TRANG 521# 1
> Chương 1040: Đại náo Linh Sơn (2)
>
>
>
>
>
>
> Phật quang nở rộ, Quan Âm Bồ Tát tay đỡ Ngọc Tịnh Bình hiện lên ở bên trong Phật quang, cúi đầu nhìn Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Ngộ Không, vì sao ngươi lại đại náo Linh Sơn thánh địa?”
>
> Mặc dù còn đang ra sức chống lại sự trấn áp của Phật ấn nhưng Tôn Ngộ Không vẫn nhe răng nhếch miệng cười lạnh nói:
>
> “Lão Tôn ta đã từng đáp ứng Đường Tam Tạng rằng phải bảo vệ vợ và con gái của hắn, Kim Thiền Tử dám can đảm đi Nữ Nhi Quốc tập kích quốc chủ của Nữ Nhi Quốc, lão Tôn ta sao lại có thể buông tha hắn?!”
>
> Quan Âm Bồ Tát cúi đầu nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ Ngộ Không, trong chuyện này có nguyên nhân khó nói, Kim Thiền Tử cũng không có ác ý!”
>
> Tôn Ngộ Không giận dữ nói:
>
> “Không có ác ý sao lại vung tay đánh nhau? Chẳng lẽ các ngươi thật sự coi lão Tôn ta là kẻ ngốc hay sao?”
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát nhịn không được nói:
>
> “Đấu Chiến Thắng Phật, ngươi là Hộ Pháp của Phật môn ta, tự nhiên phải bảo hộ người trong Phật giáo, há lại bởi vì người ngoài mà ra tay với Phật Đà trong Phật giáo ta!”
>
> Những La Hán, Kim Cương khác đang vây xem cũng đều tán đồng gật đầu, trợn mắt, tức giận, bất mãn nhìn Tôn Ngộ Không!
>
> Tôn Ngộ Không cúi đầu, hắc hắc cười lạnh một tiếng nói:
>
> “Lão Tôn ta chẳng những là Hộ Pháp của Phật giáo!”
>
> Đột nhiên, hắn ngẩng đầu quát lên:
>
> “Ta còn là Hộ Pháp của nhân tộc, là Tề Thiên Đại Thánh, Tôn … Ngộ … Không ~”
>
> Uỳnh ~
>
> Tôn Ngộ Không vừa dứt lời, khí thế đột nhiên bùng nổ, một cơn lốc xoáy nối thẳng từ dưới đất lên trên trời xuất hiện, bao vây tất cả những Bồ Tát, La Hán, Kim Cương vào trong đó. Trên trán hắn, một phù văn Viễn Cổ hiện ra tới, Phật ấn đang trấn áp trên người bị khí thế đánh nát. Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát lập tức biến thành trắng bạch.
>
> Dưới tác dụng của lốc xoáy, một đám đá vụn bị hút bay lên vào bên trong lốc xoáy. Ở trong đó, chúng tự động bốc cháy lên rồi hóa thành từng mảnh giáp trụ màu đen. Và rồi chúng nhanh chóng bay đến, dán ở trên người Tôn Ngộ Không. Khi lốc xoáy tan đi, bên trên giáp trụ đen nhánh có ánh sáng màu bạc chợt lóe rồi giáp trụ lại hóa thành thuần màu bạc.
>
> Tôn Ngộ Không mặc chiến giáp màu bạc đứng ở trên không trung, cánh tay vung lên về phía sau, ngọn lửa nhanh chóng lan tràn ra và ngưng tụ thành một tấm áo choàng màu đỏ.
>
> Tôn Ngộ Không đứng ở trên không trung, áo choàng tung bay, bễ nghễ nhìn chung quanh, quát:
>
> “Kim Thiền Tử dám can đảm tập kích một vị quốc chủ của Nhân tộc, lão Tôn ta lấy danh nghĩa Hộ Pháp của nhân tộc, tiến hành trừng phạt, có ai không phục hay không?!”
>
> Chỉ trong nháy mắt, không trung đã yên tĩnh không còn một tiếng động, các Bồ Tát, La Hán, Kim Cương ngây ngốc nhìn nhau, Quan Âm Bồ Tát thở dài một tiếng, thân hình nhạt dần rồi biến mất.
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc rồi lập tức phóng về phía Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát, Kim Cô Bổng nhắm thẳng vào đầu và đánh xuống, miệng phẫn nộ quát:
>
> “Dám trấn áp lão Tôn ta, ngươi chết đi cho ta!”
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát vội vàng nâng chưởng đẩy ra.
>
> Uỳnh.
>
> Một tiếng nổ lớn vang lên, thân hình của Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát giống như đạn pháo bay ngược đi ra ngoài, rơi vào bên trong nhóm Bồ Tát, La Hán, Kim Cương đang vây xem khiến cho bọn họ ngã liểng xiểng, vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên.
>
> Kim Thiền Tử đột nhiên phát ra một tiếng kêu to chói tai
>
> Tiếng kêu giống như hai cái dùi đâm vào bên trong lỗ tai của Tôn Ngộ Không, làm cho hắn có cảm giác đầu óc rung chuyển, xương mềm chân run, thân hình lung lay như sắp đổ.
>
> “Lên ~ bắt giữ Tôn Ngộ Không!”
>
> Không biết ai gầm lên một câu, hàng trăm hàng ngàn La Hán, Kim Cương đồng thời đánh tới Tôn Ngộ Không, thân hình của bọn họ che đậy không trung, mắt thấy Tôn Ngộ Không sắp sửa bị bọn họ đè ở dưới thân.
>
> Tôn Ngộ Không lắc lắc đầu, Kim Cô Bổng dựng thẳng ở trên không trung, pháp lực của Đại La Kim Tiên hóa thành một gợn sóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng, đánh lên trên người đông đảo La Hán, Kim Cương đang lao đến.
>
> Tất cả La Hán, Kim Cương hét thảm một tiếng rồi đồng thời bay ngược trở về.
>
> Ầm. Ầm. Ầm ~
>
> Thân hình của bọn họ nện trúng miếu thờ ở mấy ngọn núi phía dưới làm cho phật điện miếu thờ sụp đổ, Linh Sơn đại loạn.
>
> Tôn Ngộ Không nhe răng nhếch miệng cười, ngẩng đầu mắt lạnh nhìn con ve sầu màu vàng thật lớn ở trên không trung kia, phù văn màu vàng trên trán sáng lên. Chỉ trong nháy mắt, thân hình của hắn đã xuất hiện ở trước con ve sầu màu vàng thật lớn kia, Kim Cô Bổng giơ lên cao, ở phía sau áo choàng màu đỏ tung bay, giống như là ngọn lửa đang thiêu đốt vậy.
>
> Ngay sau đó, Kim Cô Bổng giống như trụ trời sụp đổ vậy, mang theo uy lực khủng bố nhắm thẳng vào đầu Kim Thiền Tử mà đánh.
>
> Đôi cánh của con ve sầu màu vàng thật lớn kia khẽ rung lên, hai luồng đao khí giao nhau như hình một chiếc kéo khổng lồ bắn ra, trảm ở Phía trên Kim Cô Bổng.
>
> Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái bay ngược trở về, ở trên không trung lùi lại vài bước, cười ha ha kêu lên:
>
> “Hay! Lúc này mới sảng khoái!”
>
> Lúc này, ở sau lưng Kim Thiền Tử, một đạo Phật luân dâng lên, từ bên trong Phật luân, vô số con ve sầu nhỏ lao ra, bắn về phía Tôn Ngộ Không, cảnh tượng giống như là một cơn mưa màu vàng.
>
> Tôn Ngộ Không dậm mạnh chân một cái.
>
> Uỳnh, một tiếng nổ lớn vang lên.
>
> Thân hình trong nháy mắt vọt qua đi nhưng khi sắp đụng vào cơn mưa ve sầu kia thì hắn lại đột nhiên biến mất không thấy, biến hóa thành một con ve sầu nhỏ dung nhập vào trong cơn mưa, ngược dòng bay lên.
>
> Khi Tôn Ngộ Không vừa biến mất, trong lòng Kim Thiền Tử đột nhiên xuất hiện một cảm giác không ổn. Con khỉ kia chạy đi đâu rồi?
>
> Trong lòng cảm thấy kinh hồn táng đảm! Đôi cánh chấn động vội vàng né tránh.
>
> Đúng lúc này, thân hình của Tôn Ngộ Không đột nhiên xuất hiện, hắn gầm lên một tiếng, Kim Cô Bổng xẹt qua bầu trời, đánh tới Kim Thiền Tử.
>
> “Biết ~~”
>
> Kim Thiền Tử phát ra một tiếng kêu chói tai, thân hình hóa thành một vệt sáng màu vàng bay về nơi xa, ở chỗ cũ chỉ còn lưu lại nửa đoạn sau thân thể, còn ở hơi hơi rung động.
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, nói:
>
> “Thịt của Kim Thiền thành tinh cũng là đồ đại bổ, lấy về làm đồ ăn cho Tinh Tinh.”
>
> Rồi hắn vung tay, thu hồi nửa thân thể của Kim Thiền Tử.
>
> Ở nơi xa, thấy thế, Kim Thiền Tử giận dữ kêu lên:
>
> “Tôn Ngộ Không!! Chúng La Hán, Kim Cương nghe lệnh, giết!”
>
> “Giết ~”
>
> Một đám La Hán, Kim Cương cầm Phật bảo đánh tới.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:
>
> “Tới hay!”
>
> Rồi hắn trực tiếp nhảy vào bên trong nhóm La Hán, Kim Cương kia, Kim Cô Bổng quét ngang qua, đánh vô số La Hán tè ra quần, một đám bay tứ tung, máu bắn đầy trời, tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên.
>
> Người chủ yếu tiến lên đều là La Hán, Kim Cương, còn Bồ Tát, Phật Đà Đại La cảnh giới thì không có một ai ra tay. Đều là Lão hòa thượng tu luyện cả ngàn vạn năm, ai cũng không ngốc, không ai sẽ bởi vì một Kim Thiền Tử không có giao tình sâu đậm mà đi đắc tội Hộ Pháp của Phật giáo, càng đừng nói phía sau Tôn Ngộ Không còn có Nữ Oa Nương Nương.
>
> Tôn Ngộ Không tung hoành ở trên Linh Sơn, vô số La Hán, Kim Cương bị tàn sát, phật điện, miếu thờ trên Linh Sơn thánh địa cũng bị một đám La Hán, Kim Cương từ trên trời giáng xuống đập nát, vô số ngọn núi cũng bị phá hủy.
>
> Đúng lúc này, thân hình khổng lồ của Như Lai xuất hiện ở phía trên tầng mây. Hắn nhìn quanh rồi mở miệng nói:
>
> “Ngộ Không, dừng tay đi!”
>
> Nghe được lời nói của Như Lai Phật Tổ, Tôn Ngộ Không nhíu mày, hắn vung tay, đánh bay một La Hán ở trước mặt, Kim Cô Bổng chỉ thẳng vào mặt Như Lai Phật Tổ, nhe răng nhếch miệng nói:
>
> “Giao Kim Thiền Tử ra đây, lão Tôn ta liền dừng tay!”
>
> Như Lai mở miệng nói:
>
> “Hết thảy mọi chuyện trên đời đều có nhân quả, giữa Kim Thiền Tử cùng quốc chủ của Nữ Nhi Quốc có nhân quả dây dưa, người ngoài không thể can thiệp.”
>
> Tôn Ngộ Không lớn tiếng kêu lên:
>
> “Lão Tôn ta mặc kệ, lão Tôn ta chính là Hộ Pháp của nhân tộc Tề Thiên Đại Thánh, Kim Thiền Tử dám ra tay với một vị quốc chủ của Nhân tộc, lão Tôn ta tự nhiên sẽ không bỏ qua cho hắn.”
>
> Như Lai bình thản mở miệng nói:
>
> “Phật giáo kính trọng Nữ Oa Nương Nương đại uy đại đức, công đức vô lượng, từ bi vì hoài, nhưng này cũng không có nghĩa là Phật giáo sợ hãi Nữ Oa Nương Nương. Ngộ Không, nếu như ngươi lại còn định làm loạn nữa, bổn tọa cũng không tránh khỏi lại phải trấn áp ngươi thêm 500 năm.”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Như Lai Phật Tổ bất động thanh sắc rồi quay đầu lại, nhìn đông đảo La Hán, Bồ Tát đang căm thù vây lấy hắn, trái tim cũng không nhịn được mà đập thình thịch, hắn cười ha ha một tiếng nói:
>
> “Nể mặt ngươi, lão Tôn ta sẽ bỏ qua chuyện này. Hy vọng ngươi quản Kim Thiền Tử cho tốtt. Nếu như hắn lại chạy tới Nữ Nhi Quốc sinh sự, ta nhất định sẽ không bỏ qua nữa!”
>
> Như Lai gật đầu nói:
>
> “Được!”
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu, thân hình hóa thành vệt sáng bay về hướng Đông.
>
> Thân hình của Như Lai nhạt dần rồi biến mất, ngay sau đó xuất hiện ở bên trong thế giới cực lạc, ngồi xếp bằng ở trước mặt hai vị Thánh Nhân giáo chủ.
>
>
>
>