TRANG 518# 1
> Chương 1034: Kim Thiền Tử tìm căn do
>
>
>
>
>
>
> Một mình Tôn Ngộ Không ngơ ngác đứng ở bên ngoài Đại Lôi Âm Tự, chỉ cảm thấy trong lòng vắng vẻ, trong đầu hiện lên cảnh tượng một đường lấy chân kinh, Đường Tam Tạng dong dài, mềm lòng lại có chút tham tài, Trư Bát Giới lười biếng, tham ăn lại háo sắc, Sa Ngộ Tịnh chịu thương chịu khó lại rất điệu thấp, Tiểu Bạch Long một đường hóa thành con ngựa trắng kéo mọi người đi về phía trước.
>
> Hiện tại kinh thư vào tay, Đường Tam Tạng cùng Kim Thiền Tử hợp thành nhất thể, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh quay lại Thiên Đình, Tiểu Bạch Long đi Bát Bộ Thiên Long chúng, mấy thầy trò đi thì đi tan thì tan.
>
> Tôn Ngộ Không cười vài tiếng, hốc mắt đỏ lên, tự nói:
>
> “Đi rồi cũng tốt! Đi rồi cũng tốt! Lão Tôn ta cũng nên đi. Tiểu hòa thượng, lão Tôn ta sẽ chiếu cố tốt Nữ Nhi Quốc cho ngươi, con gái của ngươi cũng chính là cháu gái của ta, lão Tôn ta cũng sẽ bảo vệ tốt nàng.”
>
> Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái bay lên trời, hóa thành một vệt sáng màu vàng xẹt qua không trung, thét dài một tiếng phá chín tầng mây.
>
> Sau khi rời khỏi Đại Lôi Âm Tự, Kim Thiền Tử ngẩng đầu nhìn thoáng qua xung quanh, nghe tiếng thét dài quanh quẩn trên không trung, trong lòng không biết làm sao lại cảm thấy có chút khó chịu, hắn xoay người tiếp tục đi về nơi xa, đi đến trước một tòa cung điện quen thuộc.
>
> La Hán trông coi trước cửa cung điện cung kính tiến lên, bái một cái rồi nói:
>
> “Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật!”
>
> Đường Tam Tạng lạnh nhạt nói:
>
> “Bì Lam Bà Bồ Tát ở đâu?”
>
> Hai La Hán liếc nhìn nhau, một La Hán chần chờ một chút rồi nói:
>
> “Bẩm Phật Đà, linh hồn Bì Lam Bà Bồ Tát đã về nơi cực lạc rồi.”
>
> Nghe thấy thế, đôi mắt của Đường Tam Tạng đột nhiên trừng lớn, hắn kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Cái gì?”
>
> Một La Hán khác vội vàng nói:
>
> “Không dám lừa gạt Chiên Đàn Công Đức Phật, mấy năm trước Bì Lam Bà Bồ Tát ngã xuống ở Bàn Tơ Lĩnh, ngay cả Xá Lợi Tử cũng không bay trở về Linh Sơn được.”
>
> Nghe vậy, sắc mặt của Kim Thiền Tử lại càng thêm khó coi, hắn mới chuyển thế bao lâu mà đã có phát sinh biến hóa lớn như vậy? Rốt cuộc trong quá trình chuyển thế đã xảy ra chuyện gì? Vì sao mà hắn lại không thể hấp thu được hoàn toàn linh hồn của một đời cuối cùng?
>
> Kim Thiền Tử quay đầu rời đi. Suy nghĩ một chút, hắn đi ra Linh Sơn, cưỡi mây bay đến Núi Lạc Già ở Nam Hải.
>
> Núi Lạc Già, trước cửa lớn, Mộc Tra đang cung kính đứng chờ, vừa thấy Kim Thiền Tử bay đến, lập tức nói:
>
> “Chiên Đàn Công Đức Phật, Bồ Tát lệnh ta chờ ở đây đã lâu, xin mời ngài đi theo ta.”
>
> Kim Thiền Tử gật đầu nói:
>
> “Làm phiền Tôn giả ~”
>
> Mộc Tra khẽ mỉm cười, dẫn Kim Thiền Tử đi vào bên trong, xuyên qua Tử Trúc Lâm, ở bên hồ hoa sen nhìn thấy Quan Âm Bồ Tát đang ngồi xếp bằng phía trên đài sen.
>
> Kim Thiền Tử khẽ thi lễ nói:
>
> “Bái kiến Quan Âm Bồ Tát!”
>
> Quan Âm Bồ Tát cũng gật đầu đáp lễ, cười nói:
>
> “Bái kiến Chiên Đàn Công Đức Phật, mời ngồi!”
>
> Một đài sen xuất hiện ở phía đối diện Quan Âm Bồ Tát.
>
> Kim Thiền Tử nói:
>
> “Đa tạ Bồ Tát!”
>
> Rồi hắn chậm rãi bay đến, ngồi xếp bằng phía trên đài sen.
>
> Quan Âm Bồ Tát cười nói:
>
> “Ta đã biết được lý do Chiên Đàn Công Đức Phật đến đây. Chiên Đàn Công Đức Phật hãy xem.”
>
> Nói xong, Quan Âm duỗi tay ra, một mặt kính xuất hiện, bên trong mặt kính là hình ảnh của Huyền Trang lúc còn là trẻ con, bị mẹ ruột đặt trong nôi và thả xuôi dòng nước, lúc sau được một hòa thượng già cứu, đặt tên là Giang Lưu Nhi.
>
> Hình ảnh trong mặt kính liên tục biến đổi, gần như tất cả mọi chuyện từ lúc Huyền Trang còn trẻ con mãi cho đến khi Tây Du kết thúc đều được chiếu một lần.
>
> Sau khi hình ảnh kết thúc, Kim Thiền Tử lạnh nhạt nói:
>
> “Bồ Tát, đây đều là chuyện cũ năm xưa, ta chỉ muốn biết một nửa đạo quả kia của ta giờ ở nơi nào? Ta xem từ nãy đến giờ cũng không có thấy những chuyện kia có liên quan gì đến tung tích một nửa đạo quả kia của ta.”
>
> Quan Âm Bồ Tát nói:
>
> “Một nửa đạo quả kia của Chiên Đàn Công Đức Phật mất đi khi nào và mất đi như thế nào, bần tăng cũng không biết, nhưng mà theo ta được biết thì quốc vương của Nữ Nhi Quốc đang từ người bình thường, đột nhiên có tu vi không thấp, hơn nữa sử dụng vẫn là phật lực, lúc thi triển pháp thuật thì có tiếng ve sầu kêu vang lên.”
>
> Nghe đến đây, sắc mặt của Kim Thiền Tử lập tức biến đổi, hắn giận dữ nói:
>
> “Quốc vương của Nữ Nhi Quốc sao? Thật là to gan!!”
>
> Rồi hắn đứng dậy, bay ra phía ngoài.
>
> Quan Âm vội vàng kêu lên:
>
> “Chiên Đàn Công Đức Phật muốn đi nơi nào?”
>
> Nghe thấy câu hỏi Quan Âm Bồ Tát, bước chân của Kim Thiền Tử ngừng lại, hắn giận dữ nói:
>
> “Tự nhiên là đi Nữ Nhi Quốc tìm về một nửa đạo quả kia của ta, chỉ là một phàm nhân cũng dám mưu đồ chiếm đọat đạo quả của ta, cho dù đồ thành diệt quốc cũng khó chuộc tội này.”
>
> Quan Âm Bồ Tát cười khẽ nói:
>
> “Chiên Đàn Công Đức Phật, Nữ Nhi Quốc chính là thánh địa được Nữ Oa Nương Nương bảo vệ trong nhân gian, nếu như ngươi xông vào thì chỉ có đường chết mà thôi.”
>
> Kim Thiền Tử đứng ở tại chỗ, giãy giụa một lát rồi xoay người tiếp tục đi ra ngoài.
>
> Sau khi Kim Thiền Tử đi rồi, Mộc Tra ở bên cạnh lo lắng hỏi:
>
> “Bồ Tát, ngài không sợ Kim Thiền Tử sẽ xâm nhập Nữ Nhi Quốc tạo thành sát nghiệt, bởi vậy liên lụy đến ngài hay sao?”
>
> Quan Âm Bồ Tát cười nói:
>
> “Sẽ không! Kim Thiền Tử là Cổ trùng đắc đạo, vô số lần giãy giụa ra từ trong sinh tử, hắn cũng là kẻ tiếc mệnh.”
>
> Đúng như Quan Âm Bồ Tát đã dự đoán, một đoạn thời gian trôi qua, ở Nữ Nhi Quốc vẫn không hề có chuyện kỳ lạ gì xảy ra.
>
> Hôm nay, ở Thiên Môn Sơn, mặt trời lên cao, Trương Minh Hiên đang cùng mấy người Lý Thanh Tuyền đang trượt băng ở trên mặt sông đã đóng băng, Nha Nha cũng học dáng giang rộng hai tay ra giống như một con bươm bướm nhỏ vui sướng bay lượn qua lại ở trên bờ sông.
>
> Trương Minh Hiên thong thả trượt nhẹ trên mặt sông, nhưng mà nếu so sánh với những người khác thì hắn trông chẳng khác gì một ông lão đang tập tễnh đi cả.
>
> Lý Thanh Tuyền cười ha hả từ nơi xa trượt tới, tung người ở trước mặt Trương Minh Hiên rồi trượt quanh hắn một vòng và nói:
>
> “Trương Minh Hiên, ngươi cũng quá chậm rồi đó!”
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói:
>
> “Ngươi không hiểu, mỗi người đều có một cách chơi riêng của mình.”
>
> Sau đó, hắn kỳ quái nói:
>
> “Thanh Tuyền, cô cùng Hồng Hài Nhi giận nhau hay sao? Sao lại không gọi hắn tới chơi? Đã lâu lắm rồi ta không gặp hắn!”
>
> Lý Thanh Tuyền chậm rãi trượt ở bên người Trương Minh Hiên, tùy ý nói:
>
> “Hắn bỏ nhà đi ra ngoài rồi.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:
>
> “Hắn? Bỏ nhà trốn đi sao?”
>
> Tấn Dương cũng trượt qua tới, cười hì hì nói:
>
> “Đúng vậy! Nghe nói bởi vì Thiết Phiến công chúa quản hắn quá nghiêm, Ngưu Ma Vương lại không dám bao che, Ngọc Diện công chúa hiện tại cũng đứng cùng một phe với Thiết Phiến công chúa. Hồng Hài Nhi vài lần khóc lóc kể lể, sống ở nhà không nổi nữa, sau đó hắn liền bỏ nhà đi ra ngoài.”
>
> Trương Minh Hiên ha ha cười nói:
>
> “Đứa bé này thật xui xẻo!”
>
> Thân hình của Nha Nha lướt nhẹ trên mặt sông, tạo thành một đường cong xinh đẹp, đáp xuống ở trước mặt Trương Minh Hiên rồi nàng ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên cười hì hì nói:
>
> “Ba ba ~ ba ba ~ ta về sau sẽ không bỏ nhà trốn đi.”
>
> Trương Minh Hiên khom lưng xoa xoa mái tóc của Nha Nha, cười nói:
>
> “Nha Nha là đứa bé ngoan.”
>
> Nha Nha híp mắt, hì hì cười.
>
> Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương mỗi người kéo lấy một cánh tay của Nha Nha, cười nói:
>
> “Chúng ta đi chơi thôi ~”
>
> Rồi ba người cười vui và tiếp tục trượt ra xa.
>
> Ngao Bích Đồng trượt đến bên người Trương Minh Hiên, cười hì hì nói:
>
> “Minh Hiên ca ca, ta cũng muốn mở một phát sóng trực tiếp.”
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi:
>
> “Muội định phát sóng trực tiếp về vấn đề gì?”
>
> Ngao Bích Đồng chớp chớp mắt, cười nói:
>
> “Ta thông qua di động trước đó liên hệ bốn người dượng của ta, nhờ bọn họ báo chỗ sắp sửa trời mưa cho ta biết để ta phát sóng trực tiếp tin tức trời mưa.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:
>
> “Thế không phải là chương trình dự báo thời tiết hay sao?”
>
> Ngao Bích Đồng nghi hoặc nói:
>
> “Chương trình dự báo thời tiết ư? Đó là gì?”
>
> Trương Minh Hiên giải thích nói:
>
> “Dự báo thời tiết chính là dự báo thời tiết sẽ xảy ra ở một số nơi trong ngày mai, ngày kia, ví dụ như là ở Đường Quốc, ngày mai trời đầy mây, ở Ngạo Lai Quốc, ngày kia có tuyết, … Nhờ có chương trình dự báo thời tiết mà bá tánh đều có thể sớm chuẩn bị cho công việc ngay sau.”
>
> Ngao Bích Đồng thè lưỡi, ngượng ngùng nói:
>
> “Việc muội làm không phải là dự báo thời tiết, muội chỉ đinh phát sóng trực tiếp cảnh tượng Long Vương làm mưa xuống mà thôi.”
>
> Rồi sau đó, giống như nghĩ đến chuyện gì, nàng nói:
>
> “Nhưng mà chương trình dự báo thời tiết này có vẻ thú vị hơn việc phát sóng trực tiếp trời mưa của muội nhiều, giống như rất có tiền đồ.”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói:
>
> “Đó là đương nhiên, chín phần bá tánh trên đời làm nghề nông, mà việc làm nông lại cùng một nhịp thở với thời tiết, chỉ cần muội có thể làm tốt chương trình dự báo thời tiết này, ta dám nói ít nhất có một nửa người trên Hồng Hoang sẽ chú ý đến chương trình dự báo thời tiết của muội.”
>
> Ngao Bích Đồng trợn mắt há hốc mồm nói:
>
> “Sẽ có nhiều như vậy sao?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nghiêm túc nói:
>
> “E rằng sẽ chỉ có nhiều hơn chứ không ít hơn đâu.”
>
>
>
>