Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1035: Mục 1036

TRANG 518# 2

> Chương 1035: Sắc Tà bị tập kích

>

>

>

>

>

>

> Ngao Bích Đồng lập tức không còn tâm trạng nào để chơi đùa nữa, nàng vội vàng nói:

>

> “Đa tạ Minh Hiên ca ca chỉ điểm. Bây giờ, ta sẽ đi thương lượng cùng bốn vị bá phụ, nhất định làm chương trình dự báo thời tiết này thật tốt, sẽ không cô phụ sự tín nhiệm của ngài.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Muội cứ thoải mái mà làm, làm xong lợi đạt tới vạn dân, cũng coi như là một cọc công đức.”

>

> “Vâng!”

>

> Ngao Bích Đồng kiên định gật đầu rồi vội vàng cưỡi mây bay ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kêu lên:

>

> “Này, muội đi đâu thế? Dùng điện thoại liên hệ không phải là được rồi hay sao?”

>

> Ngao Bích Đồng dừng lại ở trên không trung, nghiêm túc nói:

>

> “Minh Hiên ca ca, nếu như lời huynh nói là thật, chương trình dự báo thời tiết sẽ tạo thành ảnh hưởng to như vậy tại Hồng Hoang thì đó chính là một chuyện đại sự của Long tộc, ta cần trở về Tây Hải, trực tiếp thương lượng với bá phụ.”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày nói:

>

> “Nơi này cách Tây Hải đến cả ngàn vạn dặm, trên đường còn có mấy chỗ do Yêu Vương chiếm cứ, muội đi một mình quá nguy hiểm, ta tìm người cùng đi với muội! Sắc Tà, làm phiền cô bồi Bích Đồng đi một chuyến.”

>

> Từ bên trong núi rừng, Sắc Tà bay ra, đứng ở trên không trung, một bộ váy màu tím khiến cho khí chất của nàng càng thêm nổi bất, cười nói:

>

> “Tốt!”

>

> Ngao Bích Đồng vội vàng khoát tay nói:

>

> “Không cần! Không cần! Bình thường, yêu ma không dám trêu chọc Long tộc, không cần làm phiền Sắc Tà tỷ tỷ.”

>

> Sắc Tà cười nói:

>

> “Ta còn chưa có nhìn qua Long cung đâu! Coi như ta hiếu kì muốn đi tham quan một phen, Bích Đồng muội muội sẽ không phải là không chào đón ta chứ?”

>

> Ngao Bích Đồng vội vàng nói:

>

> “Sắc Tà tỷ tỷ muốn đi Long cung, đó là vinh hạnh của ta, làm sao lại không chào đón?”

>

> Sắc Tà nói:

>

> “Vậy thì chúng ta đi thôi!”

>

> “Ừm!”

>

> Ngao Bích Đồng gật nhẹ đầu rồi hai người hóa thành hai vệt sáng bay về phía Tây Hải.

>

> Mùa hè ở Thiên Môn Sơn, bên trong núi rừng, ve kêu râm ran, vang vọng núi rừng, khi Sắc Tà cùng Ngao Bích Đồng bay qua núi rừng thì trên một cây đại thụ, một con Kim Thiền lặng yên không tiếng động biến mất.

>

> Hai người Ngao Bích Đồng, Sắc Tà bình an tiến vào Tây Hải Long Vương, đúng như lời Ngao Bích Đồng đã nói, trên đường đi, mặc dù hai người bay qua trên lãnh địa của rất nhiều Yêu Vương nhưng không có một kẻ nào dám thò cổ ra, tìm phiền phức.

>

> Bên trong Tây Hải Long cung, sau khi Ngao Bích Đồng thương lượng cùng Tây Hải Long Vương xong thì Tây Hải Long Vương lại gõ vang tiếng chuông thần để tứ đại Long Vương tụ tập và họp lại một lần nữa. Sau ba ngày ba đêm bàn bạc, tứ đại Long Vương nhất trí quyết định chương trình dự báo thời tiết này có thể làm, hơn nữa còn muốn làm tốt, dẫn chương trình tiếp tục do Ngao Bích Đồng đảm nhiệm. Không có lý do nào khác, cũng bởi vì Ngao Bích Đồng có quan hệ tốt với Tiêu Dao Thần Quân, không lo bị tính kế.

>

> Trên đường trở về, Ngao Bích Đồng cười hì hì nói:

>

> “Ta đã nói không sao mà!”

>

> Nàng tiếp tục đắc ý nói:

>

> “Ở trên Hồng Hoang, không có mấy tên Yêu Vương không có mắt dám trêu chọc Long tộc đâu.”

>

> Nhìn Ngao Bích Đồng nói chuyện, Sắc Tà chỉ cười mà không nhận xét gì. Bỗng nhiên, nàng kinh hãi hô lên một tiếng:

>

> “Không được!”

>

> Rồi Sắc Tà lập tức bắt lấy cánh tay của Ngao Bích Đồng và kéo nàng bay ngược về phía sau, tốc độ nhanh đến mức thân hình của hai người vẫn còn lưu lại tàn ảnh ở trên không trung.

>

> Một vệt sáng màu vàng xẹt qua, tàn ảnh liên tiếp vỡ vụn.

>

> Sắc Tà bỗng nhiên đánh ra một chưởng, một luồng sáng màu xanh da trời phóng ra.

>

> Ầm.

>

> Một con Kim Thiền run rẩy ở bên trong luồng sáng.

>

> Sắc Tà bỗng nhiên nắm chặt tay, Kim Thiền bị nàng bóp nát, hóa thành vô số điểm sáng ẩn chứa Phật lực bay đầy trời.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Ngao Bích Đồng cũng phi thường khó coi. Nàng vừa mới khoác lác rằng sẽ không có người dám tập kích Long tộc xong vậy mà đã lập tức có kẻ tới đánh mặt rồi, nếu như không phải Sắc Tà tỷ tỷ ra tay, ai biết được chuyện gì có thể xảy ra đây.

>

> Vào lúc này, sắc mặt của Sắc Tà cũng cực kỳ khó coi. Nàng trầm giọng nói:

>

> “Kim Thiền Tử!”

>

> Cũng không có tiếng đáp lời, chỉ có mấy vệt sáng màu vàng tiếp tục bay ra từ trong hư không, như màn mưa bắn về phía hai người Sắc Tà.

>

> Sắc Tà cười lạnh một tiếng, tiện tay đẩy Ngao Bích Đồng về phía sau, đàn tì bà hiển hiện trong tay, bàn tay lướt qua.

>

> Tranh ~ một tiếng đàn vang lên, từng gợn sóng màu xanh tràn ngập ra.

>

> Những vệt sáng màu vàng đang phóng tới gặp phải gợn sóng màu xanh thì lập tức ngừng lại ở trên không trung, hóa thành từng con Kim Thiền lung lay sắp đổ, sau đó Kim Thiền nhanh chóng biến thành màu đen và hóa thành tro bụi đi.

>

> “Biết ~” .

>

> Một tiếng ve kêu chói tai hóa thành sóng âm trực tiếp xâm nhập vào trong não hải, Ngao Bích Đồng kêu thảm một tiếng, giơ tay che đầu, sắc mặt tái nhợt, thân hình lung lay sắp đổ.

>

> Sắc Tà nhanh chóng gảy tì bà, tiếng tỳ bà leng keng rung động, giống như châu rơi khay ngọc, áp chế tiếng ve kêu chói tai. Ở sau lưng nàng, hư ảnh một con bọ cạp to lớn với đôi mắt đỏ thắm như máu hiển hiện.

>

> Đuôi bọ cạp đột nhiên đâm ra, một nửa chiếc đuôi biến mất ở trên không trung.

>

> Ở nơi xa, không gian khẽ rung chuyển.

>

> “A ~”

>

> Đồng thời, một tiếng hét thảm vang lên.

>

> Hư ảnh bọ cạp to lớn đứng ở sau lưng Sắc Tà thu hồi chiếc đuôi của mình, sau đó nhạt dần rồi biến mất.

>

> Ngao Bích Đồng vội vàng bay tới, quan tâm hỏi:

>

> “Sắc Tà tỷ tỷ, tỷ đã thắng sao? Địch nhân ở đâu?”

>

> Sắc Tà tự tin cười một tiếng nói:

>

> “Tự nhiên là thắng, nhưng đối phương cũng không yếu, để hắn chạy thoát mất.”

>

> Ngao Bích Đồng tức giận nói:

>

> “Địch nhân là ai? Hiện tại, ta sẽ đi nói cho mấy vị bá phụ, nhất định không cho hắn sống yên ổn.”

>

> Sắc Tà lắc đầu nói:

>

> “Không cần, đây là ân oán giữa ta và hắn, ta sẽ tự mình xử trí.”

>

> Ngao Bích Đồng lo lắng nói:

>

> “Thế nhưng mà. . .”

>

> Sắc Tà cười nói:

>

> “Tốt, chúng ta trở về đi!”

>

> Rồi nàng đưa tay khoác lên trên vai của Ngao Bích Đồng, hai người hóa thành vệt sáng biến mất không thấy gì nữa.

>

> Cùng lúc này, trên một đỉnh núi ở ngoài vạn dặm, thân hình của Kim Thiền Tử đột nhiên lảo đảo, hiển hiện từ giữa không trung, trên đầu có một cái cục u lớn.

>

> Kim Thiền Tử phẫn nộ gầm lên:

>

> “Đáng ghét ~ đáng ghét ~ nếu như không phải đạo quả của ta không được đầy đủ thì sao lại có thể bị con ả kia đánh bại chật vật như thế?”

>

> Kim Thiền Tử sờ cục u trên đầu một chút, hít sâu một hơi, đau nhức ~ thật sự là quá đau~ loại đau nhức như Nguyên Thần đều muốn bị xé rách này cho dù Đại La Kim Tiên cũng không ngăn cản nổi.

>

> Ngao Bích Đồng, Sắc Tà bay vào Huyền Không Đảo và nhanh chóng thấy được Trương Minh Hiên đang nằm dài trên ghế.

>

> Sắc Tà ôm quyền cười nói:

>

> “Thần Quân, Sắc Tà may mắn không làm nhục mệnh ~ “

>

> Ở bên cạnh, Ngao Bích Đồng nhịn không được kêu lên:

>

> “Minh Hiên ca ca, chúng ta bị người tập kích, nếu không phải Sắc Tà tỷ tỷ ra tay, ta sợ là không về được.”

>

> “A ~”

>

> Nghe Ngao Bích Đồng nói vậy, Trương Minh Hiên lập tức đứng lên, lông mày nhíu chặt, nói:

>

> “Là ai?”

>

> Sắc Tà do dự một chút nói:

>

> “Chuyện này không có quan hệ gì với Bích Đồng muội muội, nguyên nhân của lần tập kích này chính là bắt nguồn từ ta, là Kim Thiền Tử sau khi thành Phật muốn thôn phệ ta, hoàn thiện chính mình.”

>

> Trương Minh Hiên biến sắc, sau đó cười nói với Ngao Bích Đồng:

>

> “Bích Đồng, chuyện muội thương lượng với Tứ Hải Long Vương thế nào?”

>

> Ngao Bích Đồng đắc ý cười nói:

>

> “Chúng ta đã thương lượng xong, mấy vị bá phụ cũng đồng ý.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Vậy là tốt rồi, nhanh đi làm chuẩn bị đi! Ta định biến chương trình dự báo thời tiết thành tiết mục cố định hàng ngày giống như chương trình tiêu điểm thăm hỏi vậy.”

>

> Ngao Bích Đồng kinh hỉ kêu lên:

>

> “Huynh nói thật sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười.

>

> Ngao Bích Đồng quay đầu chạy ra ngoài, vui cười nói:

>

> “Vậy muội đi chuẩn bị luôn đây.”

>

> Sau khi Ngao Bích Đồng đi ra ngoài, sắc mặt của Trương Minh Hiên lập tức trở nên nặng nề, hắn trầm giọng nói:

>

> “Sắc Tà, cô xác định lần tập kích này là Đường Tam Tạng ra tay hay sao?”

>

> Sắc Tà nghiêm túc nói:

>

> “Là Kim Thiền Tử, ta đã quá quen thuộc với thủ đoạn của hắn rồi, sao có thể nhận nhầm được. Chỉ có điều là không biết vì nguyên nhân gì, sau khi thành Phật, hắn dường như lại yếu hơn trước nhiều, ngay cả khí tức đều ẩn ẩn có chút phù phiếm.”

>

> Trương Minh Hiên thở dài, cảm thán nói:

>

> “Xem ra Cửu Chuyển Kim Đan cũng không thể cứu Đường Tam Tạng rồi! Thật đáng tiếc.”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Làm phiền Sắc Tà sư muội, sư muội đi về trước đi! Ta muốn nghĩ một vài chuyện.”

>

> Nghe được lời nói này của Trương Minh Hiên, trong lòng Sắc Tà run lên, tiểu lão gia lại muốn tính kế người khác rồi hay sao? Không biết lần này lại là thằng xui xẻo nào chọc giận tiểu lão gia đây? Chẳng lẽ là Kim Thiền Tử sao? !

>

> Sắc Tà lập tức nói:

>

> “Vâng!”

>

> Rồi nàng quay người, vội vàng đi ra ngoài.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!