TRANG 519# 1
> Chương 1036: Trương Minh Hiên bế quan
>
>
>
>
>
>
> Sau khi tất cả mọi người đã rời khỏi, Trương Minh Hiên gãi gãi da đầu nghi hoặc nói:
>
> “Mọi chuyện đúng lý ra không nên như vậy chứ? Sao Đường Tam Tạng có thể bị Kim Thiền Tử cắn nuốt dễ dàng như vậy được? Một chút sức phản kháng đều không có sao?”
>
> Trương Minh Hiên dạo bước hồi lâu ở trên mặt cỏ, cố gắng chuyển động đại não đã sớm rỉ sét vì đã lâu chưa được sử dụng kia của mình, tự hỏi một hồi, cảm thấy đầu đau quá.
>
> Cuối cùng, Trương Minh Hiên quyết định vẫn dùng phương pháp đơn giản thì hơn! Hắn đi vào bên trong đình hóng gió, lấy di động ra, nhắn tin cho quốc vương của Nữ Nhi Quốc:
>
> “Nữ Cơ, Đường Tam Tạng đã sử dụng Cửu Chuyển Kim Đan kia chưa? Hiệu quả như thế nào?”
>
> Tích tích hai tiếng chuông vang lên, quốc vương của Nữ Nhi Quốc trả lời:
>
> “Đa tạ Thần Quân đã hỏi thăm, Đường Đường đã ăn Cửu Chuyển Kim Đan rồi.”
>
> Trương Minh Hiên hoài nghi hỏi:
>
> “Cô xác định sao?”
>
> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc lập tức trả lời:
>
> “Việc này liên quan đến tính mạng của Đường Đường, ta tự nhiên không dám có chút sơ sẩy nào, ta đã tận mắt nhìn thấy hắn ăn Cửu Chuyển Kim Đan mà.”
>
> Trương Minh Hiên trả lời:
>
> “Vậy là tốt rồi, ta đã biết.”
>
> Sau đó, Trương Minh Hiên tắt giao diện nói chuyện phiếm đi, do dự một chút lại mở ra một cái giao diện nói chuyện phiếm khác, ấn gọi video call.
>
> Tích tích tích tích sau một hồi chuông dài, màn hình bỗng nhiên sáng lên, một thiếu nữ mặc váy xanh xuất hiện ở bên trong màn hình.
>
> Trương Minh Hiên dùng pháp lực cố định điện thoại di động ở trên không trung, ôm quyền cười ha hả nói:
>
> “Thanh Loan tỷ tỷ, buổi chiều tốt lành!”
>
> Thanh Loan cảnh giác nhìn Trương Minh Hiên, nói:
>
> “Ngươi tìm ta chuyện gì?”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Không có việc gì thì không thể tìm Thanh Loan tỷ hay sao?”
>
> Thanh Loan hừ hừ một chút nói:
>
> “Không có việc gì mà ngươi có thể nhớ tới ta mới là lạ.”
>
> Trương Minh Hiên kêu khổ nói:
>
> “Thanh Loan tỷ, lần này tỷ hại ta rồi.”
>
> Thanh Loan nghi hoặc nói:
>
> “Tại sao ngươi lại nói lời này?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Lúc trước là ngài nói cho ta biết Cửu Chuyển Kim Đan có thể trợ Đường Tam Tạng thoát nạn, không đến mức bị Kim Thiền Tử cắn nuốt.”
>
> Thanh Loan gật đầu nghiêm túc nói:
>
> “Không sai, là ta nói.”
>
> Trương Minh Hiên u oán nhìn Thanh Loan, nói:
>
> “Nhưng là, hiện tại Kim Thiền Tử đã xuất hiện, lại còn đánh lén Sắc Tà sư muội, thiếu chút nữa đã đắc thủ.”
>
> Thanh Loan đúng lý hợp tình nói:
>
> “Ta chỉ là nói ăn Cửu Chuyển Kim Đan có thể lớn mạnh linh hồn của Đường Tam Tạng, để hắn không bị Kim Thiền Tử cắn nuốt quá mức dễ dàng nhưng ta chưa nói Kim Thiền Tử sẽ không xuất hiện.”
>
> Trương Minh Hiên lập tức lý giải ý tứ của Thanh Loan, buồn khổ nói:
>
> “Nói cách khác Kim Thiền Tử xuất hiện, Đường Tam Tạng bị áp chế, tạm thời sẽ không bị cắn nuốt, nhưng mà về sau thì không thể nói chắc chắn được, phải không?”
>
> Thanh Loan cười gật đầu nói:
>
> “Trẻ nhỏ dễ dạy!”
>
> Trương Minh Hiên oán trách kêu lên:
>
> “Sao tỷ không nói sơm? Hại ta phải chịu trăm cay ngàn đắng mới kiếm được Cửu Chuyển Kim Đan cho Đường Tam Tạng ăn, không ngờ lại chỉ có thể trì hoãn một đoạn thời gian. Bây giờ, nếu Kim Thiền Tử hoàn toàn cắn nuốt Đường Tam Tạng thì hắn sẽ còn đươc lợi nhiều hơn nữa. Không dưng ta lại giúp kẻ địch một lần”
>
> Thanh Loan nhìn vẻ mặt buồn bực của Trương Minh Hiên, phì cười một tiếng rồi nói:
>
> “Yên tâm đi! Ta sẽ không cấp cho Kim Thiền Tử chút thời gian này.”
>
> Nghe Thanh Loan nói như thế, tinh thần của Trương Minh Hiên rung lên, hắn chờ mong nói:
>
> “Thanh Loan tỷ, tỷ nói như vậy là có ý gì?”
>
> Thanh Loan lập tức chuyển đề tài, nói:
>
> “Thanh Khâu có Khổ Tình Thụ, ngươi còn nhớ hay không?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói:
>
> “Còn chứ!”
>
> Sau đó hắn còn đắc ý nói:
>
> “Nha Nha của nhà ta vẫn là Tiên Tơ Hồng nữa cơ!”
>
> Thanh Loan híp mắt cười nói:
>
> “Quốc vương của Nữ Nhi Quốc cùng Đường Tam Tạng đã từng hứa nguyện ở dưới tàng cây của Khổ Tình Thụ, dùng một nửa đạo quả của Kim Thiền Tử để đổi lấy việc hai người vĩnh viễn không quên nhau.”
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên trừng to mắt, vui mừng kêu lên:
>
> “Khi nào? Rõ ràng, trên đường đi lấy kinh, mấy thầy trò Đường Tam Tạng cũng không đi ngang qua Thanh Khâu, hai người bọn họ hứa nguyện khi nào?”
>
> Thanh Loan đắc ý cười nói:
>
> “Tự nhiên là bút tích của ta.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói:
>
> “Thanh Loan tỷ, tỷ thật là quá tuyệt vời, có Khổ Tình Thụ tương trợ, Đường Tam Tạng khẳng định có thể trấn áp Kim Thiền Tử, đến lúc đó linh hồn của Đường Tam Tạng cắn nuốt Kim Thiền Tử, hắn sẽ trở lại.”
>
> Thanh Loan cười nói:
>
> “Hiện tại, ngươi đã không còn lo lắng rồi chứ?”
>
> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu, xoa tay chờ mong hỏi:
>
> “Thanh Loan tỷ, khi nào thì Khổ Tình Thụ có thể trợ giúp Đường Tam Tạng áp chế Kim Thiền Tử vậy?”
>
> Thanh Loan ngẩng đầu, kiêu ngạo nói:
>
> “Thiên cơ không thể tiết lộ ~”
>
> Rồi nàng ấn nút tắt video, màn hình lập tức biến thành màu đen.
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, sau đó lập tức duỗi lưng tấm tắc nói:
>
> “Đường Tam Tạng, ta cứu ngươi một mạng, cũng không uổng công ngươi vất vả bán di động cho ta, tính đến cùng thì kỳ thật vẫn là ngươi kiếm lời, ai bảo con người của ta quá thiện lương đây!”
>
> Đúng lúc này, giọng nói của Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên vang lên:
>
> “Bản thể, chúng ta muốn bế quan đột phá.”
>
> Nghe được câu nói này của Phong Vân Vô Kỵ, động tác duỗi lưng của Trương Minh Hiên lập tức cứng lại, hắn ngưng trọng nói:
>
> “Đột phá đến Đại La Kim Tiên hay sao? Các ngươi có nắm chắc hay không?”
>
> Phong Vân Vô Kỵ nhẹ nhàng nói:
>
> “Vốn dĩ là còn kém rất nhiều, nhưng mà công đức chi lực có diệu dụng vô cùng, có thể thử một lần.”
>
> Long Thiên Ngạo cũng khó có lúc đứng đắn như này:
>
> “Không sai! Chúng ta hợp lực trợ giúp Phong Vân Vô Kỵ đột phá, chỉ cần hắn phá quan thành công, chúng ta cũng đều có thể đi vào Đại La, rốt cuộc thì chúng ta cũng vẫn là một thể.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói:
>
> “Đến lúc đó ta cũng sẽ toàn lực trợ giúp Phong Vân Vô Kỵ, chương trình trên di động khả năng sẽ chịu ảnh hưởng.”
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Chịu ảnh hưởng gì?”
>
> Trương Tiểu Phàm trả lời:
>
> “Không có ta điều tiết, khống chế, di động sẽ hỗn loạn, một vài công năng cũng sẽ chịu hạn chế.”
>
> Trương Minh Hiên thở dài nhẹ nhõm nói:
>
> “Nếu chỉ như thế thì cũng không sao!”
>
> Nhưng khác với vẻ nhẹ nhõm của Trương Minh Hiên, Trương Tiểu Phàm lo lắng nói:
>
> “Đột phá Đại La Kim Tiên không phải là chuyện nhỏ, tuy rằng không có thiên kiếp nhưng ta sợ sẽ có nhân kiếp, bản thể, ngươi vẫn nên tìm một chỗ an toàn để bế quan đi!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Trên đời này còn có chỗ nào an toàn hơn Thiên Không Đảo hay sao?”
>
> Rồi hắn bay đến chỗ hiệu sách, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Thanh Nhã tỷ, ta muốn bế quan!”
>
> Trương Minh Hiên chuẩn bị đại lượng đồ ăn ngon rồi đào một cái hầm ngầm bên trong ngọn núi phía sau hiệu sách bên trên ở Thiên Không Đảo sau núi. Sau khi chui vào động, hắn còn dời đất lấp cửa hang, bắt đầu lần bế quan nghiêm túc đầu tiên.
>
> Trog hầm ngầm dưới nền đất, Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng trên Tam Phẩm Liên Đài, mở miệng nói:
>
> “Thanh Bình, Thí Thần, làm phiền các vị bày trận phòng ngự giúp ta.”
>
> Thí Thần nghi hoặc nói:
>
> “Vì sao? Ngươi còn lo lắng có người tấn công Thiên Không Đảo hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm nghị nói:
>
> “Bên trong tất cả các tác phẩm tiểu thuyết ta đã đọc hay tác phẩm điện ảnh ta đã xem, một khi vai chính bế quan thì chắc chắn sẽ bị người quấy rầy, trong một số trường hợp còn làm cho thất bại trong gang tấc, ta cũng không muốn bị tẩu hỏa nhập ma.”
>
> Thí Thần mở miệng nói:
>
> “Không có nghiêm trọng như vậy đâu! Có chúng ta hộ pháp cho ngươi rồi mà.”
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói:
>
> “Những lời này của ngươi cũng giống hệt như trong những tác phẩm kia, mỗi khi lời này vừa vang lên thì khẳng định sẽ xảy ra chuyện.”
>
> Thí Thần:
>
> “……”
>
> Thanh Bình:
>
> “Đánh sâu vào Đại La xác thật yêu cầu thận trọng, chuẩn bị thêm một chút cũng không thừa.”
>
> Một luồng sáng màu xanh, một luồng sáng màu đen hóa thành một kết giới phòng ngự ngăn cách thiên địa.
>
> Vào lúc này, khí tức cuả Trương Minh Hiên cũng hoàn toàn biến mất.
>
> ……
>
> Sau khi Tây Du kết thúc, trong tam giới, Phật giáo rầm rộ, vô số miếu thờ mọc lên ở khắp nơi, trong lòng của vô số bá tánh đều có linh quang chợt lóe, muốn tiến đến bái phật, hết lòng tin theo Phật giáo.
>
> Phía trước một chùa miếu có hương khói hưng thịnh, Văn Thù Bồ Tát cùng Phổ Hiền Bồ Tát đứng ở trên không trung, phía dưới đông đảo bá tánh ra ra vào vào, lại không một người nào có thể nhìn thấy bọn họ.
>
> Văn Thù Bồ Tát cười nói:
>
> “Đây chính là tác dụng của khí vận, khí vận cường thịnh giúp Phật giáo rầm rộ.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát cười nói:
>
> “Đây là đại thế, cũng là nguyên nhân vì sao trước đây Phật Tổ lại không thèm so đo với Trương Minh Hiên, đại thế cuồn cuộn mà đến không thể ngăn cản, vô luận Trương Minh Hiên có bao nhiêu thủ đoạn, chèn ép Phật giáo như thế nào, một khi Tây Du thành công, hết thảy mọi chuyện đều sẽ nghịch chuyển.”
>
> Văn Thù Bồ Tát tiếc nuối nói:
>
> “Đáng tiếc hắn lại giúp Đạo giáo làm ra tam viện, bằng không thì hiện tại Đạo giáo cũng nên thoái ẩn, trốn vào bên trong núi rừng rồi.”
>
> Phổ Hiền Bồ Tát nói:
>
> “Không sao, chỉ là miễn cưỡng giãy giụa mà thôi.”
>
> “À ừ ~”
>
> Văn Thù Bồ Tát gật gật đầu, thân hình của hai người nhạt dần rồi biến mất.
>
> ……
>
> Vào lúc này, bên trong Hoa Quả Sơn, Tôn Ngộ Không ngồi vắt vẻo ở trên một cái bàn đu bằng dây leo, phía dưới là một đám con khỉ vui cười chơi đùa.
>
> Bạch Tinh Tinh từ bên ngoài đi vào tới, tung người bay lên trên dây du, ngồi xuống bên cạnh Tôn Ngộ Không, cười nói:
>
> “Ngộ Không, sao trông huynh giống như là rất không cao hứng vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không vui cười nói:
>
> “Không có việc gì, chỉ là đột nhiên rảnh rỗi, không biết nên làm cái gì!”
>
> Bạch Tinh Tinh chớp mắt, cười nói:
>
> “Không bằng chúng ta cùng mở một cái cửa hàng trực tuyến đi!”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc nói:
>
> “Cửa hàng trực tuyến ư?”
>
> Bạch Tinh Tinh gật đầu nói:
>
> “Đúng vậy! Hoa Quả Sơn có nhiều hoa quả tươi như vậy, ăn không hết rồi đổ đi cũng quá lãng phí, chúng ta mở một cửa hàng bán trái cây ở Hư Hoang Giới, để đám nhỏ có chuyện làm, có tiền rồi bọn họ cũng có thể mua một vài thứ tốt.”
>
> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, cười hì hì nói:
>
> “Tốt! Tốt! Lão Tôn ta sao lại không nghĩ tới chuyện này cơ chứ? Vẫn là Tinh Tinh thông minh.”
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói:
>
> “Vậy thì muội sẽ đi chuẩn bị!”
>
> Người nhẹ nhàng bay xuống, lướt đi ra ngoài cửa động.
>
>
>
>