TRANG 519# 2
> Chương 1037: Thiên Bồng, Quyển Liêm trở về vị trí cũ
>
>
>
>
>
>
> Sau khi Bạch Tinh Tinh đi rồi, nụ cười trên mặt Tôn Ngộ Không cũng lập tức biến mất, hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt u buồn.
>
> Tiểu hòa thượng thật sự đã chết rồi hay sao? Lúc trước, trên đường đi Tây Thiên thỉnh kinh thì thấy hắn rất phiền, muốn hắn biến mất khỏi cuộc đời mình. Nhưng hiện giờ khi biết hắn đã chết, trong đầu lại thường xuyên hiện lên bộ dáng hắn ngồi ở trong xe ngựa lải nhải.
>
> Hazz
>
> ……
>
> Trên Thiên Đình, trong một tòa cung điện bên cạnh Hóa Tiên Trì, có hai luồng khí thế bàng bạc đồng thời bùng lên rồi khuếch tán ra bốn phương tám hướng, cùng phóng ra rồi cùng thu hồi, cửa lớn của cung điện kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra.
>
> Từ trong đại điện, hai đại hán đi ra, một người có khuôn mặt kiên nghị oai hùng bất phàm, một người có bộ râu quai nón che kín mặt, trông thành thục ổn trọng.
>
> Hai đại hán liếc nhìn nhau, đồng thời ôm quyền nói:
>
> “Thiên Bồng Nguyên Soái ( Quyển Liêm Tướng Quân ) ~”
>
> Dáng vẻ của Quyển Liêm Tướng Quân vẫn của Sa Ngộ Tịnh, hắn cười ha hả nói:
>
> “Chúc mừng Nguyên Soái khôi phục chân thân!”
>
> Thiên Bồng cười ha ha nói:
>
> “Cùng vui, cùng vui! Chúc mừng tướng quân trọng tổ tiên cốt, ngưng lại thần thể.”
>
> Hai người đồng thời cười lớn một tiếng, rồi hóa thành thần quang bay về hai hướng.
>
> Sau một lát, thiên hà nhấc lên sóng lớn, tám vạn Thiên Hà Thuỷ Quân đứng ở phía trên thiên hà, thần quang lộng lẫy, đồng thời ôm quyền, khom lưng, đồng thanh hô to:
>
> “Cung nghênh Nguyên Soái hồi phủ ~”
>
> Một đạo cầu vồng dừng lại ở phía trước tám vạn Thiên Hà Thuỷ Quân, ánh sáng tan đi, hóa thành bộ dáng Thiên Bồng Nguyên Soái, người mặc khôi giáp màu bạc, phía sau áo choàng tung bay.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái nhìn chung quanh một vòng rồi quát:
>
> “Miễn lễ!”
>
> Tám vạn Thiên Hà Thuỷ Quân đồng thanh hô:
>
> “Rõ!”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái nhìn tám vạn Thiên Binh chỉnh tề ở trước mặt, trong phút chốc, trong lòng hào khí can vân, Thiên Bồng ta đã trở lại!!
>
> Ở một chỗ khác, Quyển Liêm Tướng Quân đáp xuống trước Tử Ngưng Điện. Thấy hắn đến, các Thiên Binh thủ vệ vội vàng cung kính thi lễ, lui ra phía sau một bước.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân dọc theo con đường quen thuộc đi vào, trên đường đi người hầu gặp hắn đều cung kính thi lễ, không dám có chút chậm trễ.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân một đường đi vào trong đại điện, lúc này Ngọc Đế đang ngồi ở chủ vị.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân nửa quỳ xuống, ôm quyền nói:
>
> “Bệ hạ, Quyển Liêm hoàn thành Tây Du, trở về lĩnh chỉ.”
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Quyển Liêm Tướng Quân đã trở lại. Không cần đa lễ, đứng lên đi!”
>
> Quyển Liêm Tướng Quân cung kính đứng lên nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Ngọc Đế nói:
>
> “Phủ của Tướng Quân vẫn còn ở đó, ngươi hãy trở về đi!”
>
> Quyển Liêm Tướng Quân cảm kích nói:
>
> “Đa tạ bệ hạ ~ tiểu thần xin cáo lui ~”
>
> ‘ à ừ ~’
>
> Ngọc Đế gật gật đầu.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân rời khỏi đại điện, xoay người đi ra ngoài, xuyên qua mấy con đường đi vào phía trước một tòa đại điện. Lúc này, đại điện bị một tầng thần quang vây quanh, phía trên thần quang thường thường có phù văn hiện lên.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân nhìn phủ đệ quen thuộc này, trong lòng cảm khái vạn ngàn, chỉ qua mấy chục năm lại dường như đã có mấy đời.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân đi lên trước vài bước, duỗi tay ấn ở phía trên màn sáng phòng hộ, pháp lực trong cơ thể hô ứng cùng thần quang phía trên màn sáng phòng hộ.
>
> Bùm một tiếng,
>
> Màn sáng phòng hộ biến mất, đại môn kẽo kẹt một tiếng rồi tự động mở ra.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân đi vào bên trong đại điện, bên trong điện trống rỗng không có một người nào, chỉ có mấy cây cột thật lớn vẫn đứng ở bên trong.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân trực tiếp đi đến chỗ cao, xoay người ngồi xuống chủ vị.
>
> Uỳnh.
>
> Một tiếng nổ inh tai vang lên, trong đại điện, thần quang rực sáng, linh khí cuốn vào, toàn bộ đại điện giống như sống lại vậy, từng mảnh giáp trụ rậm rạp xuất hiện, bay quanh người Quyển Liêm Tướng Quân hình thành một bộ khôi giáp.
>
> Trên chiếc bàn trống rỗng ở trước mặt có một cái hộp sắt chậm rãi chui lên.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân nhìn hộp sắt, bên trong ánh mắt mang theo một tia kích động.
>
> Hắn duỗi tay chậm rãi ấn ở phía trên mặt hộp. Pháp lực trong cơ thể nhanh chóng lưu chuyển, ở phía trên mặt hộp, từng đạo hoa văn sáng lên, nắp hộp mở ra.
>
> “Rống ~”
>
> Một tiếng hổ gầm vang lên.
>
> Thân hình Quyển Liêm Tướng Quân run lên, chỉ thấy ở bên trong hộp sắt này có nửa khối hổ phù, hổ phù này chính là bằng chứng để Thiên Đình điều khiển đại binh, các Thiên Tướng có thể điều khiển thủ hạ binh mã, nhưng nếu muốn điều khiển Thiên Binh Thiên Tướng hợp tác chiến, giống như lúc trước tróc nã Tôn Ngộ Không vậy thì nhất định phải dùng hổ phù.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân chính là tướng quân hầu cận của Ngọc Đế, trước kia chính là người thay Ngọc Đế chấp chưởng hổ phù, tuy rằng thần vị không cao, nhưng quyền lực không thể nói không nặng.
>
> Quyển Liêm Tướng Quân duỗi tay nắm chặt hổ phù, trịnh trọng treo ở bên hông, đứng lên, quay mặt về phía Tử Ngưng Điện, bái một cái, trầm giọng nói:
>
> “Đa tạ bệ hạ tín nhiệm.”
>
> Trong Tử Ngưng Điện, Ngọc Đế ha hả cười, chép miệng, đứng dậy nói:
>
> “Nhàm chán, nhàm chán, vẫn đi tìm mấy người Thái Nhất, Đế Giang uống rượu thì hơn!”
>
> Thân ảnh chợt lóe rồi biến mất.
>
> Lại qua mấy năm nữa, Phật giáo càng thêm hưng thịnh, không ít quốc gia trực tiếp để Phật giáo thành quốc giáo, Đạo giáo dần dần ẩn cư.
>
> Hôm nay, bên trong hoàng cung cuả Nữ Nhi Quốc, quốc vương Nữ Cơ đang ở phê duyệt tấu chương, bên người nàng có một cô bé đáng yêu, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen dài bồng bềnh, đôi mắt trong veo nhưng trong ánh mắt ẩn chứa một tia giảo hoạt, tuổi không cao nhưng cũng đã có tư thái khuynh quốc khuynh thành.
>
> Bé gái quấn lấy Nữ Cơ, làm nũng nói:
>
> “Mẫu hậu, chơi với ta đi! Chờ lát nữa lại phê duyệt tấu chương cũng được mà ~”
>
> Nữ Cơ bất đắc dĩ nói:
>
> “Tâm Kỳ ngoan đừng nháo nữa. Con cứ đi chơi, ta còn muốn xử lý chính vụ.”
>
> Trần Tâm Kỳ hừ một tiếng, xoay người đưa lưng về phía Nữ Cơ, bất mãn nói:
>
> “Mẫu hậu, người không yêu con.”
>
> Nữ Cơ bật cười nói:
>
> “Sao con lại nói ta không yêu con?”
>
> Trần Tâm Kỳ xoay người, nhìn Nữ Cơ, bĩu môi nói:
>
> “Không chơi với con, chính là không yêu con.”
>
> Nữ Cơ xoa xoa đầu Tâm Kỳ, cười nói:
>
> “Tâm Kỳ ngoan nào! Mẫu hậu còn có chuyện cần xử lý, chờ cha của con trở lại, ta sẽ bắt hắn mang con đi chơi.”
>
> Nghe thấy thế, ánh mắt của Trần Tâm Kỳ sáng lên, nàng vội vàng hỏi:
>
> “Mẫu hậu, phụ vương khi nào thì trở về? Đã lâu lắm rồi, cha không nhắn tin cho ta.”
>
> Nữ Cơ buồn bã nói:
>
> “Sắp rồi, hẳn là sắp rồi!”
>
> Trần Tâm Kỳ bất mãn nói:
>
> “Mẫu hậu lại nói như vậy, ngày hôm qua người cũng nói câu này rồi ngày hôm kia, cả ngày hôm kia kia nữa.”
>
> Nữ Cơ bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong ánh mắt có sự chờ mong cũng có sự kinh hoảng.
>
> Trần Tâm Kỳ quay đầu nhìn ra phía ngoài, nghi hoặc nói:
>
> “Mẫu hậu, làm sao vậy?”
>
> Nữ Cơ mở miệng kêu lên:
>
> “Người đâu, mau tới đây!”
>
> Hai nữ quan từ bên ngoài đi vào tới, cung kính nói:
>
> “Nữ vương bệ hạ!”
>
> Nữ Cơ đứng lên, ngưng trọng nói:
>
> “Trông coi công chúa cẩn thận, đừng để nàng chạy loạn.”
>
> Hai nữ quan đồng thanh nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Phân phó xong, Nữ Cơ lập tức hóa thành một vệt sáng màu vàng lao ra ngoài đại điện, ở trong đại điện chỉ còn lưu lại một tiếng ve kêu.
>
> Trần Tâm Kỳ sửng sốt, vội vàng đuổi theo, chạy ra đại điện, ngẩng đầu nhìn bầu trời hét lớn:
>
> “Mẫu hậu, mẫu hậu, người đi đâu vậy?”
>
> Hai nữ quan vội vàng chạy theo, canh giữ ở bên cạnh Trần Tâm Kỳ.
>
> Nữ Cơ bay ra ngoài Tử Mẫu Hà, nhìn thấy ‘ Đường Tam Tạng ’ chính đang ngồi ngay ngắn ở phía trên đài sen lở lửng trên không trung.
>
> Nữ Cơ dừng lại, bay lơ lửng ở trên không trung, nhìn Đường Tam Tạng, nỉ non nói:
>
> “Đường Đường ~”
>
> Kim Thiền Tử nhìn phật quang nở rộ trên người Nữ Cơ, đôi mắt trong nháy mắt liền đỏ lên.
>
> Đạo quả của ta!!
>
> “Chi ~”
>
> Một tiếng kêu chói tai vang lên.
>
> “A ~”
>
> Nữ Cơ kêu thảm thiết một tiếng rồi giơ tay ôm đầu.
>
> Đúng lúc này, một vệt sáng màu vàng bắn về phía Nữ Cơ.
>
> Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, Nữ Cơ xoay tròn, lướt ra phía ngoài, thân hình lảo đảo liên tục lui về phía sau.
>
> Kim Thiền Tử phẫn nộ quát:
>
> “Ngươi trả đạo quả cho ta!”
>
> Đôi tay bắt ấn quyết, từ bên trong Phật luân ở sau đầu hắn, vô số vệt sáng màu vàng bắn về phía Nữ Cơ, bên trong mỗi một vệt sáng màu vàng đều là một con Kim Thiền nhỏ.
>
> Nữ Cơ đưa tay ra rồi quát to:
>
> “Ngự ~”
>
> Một cái màn sáng phòng hộ màu vàng sinh thành.
>
> Những con Kim Thiền nhỏ liên tục đâm vào phía trên màn sáng phòng hộ.
>
> Tiếng nổ lách tách không ngừng vang lên, kèm theo đó là những đóa hoa lửa màu vàng liên tục nở ở trên không trung.
>
> Lực phản chấn khổng lồ ép đôi chân của Nữ Cơ chậm rãi cong xuống, còn Nữ Cơ vẫn đang không ngừng cố gắng, dốc sức duy trì màn sáng phòng ngự.
>
> Bên trong Nữ Nhi Quốc, vô số bá tánh ngẩng đầu, nhìn lên không trung.
>
>
>
>