôi động Thiên Vực Vạn Không Thần Kính na di những người đó đến bên cạnh hắn.

Nói thật, tiếp tục không ngừng như vậy làm hơn hai tháng, Huyễn Thánh cũng vô cùng vất vả.

Nhưng không có cách, chủ yếu là Ngũ Miêu Lưu Quả bị mất trong tay Huyễn Thánh hắn, mà chuyện này còn là đại sự mà chư vị Thần Vương, Thần Quân của Thiên Miếu tự mình đốc thúc, nếu hắn có thể trong thời hạn tìm về Ngũ Miêu Lưu Quả.

Để chư vị Thần Vương, Thần Quân có thể tiến hành đại kế, như vậy hắn vẫn có cơ hội thu hoạch được khen thưởng, từ trước mắt nửa bước Tạo Hóa đột phá đến Tạo Hóa Cảnh.

Nhưng nếu không tìm về được, không chỉ cơ hội để hắn đột phá đến Tạo Hóa Cảnh xa xa, mà sẽ còn liên lụy đến ảnh hưởng và địa vị của hắn ở trong mắt Thần Vương, Thần Quân Thiên Miếu.

Cho nên, lần này, Huyễn Thánh đừng nói không chối từ vất vả, cho dù liều mạng thì hắn cũng phải tìm khắp toàn bộ Y Trĩ Sa Hải.

Nhưng khi Huyễn Thánh đang không ngừng lục soát hết bộ lạc này đến bộ lạc khác thì trong biển cát dưới lòng đất phía dưới Huyễn Thánh, một hạt cát vàng vô cùng bình thường cực kỳ đột ngột xuất hiện trong biển cát vàng cuồn cuộn.

Nhưng thần kỳ là, Tạo Hóa Huyễn Thánh ở trên bầu trời cách đó vạn mét, lại đối với một hạt cát vàng đột ngột hiện ra phía dưới bọn hắn không chút cảm ứng nào.

Này một hạt cát vàng trong Côi Cổ, Tiêu Trạch, Hoa Hưng An và một đám Sa Hải Thần Tế thì rất bình thường, hiển nhiên bọn hắn đã sớm được chứng kiến loại thủ đoạn này của Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ, hơn nữa không chỉ một lần.

Nhưng, Diệp Chân lại vô cùng giật mình.

Hôm nay, Diệp Chân rốt cục kiến thức đến cái gì gọi là một hạt cát một thế giới.

Một hạt cát vàng nho nhỏ không khác gì một hạt gạo nhỏ, nhưng ở trong đó lại có càn khôn khác.

Trong đó không chỉ có Diệp Chân, Côi Cổ, Tiêu Trạch và một đám Sa Hải Thần Tế, mà còn có hai mươi vị hộ pháp Thần Điện chiến lực cường hãn Đạo Cảnh dưới trướng chư vị Sa Hải Thần Tế!

Đứng nhiều người như vậy không nói, không gian còn vô cùng rộng rãi, quan trọng nhất là lúc này xuất hiện phía dưới đám người Huyễn Thánh, nhưng Phân Thân Tiên Thiên Linh Bảo Thiên Vực Vạn Không Thần Kính của Thiên Miếu lại không phát giác chút nào.

Mặc dù Thiên Vực Vạn Không Thần Cảnh này chỉ là phân thân, nhưng uy năng lại chỉ hơi kém hơn bản thể một chút mà thôi.

Mà Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ, lại có thể đưa đám người bọn hắn thần không biết quỷ không tới nơi này.

Hôm nay, Diệp Chân xem như mở rộng tầm mắt, biết được cái gì là một hạt cát một thế giới, càng hiểu rõ người Sa tộc xuất quỷ nhập thần tại trong biển cát.

Chỉ Đại Tế Ti đã có bản lĩnh có thể giấu giếm được Tiên Thiên Linh Bảo Thiên Vực Vạn Không Thần Kính, cho dù Tạo Hóa Thần Nhân đến thì cũng phải nơm nớp lo sợ.

- Đây là một trong Sa Hải Thần Thuật huyền ảo nhất của truyền thừa Thiên Thần Y Trĩ Sa Hải, lão phu tốn mấy ngàn năm mới hoàn toàn hiểu thấu đáo, hơn nữa, lúc thi triển còn phải tiêu hao không ít Chúng Sinh Nguyện Lực.

Vừa nhắc tới Chúng Sinh Nguyện Lực, Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ lại có chút đau lòng.

Sau khi Diệp Chân lộ ra thân phận Đại Chu Tuần Tra Ti Tây Tuần Thú Tuần Phong Sứ đường thứ hai, Côi Cổ, Tiêu Trạch và một đám Sa Hải Thần Tế đương nhiên tin tưởng Diệp Chân thật có năng lực lấy được đại lượng lương thực.

Nhất là dưới tình huống Diệp Chân ở Đại Chu có tước danh Bắc Hải Bá Tước, có được đất phong rộng lớn.

Kế hoạch này của Diệp Chân đương nhiên cũng trở nên đáng tin.

Chỉ có điều, cũng bởi vì nguyên nhân này khiến cho nhóm Sa Hải Thần Tế có một bụng nghi vấn, thậm chí hoài nghi Diệp Chân có phải gian tế Đại Chu phái tới hay không?

Vì giải thích việc này, Diệp Chân phí không ít miệng lưỡi còn không hoàn toàn bỏ đi bọn hắn lo nghĩ.

Vẫn là Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ ủng hộ Diệp Chân, nói nếu không phải Diệp Chân vì thủ tín gom góp lương thực cho bọn hắn, căn bản không cần cũng không cần thiết tự lộ ra thân phận.

Nhưng phiền phức do chủ động tiết lộ ra thân phận mang tới, chỗ tốt cũng thấy một cách dễ dàng.

Diệp Chân xưa nay là một người không thích ăn thua thiệt ngầm.

- Có thể xác định, lão bằng hữu của chúng ta, lão già Huyễn Thánh kia đang ở phía trên.

Nhắm mắt cảm ứng mấy hơi, âm thanh của Đại Tế Ti Nạp Cáp Nhĩ vang lên.

Nghe vậy, Diệp Chân hít sâu một hơi, bỗng nhiên đứng thẳng người.

- Đã như vậy, vậy hành động theo kế hoạch thôi!

Đây chính là đại chiêu Diệp Chân nghẹn rất lâu mới chờ đến lúc xuất ra đối phó Huyễn Thánh!

- Huyễn Thánh, hi vọng có thể cho ngươi một ngạc nhiên!

Khi đám người đang bắt đầu, Diệp Chân yên lặng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!