TRANG 520# 1
> Chương 1038: Nữ Nhi Quốc tranh đấu
>
>
>
>
>
>
> Trong hoàng cung, Trần Tâm Kỳ nghe những tiếng nổ mạnh trên không trung, bất an kêu lên:
>
> “Là mẫu hậu, đó là mẫu hậu, mẫu hậu sẽ không xảy ra chuyện gì, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì. Làm sao bây giờ? Hiện tại ta phải làm sao bây giờ?”
>
> Trong lúc nhất thời, Trần Tâm Kỳ hoang mang lo sợ, cuống quít muốn chạy ra ngoài.
>
> Một nữ quan vội vàng tiến lên giữ chặt Trần Tâm Kỳ, kêu lên:
>
> “Công chúa, ngài muốn đi đâu?”
>
> Trần Tâm Kỳ giãy giụa kêu lên:
>
> “Buông ta ra, ta muốn đi tìm mẫu hậu.”
>
> Nữ quan vội vàng nói:
>
> “Công chúa, bọn họ ở trên trời, người không thể đi lên! Mà cho dù có thể đi lên, ngài cũng không giúp được cho quốc chủ bệ hạ.”
>
> “Giúp mẫu hậu, giúp mẫu hậu ~”
>
> Trần Tâm Kỳ nỉ non hai câu, ánh mắt sáng lên rồi nàng kêu lên:
>
> “Ta đã biết.”
>
> Rồi nàng vội vàng lấy điện thoại di động của mình ra, ấn nút gọi video call, sốt ruột thì thầm:
>
> “Mau tiếp đi! Mau tiếp đi!”
>
> Đinh linh linh, sau vài tiếng chuông vang lên, video được kết nối, Tôn Ngộ Không xuất hiện ở bên trong màn hình, hắn cười hì hì nói:
>
> “Tâm Kỳ bảo bối, sao lại đột nhiên gọi điện cho thúc thúc vậy?”
>
> Trần Tâm Kỳ khóc lóc kể lể:
>
> “Thúc thúc, có kẻ xấu đang đánh mẫu hậu, người mau tới hỗ trợ đi!”
>
> Nghe thấy Trần Tâm Kỳ nói thế, sắc mặt của Tôn Ngộ Không lập tức biến đổi, hắn tức giận gầm lên:
>
> “Thật can đảm!”
>
> Video trong nháy mắt đã cắt đứt.
>
> Phía trên không Nữ Nhi Quốc, Nữ Cơ càng ngày càng cố hết sức, màn sáng phòng ngự lung lay sắp đổ.
>
> Kim Thiền Tử lập tức thu hồi thần thông, nếu hắn còn đánh tiếp thì Nữ Cơ không chết cũng sẽ trọng thương, cho dù là trường hợp nào đi chăng nữa thì cũng to chuyện.
>
> Bởi vì biết thân phận của quốc vương của Nữ Nhi Quốc, cho nên Kim Thiền Tử thật đúng là không có lá gan dám làm tổn thương nàng.
>
> Chỉ trong nháy mắt, Kim Thiền Tử đã xuất hiện ở trước mặt quốc chủ của Nữ Nhi Quốc, nhẹ nhàng ấn một chưởng lên phía trên màn sáng phòng ngự.
>
> Bùm một tiếng.
>
> Màn sáng phòng ngự vỡ nát, Nữ Cơ kêu lên một tiếng bay ngược đi ra ngoài.
>
> Thân hình của Kim Thiền Tử lại tiếp tục xuất hiện ở trước mặt Nữ Cơ, một chưởng tiếp tục ấn xuống nhưng ấn đến một nửa lại đột nhiên không ấn nổi nữa.
>
> Sắc mặt của Kim Thiền Tử đại biến, một nửa dữ tợn, một nửa kinh hoảng, trông rất là quỷ dị.
>
> Kim Thiền Tử phẫn nộ quát:
>
> “Ngươi cút trở về cho ta!”
>
> Ngay sau đó, hắn lại lập tức cuống quít kêu lên:
>
> “Nữ Cơ đi mau, mau chạy đi. A ~”
>
> Đường Tam Tạng hét thảm một tiếng, trên đỉnh đầu có một cái kim cô hiện lên. Sau khi xuất hiện, kim cô nhanh chóng thu nhỏ lại.
>
> “A ~”
>
> “A ~”
>
> “A ~”
>
> ……
>
> Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.
>
> Vừa rồi còn muốn đánh sống đánh chết, vậy mà hiện tại Đường Tam Tạng lại đau đến mức lăn lộn ở trên không trung.
>
> Nữ Cơ vui mừng kêu lên:
>
> “Đường Đường ~ là chàng sao? Đường Đường ~”
>
> Rồi nàng phi thân bay về phía Đường Tam Tạng.
>
> Trên không trung, Đường Tam Tạng thống khổ quay đầu nhìn về phía Nữ Cơ, kêu lên:
>
> “Đi mau! Nàng hãy đi mau! ~”
>
> Rồi hắn dùng tay giữ chặt vòng kim cô trên đầu mình, một tay khác liên tục đấm vào đầu. Sau một lúc, cảm thấy không chịu nổi nữa, Đường Tam Tạng xoay người hóa thành một vệt sáng màu vàng bay về phía Tây, lộ tuyến phi hành xiêu xiêu vẹo vẹo, còn không ngừng kêu thảm thiết.
>
> Nữ Cơ đứng ở tại chỗ, nước mắt không kìm được chảy xuôi xuống, nàng nức nở nỉ non nói:
>
> “Đường Đường ~”
>
> Sau khi bay ra rất xa, rất xa, sắc mặt của Đường Tam Tạng đột nhiên biến đổi, vòng kim cô biến mất, Đường Tam Tạng lại biến thành lạnh nhạt dáng vẻ của Kim Thiền Tử.
>
> Kim Thiền Tử sờ sờ chỗ kim cô vừa biến mất ở trên đầu, cười lạnh nói:
>
> “Đường Tam Tạng, chỉ cần ngươi xuất hiện thì sẽ phải chịu loại thống khổ này, lần sau ngươi còn dám xuất hiện sao?”
>
> Kim Thiền Tử bay đến chỗ một ngọn núi cao chót vót, đứng ở trên đỉnh núi, nhìn quanh bốn phía, dưới chân là mây cuộn mây tan, mấy đỉnh núi vươn ra từ bên trong tầng mây, thiên địa tịch liêu.
>
> Thái dương chiếu rọi xuống, một thân ảnh Đại Phật hiện lên ở bên trong tầng mây, thần thánh vĩ đại.
>
> Kim Thiền Tử vội vàng quỳ xuống đất mà bái một cái và nói:
>
> “Đệ tử bái kiến Phật Tổ!”
>
> Thanh âm của Đại Phật vang lên:
>
> “Kim Thiền Tử, trở về đi!”
>
> Kim Thiền Tử trầm mặc một chút rồi cung kính nói:
>
> “Đệ tử tuân mệnh!”
>
> Thân ảnh Đại Phật tan đi, Kim Thiền Tử đứng lên hóa thành một vệt sáng màu vàng bay về phía Linh Sơn.
>
> Nữ Cơ ở trên không trung đứng hồi lâu, mới xoay người trở lại bên trong hoàng cung.
>
> Nữ Cơ mới vừa đáp xuống, Trần Tâm Kỳ lập tức xông tới, lao vào trong lòng Nữ Cơ, hai bàn tay phấn nộn liên tục đánh vào lồng ngực Nữ Cơ, hai mắt ướt đẫm, nàng khóc thút thít nói:
>
> “Mẫu hậu, mẫu hậu ~”
>
> Nữ Cơ ôn nhu xoa đầu Trần Tâm Kỳ, cười nói:
>
> “Tâm Kỳ ngoan, con khóc cái gì?”
>
> Trần Tâm Kỳ ngẩng đầu nhìn Nữ Cơ, đáng thương nói:
>
> “Mẫu hậu, về sau chúng ta không đánh nhau nữa, có được hay không ạ?”
>
> Nữ Cơ sửng sốt, cười gật đầu nói:
>
> “Ừ được!”
>
> Trần Tâm Kỳ xoa xoa nước mắt, nghiêm túc nói:
>
> “Mẫu hậu, con cũng muốn tu luyện.”
>
> Nữ Cơ cười hỏi:
>
> “Con muốn tu luyện làm cái gì?”
>
> Trần Tâm Kỳ nắm chặt bàn tay nhỏ của mình, kiên định nói:
>
> “Con phải bảo vệ mẫu hậu.”
>
> Nữ Cơ cười ha hả nói:
>
> “Tốt, mẹ sẽ dạy cho con.”
>
> Sáng sớm hôm sau, một vệt sáng mờ xẹt qua trên không trung, mang theo một cơn cuồng phong thổi quét toàn bộ Nữ Nhi Quốc, khiến cho trên đường phố bụi mù đầy trời, vải vóc bay lên, đám người kinh hoảng chạy loạn.
>
> Vệt sáng mờ nhanh chóng đáp xuống bên trong hoàng cung của Nữ Nhi Quốc, hóa thành thân hình Tôn Ngộ Không tay cầm Kim Cô Bổng.
>
> Từ trong cung điện, Nữ Cơ vội vàng đi ra, nhìn Tôn Ngộ Không sát khí đằng đằng ở trong sân, kinh ngạc nói:
>
> “Tôn thúc thúc, sao cậu lại tới đây?”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Nữ Cơ lông tóc không tổn hao gì, trong lòng thở ra một hơi dài, may mắn không có xảy ra chuyện.
>
> Tôn Ngộ Không nắm chặt Kim Cô Bổng giận dữ nói:
>
> “Chị dâu, là ai dám tới Nữ Nhi Quốc khi dễ chị?”
>
> Trần Tâm Kỳ từ trong cung điện mặt thò đầu ra, cười hì hì nói:
>
> “Mẫu hậu, là con gọi Tôn thúc thúc tới đó.”
>
> Nữ Cơ cười nói:
>
> “Làm phiền Tôn thúc thúc lo lắng, cũng không có người nào khi dễ ta.”
>
> Trần Tâm Kỳ ở trong cung điện, bất mãn nói:
>
> “Rõ ràng có, các ngươi còn đánh nhau ở trên không trung.”
>
> Nữ Cơ nhíu mày nói:
>
> “Tâm Kỳ, trở về!”
>
> Trần Tâm Kỳ bất mãn bĩu môi, chui vào trong phòng.
>
> Tôn Ngộ Không nóng nảy nói:
>
> “Chị dâu, rốt cuộc là ai khi dễ chị. Chị cứ nói thật ra đi!”
>
> Nữ Cơ lắc đầu cười nói:
>
> “Cũng không có người nào khi dễ ta, chỉ là một trò vui đùa mà thôi. Đa tạ Tôn thúc thúc đường xa gấp rút tiếp viện, Nữ Cơ cảm tạ, mời cậu vào trong dùng cơm.”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn quả quyết không đề cập tới Nữ Cơ, chớp mắt nói:
>
> “Thôi, nếu chị dâu không có việc gì vậy thì lão Tôn ta đi về trước, sau này có chuyện gì thì sớm báo tin cho lão Tôn ta.”
>
> Nữ Cơ gật đầu cười nói:
>
> “Đa tạ Tôn thúc thúc, ta sẽ.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, thân hình lộn nhào một cái bay lên trời, ở trên đám mây hắc hắc tự nói:
>
> “Chị không nói thì ta sẽ không biết sao? Lão Tôn ta cũng có thủ đoạn!”
>
> Ở trên không trung, Tôn Ngộ Không xoay người, đáp xuống ở bên trong Tụ Tiên Am.
>
> Từ bên trong Tụ Tiên Am, Như Ý Chân Tiên vội vàng ra nghênh đón, cười nói:
>
> “Đại Thánh, đã lâu không gặp!”
>
> Tôn Ngộ Không tùy ý chắp tay cười nói:
>
> “Không việc gì ~ không việc gì ~”
>
> Như Ý Chân Tiên tiến lên kéo cánh tay của Tôn Ngộ Không đi vào trong đại điện, cười to nói:
>
> “Lúc trước, ta có nghe nói Đại Thánh bảo hộ Đường Tam Tạng lấy chân kinh thành công, khôi phục tự do còn tu thành chính quả, thật là đáng chúc mừng.”
>
> Tiến vào đại điện, Như Ý Chân Tiên duỗi tay ra và nói:
>
> “Đại Thánh mời ngồi!”
>
> Tôn Ngộ Không tùy ý nhảy lên một cái ghế dựa, ngồi xổm ở trên, Như Ý Chân Tiên vung phất trần lên, ngồi ở phía đối diện.
>
> Như Ý Chân Tiên hô:
>
> “Người tới, dâng trà ~”
>
> Từ bên ngoài, một đạo sĩ đáp:
>
> “Dạ, sư phó!”
>
> Tiếng bước chân đi xa vang lên.
>
> Tôn Ngộ Không vội vàng nói:
>
> “Không cần, không cần ~ lão Tôn ta tới đây chính là có một chuyện muốn hỏi.”
>
> “Ồ ~ Đại Thánh mời nói.”
>
> Tôn Ngộ Không hỏi:
>
> “Chân Tiên có biết, hôm qua người chiến đấu với quốc chủ của Nữ Nhi Quốc là ai hay không?”
>
> “Này ~”
>
> Như Ý Chân Tiên liếc mắt nhìn Tôn Ngộ Không một cái, trong lúc nhất thời chần chờ chưa biết trả lời ra sao.
>
>
>
>