TRANG 521# 2
> Chương 1041: Trương Minh Hiên “Đã chết”
>
>
>
>
>
>
> Như Lai cung kính nói:
>
> “Bái kiến hai vị giáo chủ!”
>
> Chuẩn Đề Thánh Nhân cười nói:
>
> “Làm sao vậy?”
>
> Như Lai thở dài nói:
>
> “Tây Du kết thúc, Kim Thiền Tử thức tỉnh, dễ dàng dung hợp với linh hồn của Đường Tam Tạng. Đệ tử vốn cũng không nghĩ sẽ có chuyện nhưng hiện giờ lại thật sự có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, linh hồn của Đường Tam Tạng cường đại quá ngoài dự đoán của đệ tử khiến cho Kim Thiền Tử không thể hoàn toàn cắn nuốt linh hồn của hắn, cho đến tận bây giờ hai người vẫn đang dây dưa.
>
> “Tôn Ngộ Không vốn nên trở thành Hộ Pháp của Phật giáo ta, chinh chiến dương oai Phật môn ta nhưng hiện tại, hắn lại đại náo Linh Sơn, quan hệ với Phật giáo ta cũng gần như tan vỡ.”
>
> “Đạo quả của Kim Thiền Tử cũng vô duyên vô cớ biến mất một nửa, tiến vào bên trong cơ thể quốc chủ của Nữ Nhi Quốc, khó có thể lấy ra.”
>
> “Tây Du kết thúc, Phật giáo vốn nên rầm rộ, lại liên tiếp xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, trong lòng đệ tử cảm thấy thật là bất an! Ẩn ẩn cảm giác được một bàn tay vô hình thao túng ở phía sau màn, phá rối chuyện tốt của Phật giáo chúng ta.”
>
> Chuẩn Đề Thánh Nhân cười nói:
>
> “Vậy ngươi nghi ngờ người nào?”
>
> Như Lai do dự một chút, nói:
>
> “Ta hoài nghi là Trương Minh Hiên bí mật làm khó dễ.”
>
> Chuẩn Đề mở miệng nói:
>
> “Hiện tại, đại kiếp nạn đã sắp sửa tới, thiên cơ hỗn loạn, ta cũng không thể nhìn rõ ràng.”
>
> Nghe được câu nói này của Chuẩn Đề Thánh Nhân, sắc mặt của Như Lai lập tức biến đổi, hắn cũng không bận tâm chuyện độc thủ phía sau màn mà vội vàng nói:
>
> “Phật Mẫu, là đại kiếp nạn gì vậy? Chẳng lẽ Lượng kiếp lại tới nữa sao?”
>
> Tiếp Dẫn Phật Tổ buồn khổ nói:
>
> “Chúng ta hợp sức thôi diễn và tính được trong khoảng hai trăm năm nữa, thiên địa sẽ biến đổi, ma lâm tam giới, chính ma kiếp bắt đầu.”
>
> Như Lai kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Không có khả năng! Phật giáo ta vừa mới hưng thịnh, sao đại kiếp nạn lại có thể tới nhanh như vậy?”
>
> Tiếp Dẫn Phật Tổ tươi cười nói:
>
> “Ngươi cũng chớ có ưu sầu, kiếp nạn này cũng không phải là Lượng kiếp mà đã có định số.”
>
> Như Lai vội vàng hỏi:
>
> “Thánh Nhân, vì sao lại có kiếp nạn này?”
>
> Tiếp Dẫn Phật Tổ nói:
>
> “Ma giới mở rộng, Ma tộc giáng trần, có Vô Thiên giáng lâm Linh Sơn, lấy Ma ép Phật, thống trị 33 thiên của Linh Sơn. Cũng có Thiên Ma giáng lâm Thiên Đình, thống trị 33 thiên của Thiên Đình.”
>
> Nói đến chỗ này, Chuẩn Đề dừng lại một lúc rồi cười nói tiếp:
>
> “Sau khi Ma kiếp qua đi, Phật giáo sẽ càng thêm hưng thịnh.”
>
> Nghe được lời kết luận của Chuẩn Đề, sắc mặt của Như Lai cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, hai tay chắp lại, tạo thành hình chữ thập, hắn cúi đầu, cười khẽ nói:
>
> “Nếu tất cả đều có định số, đệ tử sẽ tuân theo định số mà đi.”
>
> Chuẩn Đề gật đầu cười nói:
>
> “Thiện!”
>
> Sau đó, Như Lai nhíu mày nói:
>
> “Chỉ là chuyện Ngộ Không và Kim Thiền Tử này, chúng ta nên làm như thế nào cho phải?”
>
> Chuẩn Đề mở miệng nói:
>
> “Ngộ Không không sao, bổn tọa sẽ tự đi nói chuyện với hắn.”
>
> Tiếp Dẫn Phật Tổ nói:
>
> “Chuyện Kim Thiền Tử là phúc không phải họa, trải qua một phen mài giũa, mức độ dung hợp với linh hồn của Đường Tam Tạng cũng tăng thêm, tu vi tự nhiên cũng có thể tăng tiến.”
>
> Như Lai cung kính nói:
>
> “Đệ tử minh bạch! Đệ tử cáo lui.”
>
> Thân hình chậm rãi nhạt dần rồi biến mất.
>
> Sau khi Như Lai đi rồi, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề hai vị giáo chủ cũng nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng bên trong thế giới cực lạc.
>
> Đột nhiên, Chuẩn Đề mở miệng nói:
>
> “Sư huynh, người nói Kim Thiền Tử thật sự có thể cắn nuốt Đường Tam Tạng hay sao?”
>
> Tiếp Dẫn mở miệng nói:
>
> “Không biết! Có người ra tay nhiễu loạn thiên cơ của Đường Tam Tạng, ta cũng không biết trên người hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, một nửa đạo quả vì sao lại xuất hiện ở trên người quốc vương của Nữ Nhi Quốc.”
>
> Chuẩn Đề cười nói:
>
> “Không cần nghĩ nữa, khẳng định là Nữ Oa sư tỷ đã ra tay. Hazz trong khoảng thời gian này, sư tỷ cũng học hư, trước kia nàng đơn thuần, thẳng thắn cỡ nào, hoàn toàn không chịu sử dụng thủ đoạn, hiện tại thì khác. Mới quen Trương Minh Hiên mà đã bắt đầu biết sử dụng chiêu ngầm rồi.”
>
> Tiếp Dẫn Phật Tổ bình thản nói:
>
> “Nữ Oa sẽ không tự mình ra tay, nàng sẽ không phá hỏng quy củ, hẳn là hai thị nữ thủ hạ của nàng ra tay. Thôi, cứ để bọn họ tranh đấu đi thôi! Chúng ta cũng không thể ra tay.”
>
> Chuẩn Đề gật đầu nói:
>
> “Lý nên như thế!”
>
> Tiếp Dẫn Phật Tổ nhắm mắt lại, tiếng hít thở đều đều giống như đang ngủ mơ. Đây chính là phương pháp tu hành của ông, Đại Mộng Tâm Kinh.
>
> Sau khi rời khỏi Phật giáo, Tôn Ngộ Không một đường chạy thẳng đến Thiên Môn Sơn, dừng ở trước cửa vào của Thiên Không Đảo, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên ngươi đi ra cho ta, Đường Tam Tạng đã xảy ra chuyện.”
>
> Nha Nha cưỡi Đế Thính, từ bên trong Thiên Không Đảo chạy ra, trên đỉnh đầu, ba sợi tóc màu vàng đong đưa trong gió, phía dưới cổ đeo một chuỗi vòng cổ hình đầu lâu bằng thủy tinh.
>
> Nha Nha cười khanh khách nói:
>
> “Tôn thúc thúc ”
>
> Trông thấy người đến là Nha Nha, ngữ khí của Tôn Ngộ Không cũng không khỏi hòa hoãn lại, hắn cười hì hì nói:
>
> “Nguyên lai là Nha Nha! Nha Nha, Trương Minh Hiên đâu?”
>
> Nghe được câu hỏi của Tôn Ngộ Không, sắc mặt của Nha Nha lập tức trầm xuống, nàng cúi đầu, thút thít nói:
>
> “Ba ba đã chết!”
>
> Tôn Ngộ Không khiếp sợ kêu lên:
>
> “Cái gì? Sao có thể?”
>
> Hốc mắt trong nháy mắt đã đỏ lên, giọng khàn khàn hỏi:
>
> “Hắn làm sao có thể chết được? Là ai giết hắn?”
>
> Nha Nha vẫy vẫy tay nói:
>
> “Tôn thúc thúc, người đi theo con!”
>
> Tay nhỏ vỗ vỗ vào đầu Đế Thính mấy cái.
>
> Đế Thính bất đắc dĩ trợn trắng mắt, quay đầu chạy lên trên Thiên Không Đảo.
>
> Tôn Ngộ Không đi theo phía sau bọn họ, lòng rối như tơ vò.
>
> Sau khi vào trong Thiên Không Đảo, Đế Thính cũng không dừng chân mà chạy đến sau núi rồi ngừng ở phía trước một đống đất nhỏ, phía trước đống đất nhỏ này còn bày mấy đĩa trái cây giống như cống phẩm, một mảnh gỗ hình chữ nhật dựng thẳng ở trên đống đất, phía trên mảnh gỗ có ghi mấy chữ xiêu xiêu, vẹo vẹo, không rõ là chữ gì.
>
> Nha Nha chỉ vào đống đất nhỏ, nói:
>
> “Ba ba ở đó dưới!”
>
> Tôn Ngộ Không đứng ở trước phần mộ mà không biết nói gì, bất đắc dĩ cúi đầu thật lâu, hai hàng nước mắt không kìm được chảy xuống tới, hắn khàn khàn thống khổ nói:
>
> “Ngươi làm sao lại chết? Ngươi làm sao lại có thể chết?! Đường Tam Tạng đã chết, ngươi cũng đã chết, tại sao lại như vậy?!”
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Nha Nha, cố nén cảm giác bạo nộ ở trong lòng, hỏi:
>
> “Là ai giết hắn?”
>
> Nha Nha lắc đầu mờ mịt nói:
>
> “Ta không biết! Ngày đó, khi ta trở về ba ba đã bị chôn.”
>
> Nghe được câu nói này, Tôn Ngộ Không nhíu mày, thả thần thức tra xét lại một lần và cảm nhận phía dưới phần mộ đúng là có tàn lưu khí tức cuả Trương Minh Hiên. Lúc này, hắn mở miệng khàn khàn nói:
>
> “Sư đệ, vô luận là ai giết ngươi, ta đều sẽ báo thù cho ngươi! Lên trời xuống đất đến chết mới thôi!”
>
> Nói xong, hắn búng tay một cái.
>
> Bùm.
>
> Một nửa thân thể của một con ve sầu màu vàng khổng lồ rơi trên mặt đất.
>
> Nhìn thấy thế, ánh mắt của Nha Nha lập tức sáng lên, ve sầu chiên dầu!
>
> Tôn Ngộ Không mở miệng trầm giọng nói:
>
> “Lúc sinh thời, người sư đệ của ta cưng chiều nhất chính là con, thúc thúc cũng không có gì thứ tốt, cái này liền đưa con.”
>
> Nha Nha liên tục gật đầu, híp mắt cười nói:
>
> “Cảm ơn Tôn thúc thúc!”
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu một cái, thân hình chợt lóe lên rồi biến mất.
>
> Nha Nha cao hứng hoan hô, la lên một tiếng. Từ trên lưng Đế Thính, nàng tung người, bay lên, lộn nhào một vòng rồi đáp xuống trên một nửa thi thể con ve sầu khổng lồ kia, ôm lấy nó rồi khanh khách vui sướng cười.
>
> Từ đằng xa, Lý Thanh Nhã bay tới. Nhìn thấy Nha Nha đang ôm một nửa thi thể con ve sầu khổng lồ, nàng tức giận nói:
>
> “Dặn dò con không biết bao nhiêu lần rồi, không cần đến nơi đây chơi, nhưng con vẫn không chịu vâng lời.”
>
> Nhìn mấy đĩa trái cây cúng và mộ bia ở chỗ Trương Minh Hiên bế quan, Lý Thanh Nhã cũng không biết nên nói cái gì.
>
> Nha Nha ngồi ở trên thi thể, cười hì hì nói:
>
> “Mẫu thân, người xem! Ve sầu chiên dầu.”
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày hỏi:
>
> “Đế Thính, vừa rồi là ai tới? Ta ở bên ngoài cảm nhận được một luồng khí tức bạo nộ.”
>
> Đế Thính cung kính trả lời:
>
> “Bẩm tiểu thử, vừa rồi là Tôn Ngộ Không tới, một nửa thi thể kia cũng là Tôn Ngộ Không mang đến.”
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi:
>
> “Tôn Ngộ Không ư? Hắn sao lại đến Thiên Không Đảo? Hơn nữa còn bạo nộ ở đây?”
>
> Nghe được mấy câu hỏi của Lý Thanh Ngã, khóe miệng của Đế Thính khẽ giật giật, hắn ngập ngừng một lúc rồi nói:
>
> “Tiểu chủ nhân dẫn Tôn Ngộ Không đi tới nơi này, nói Thần Quân đã chết, đây là mộ của Thần Quân.”
>
> Nghe Đế Thính nói vậy, đôi mắt của Lý Thanh Nhã lập tức trợn to, nàng quát lên chói tai:
>
> “Nha Nha ”
>
> Nha Nha sợ tới mức rụt rụt cổ, nhỏ giọng nói thầm:
>
> “Chính đám Tiểu Cửu đã nói với ta, chôn xuống chính là đã chết, chúng ta còn cùng nhau đắp mộ, lập mộ bia cho ba ba, số trái cây này là do chính tay ta hái nữa đó!”
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói:
>
> “Ta không phải là đã nói với con bao nhiêu lần rồi hay sao? Minh Hiên chỉ là bế quan! Chờ một khoảng thời gian nữa là sẽ đi ra.”
>
> Nha Nha gật đầu, đúng lý hợp tình nói:
>
> “Ta biết chứ! Nhưng mà hiện tại ba ba chính là đã chết rồi! Chờ ba ba đi ra thì mới là không chết.”
>
> Lý Thanh Nhã duỗi tay, tóm lấy Nha Nha rồi đặt nàng ngang người, một tay giữ chặt nàng, một tay khác liên tục đánh vào trên mông, Nha Nha òa khóc.
>
>
>
>