TRANG 520# 2
> Chương 1039: Đại náo Linh Sơn (1)
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không sốt ruột nói:
>
> “Chân Tiên, huynh hãy nói thẳng ra đi!”
>
> Như Ý Chân Tiên cười khổ nói:
>
> “Nếu không phải là trận đại chiến này, ta còn không biết nguyên lai quốc vương của Nữ Nhi Quốc cũng có tu vi bất phàm như vậy.”
>
> “Lão đạo ta xác thật biết người chiến đấu cùng nàng. Hơn nữa, người này còn có chút quan hệ với Đại Thánh nữa.”
>
> “Ồ ~”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc ồ một tiếng, vốn dĩ hắn còn tưởng chỉ là một tên Yêu Vương không biết trời cao đất rộng đi tìm chết, lại không nghĩ rằng vẫn là người quen, trong đầu thoáng hiện mấy bóng người, chỉ không biết là Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền hay vẫn là Trương Minh Hiên.
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nghi vấn nói:
>
> “Rốt cuộc là ai?”
>
> “Sư phó, trà tới.”
>
> Đúng lúc này, một tiểu đạo sĩ bưng khay trà đi đến.
>
> Như Ý Chân Tiên ừ một tiếng, đạo sĩ phân biệt đặt hai chén nước trà ở trước mặt Tôn Ngộ Không cùng Như Ý Chân Tiên, sau đó cung kính lui xuống.
>
> Như Ý Chân Tiên nâng chén trà lên, chậm rãi nói:
>
> “Đại Thánh mời uống trà!”
>
> Tôn Ngộ Không sốt ruột nói:
>
> “Lúc này thì Lão Tôn ta nào còn có tâm tư uống trà nữa? Huynh nhanh nói đi người nọ là ai? Lão Tôn ta đi tìm hắn tính sổ.”
>
> Lúc nói chuyện, trong mắt của hắn hiện lên một tia hung quang.
>
> Như Ý Chân Tiên cũng đặt chén nước trà xuống, nghiêm túc nói:
>
> “Không dối gạt Đại Thánh, người hôm qua đến chiến đấu với nữ vương chính là Đường Tam Tạng.”
>
> Trong mắt Tôn Ngộ Không hiện lên một tia khiếp sợ, hắn kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Không có khả năng!”
>
> Như Ý Chân Tiên nói:
>
> “Lão đạo cũng cảm thấy không có khả năng, nhưng đôi mắt này của ta sẽ không nhìn lầm, tuyệt đối chính là Đường Tam Tạng.”
>
> Bỗng nhiên, một tia chớp xẹt qua trong đầu Tôn Ngộ Không, trong mắt có lửa giận bốc lên, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
>
> “Lão Tôn ta minh bạch, người kia chính là Kim Thiền Tử. Lúc trước, hắn đoạt xá Đường Tam Tạng, xem ra cũng không viên mãn, hiện tại muốn hoàn toàn chặt đứt Nhân Quả ở phàm trần, thành tựu Phật Đà đại đạo. Kim Thiền Tử ~”
>
> Nghĩ đến đây, Tôn Ngộ Không lập tức hóa thành một vệt sáng phóng lên cao, bay về phía Tây.
>
> ……
>
> Linh Sơn thánh địa, Tôn Ngộ Không từ trong hư không lao ra, bay lơ lửng ở trên không trung, cúi đầu nhìn từng ngọn núi được bao phủ trong ánh sáng màu vàng ở phía dưới, vô số cung điện, miếu thờ tọa lạc phía trên những ngọn núi này.
>
> Ánh sáng màu vàng bên trong hai mắt của Tôn Ngộ Không lập loè, ánh mắt đột nhiên co lại, nhìn chăm chú vào một ngọn núi tú lệ. Trên ngọn núi này, cây cối rậm rạp, tiên hạc bay múa, tiếng ve kêu râm ran.
>
> Lúc này, hung quang trong mắt Tôn Ngộ Không đại thịnh, hắn hét lên:
>
> “Tìm được ngươi rồi!”
>
> Rồi Tôn Ngộ Không lập tức phóng đến đỉnh núi kia, Kim Cô Bổng hóa thành khổng lồ, hắn cười hắc hắc rồi nện Kim Cô Bổng xuống ngọn núi kia.
>
> Oanh ~ một tiếng nổ lớn vang lên, Kim Cô Bổng thật lớn dừng lại ở trên đỉnh ngọn núi kia. Sau đó, ngọn núi ầm ầm nổ tung, đá vụn bay tung tóe, từ bên trong lòng núi, một bóng người chật vật bay ra.
>
> Trong Linh Sơn, một đám Phật Đà, La Hán, Bồ Tát ngẩng đầu kinh hãi nhìn Tôn Ngộ Không. Con khỉ này, hắn muốn làm cái gì? Hắn làm sao dám?
>
> Một đội Hộ Pháp Kim Cương vọt lên, vây quanh Tôn Ngộ Không, phẫn nộ quát:
>
> “Lớn mật!”
>
> Tôn Ngộ Không gầm lên một tiếng:
>
> “Cút cho ta!”
>
> Kim Cô Bổng đột nhiên quét ngang ra.
>
> Bùm.
>
> Một tiếng nổ inh tai vang lên.
>
> Đông đảo La Hán đồng thời phun ra một búng máu tươi, kêu thảm thiết một tiếng rồi bay ngược đi ra.
>
> Kim Thiền Tử tay cầm Cửu Hoàn tích trượng đứng ở trên không trung, nhìn ngọn núi vốn là đạo tràng của mình giờ đã bị đánh nát ở phía dưới, thân hình khẽ run rẩy, hắn chỉ tay về phía Tôn Ngộ Không rồi phẫn nộ quát:
>
> “Tôn Ngộ Không, ngươi thật to gan!”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn khuôn mặt quen thuộc kia của Kim Thiền Tử, lại nghĩ đến chuyện Đường Tam Tạng bị Kim Thiền Tử đoạt xá, trong lòng liền trào ra cảm xúc tức giận, thân hình đột nhiên phóng về phía Kim Thiền Tử, Kim Cô Bổng nhắm thẳng vào đầu mà nện xuống, hắn quát to:
>
> “Chết đi!”
>
> Kim Thiền Tử cuống quít nâng Cửu Hoàn tích trượng lên che ở trước mặt.
>
> Đang ~ một tiếng kim loại va chạm vang lên.
>
> Kim Cô Bổng hung hăng nện ở trên Cửu Hoàn tích trượng, chấn động quét ngang ra, khiến cho không gian chấn động.
>
> Thân hình Kim Thiền Tử giống như là một quả đạn pháo, lập tức bị đánh bay đi, ở trên không trung lôi ra tạo thành một đoạn thông đạo bằng khí bạo thật dài.
>
> “Lớn mật ~”
>
> Hơn hai trăm vị Kim Thân La Hán bay người lên, bao vây Tôn Ngộ Không, tức giận, trợn mắt nhìn hắn.
>
> Những vị Kim Thân La Hán này khác với những La Hán bình thường, Phật giáo chỉ có 365 vị, con số tương ứng với số ngày trong 1 năm. Nhưng mà lúc trước, khi bao vây tiễu trừ Ngưu Ma Vương, có khoảng hơn 100 vị Kim Thân La Hán đã bị Thiết Phiến công chúa tàn sát, giờ chỉ còn sót lại có chứng này. Quả vị Kim Thân La Hán mà Sa Ngộ Tịnh được phân phong cũng chính là cái quả vị này.
>
> Một vị Kim Thân La Hán phẫn nộ quát:
>
> “Bày trận ~”
>
> Hơn hai trăm vị Kim Thân La Hán thực hiện động tác riêng, có người giơ đôi tay lên, có người ngồi xếp bằng xuống, có người nâng bình bát lên, có người tức giận trừng mắt, vô số động tác bất đồng, không ai giống ai cả.
>
> Phật lực của bọn họ liên kết với nhau, hình thành một cái lưới lớn.
>
> Một La Hán quát:
>
> “Đấu Chiến Thắng Phật, ngươi vô cớ đánh nhau ở Linh Sơn, còn không mau thúc thủ chịu trói, đến trước mặt Phật Tổ thỉnh tội!”
>
> Kim Thiền Tử cũng bay trở về, một đôi mắt đầy tơ máu âm trầm nhìn Tôn Ngộ Không. Con khỉ này, khinh Phật quá đáng!
>
> Tôn Ngộ Không nhìn quanh một vòng, những vị Kim Thân La Hán kia cũng trợn mắt nhìn lại, nơi xa còn có rất nhiều Bồ Tát, La Hán, Kim Cương đang vây quanh.
>
> Tôn Ngộ Không tùy ý vác Kim Cô Bổng lên trên vai, hắc hắc nói:
>
> “Chuyện lão Tôn muốn làm, các ngươi ngăn được hay sao?”
>
> Rồi hắn hét lớn một tiếng và giơ Kim Cô Bổng lên, một luồng sáng màu vàng giống như ngọn lửa đang cháy nhanh chóng bao phủ Kim Cô Bổng. Sau đó, Tôn Ngộ Không nhảy dựng lên ném Kim Cô Bổng về phía những Kim Thân La Hán đang vây quanh mình.
>
> Những vị Kim Thân La Hán kia cũng đồng thanh hét lớn một tiếng, hai La Hán lập tức lao ra, chắn trước đường bay của Kim Cô Bổng, ở dưới sự trợ giúp của La Hán đại trận, bọn họ giống như là đã biến thành người đúc bằng vàng vậy.
>
> Oanh ~ một tiếng nổ lớn vang lên.
>
> Kim Cô Bổng đánh vào trên người hai La Hán kia, hai vị Kim Thân La Hán bị đánh nổ tung, hóa thành hai bãi máu, hai quả Xá Lợi Tử xông ra ngoài, chạy về nơi xa.
>
> Nhìn thấy thế, sắc mặt của Kim Thân La Hán đứng phía sau cũng đều trở nên trắng nhợt, thân thể đột nhiên run lên.
>
> Tôn Ngộ Không phẫn nộ quát:
>
> “Đều chết cho ta!”
>
> Kim Cô Bổng tiếp tục nện xuống.
>
> Uỳnh ~
>
> Kim Cô Bổng nện ở phía trên La Hán đại trận, một đám mây hình nấm màu vàng xuất hiện, La Hán đại trận lập tức bị đánh nổ, phật lực tiêu tán, một đám La Hán kêu thảm một tiếng rồi nổ tung, hóa thành một đám sương máu, Xá Lợi Tử chạy về nơi xa.
>
> Bước chân của Tôn Ngộ Không cũng không ngừng lại, vẫn tiếp tục phóng về phía Kim Thiền Tử, sát khí quấn quanh người, hoả nhãn kim tinh giống như hung thần.
>
> Kim Thiền Tử gầm lên một tiếng:
>
> “Tôn Ngộ Không, ngươi dám can đảm làm càn ở trên Linh Sơn này ư?”
>
> Trên người hắn có ánh sáng màu vàng chợt lóe, hắn nhanh chóng hóa thành một con ve sầu màu vàng thật lớn bay lơ lửng ở trên không trung, hai cái cánh của Kim Thiền run rẩy, phát ra thanh âm chi chi chi ~.
>
> Ở trên không trung, Tôn Ngộ Không đang lao tới đột nhiên ngừng lại, hai tay ôm đầu, dưới chân lảo đảo, phát ra tiếng kêu thống khổ.
>
> Từ trong miệng của con ve sầu màu vàng thật lớn kia, một vệt sáng giống như một sợi chỉ vàng bắn về phía Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không đột nhiên nghiêng người, né qua chỉ vàng, nhưng chỉ vàng đột nhiên chuyển hướng, đánh vào người Tôn Ngộ Không rồi nhanh chóng trói hắn lại.
>
> “A Di Đà Phật ~”
>
> Một cái Phật ấn từ trên trời giáng xuống, đè ở trên người Tôn Ngộ Không. Phật ấn xoay tròn tản ra ý cảnh vô cùng chúng sinh, vô lượng mạnh mẽ.
>
> Tôn Ngộ Không bị Phật ấn ép phải quỳ một chân trên mặt đất, nhưng hắn vẫn cố giãy giụa đứng lên, lông tóc dựng thẳng.
>
> Một Bồ Tát phanh ngực lộ vú xuất hiện ở trên không trung.
>
> Nhưng La Hán, Kim Cương đang vây xem, đồng thời chắp tay trước ngực thì thầm:
>
> “Nam mô Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát!”
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát ừ một tiếng, gật gật đầu.
>
>
>
>