Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1033: Mục 1034

TRANG 517# 2

> Chương 1033: Đường ai nấy đi

>

>

>

>

>

>

> Như Lai tiếp tục nói với Tiểu Bạch Long:

>

> “Quảng Tấn, ngươi vốn là con trai của Tây Long Vương, bởi vì hỏng báu vật mà Ngọc Hoàng Thượng Đế tặng, đáng lẽ bị tội chết nhưng Quan Thế Âm Bồ Tát đã cin cho phò giá Đường Tăng để chuộc lại những lỗi lầm đã gây ra. Trên đường Tây Du có công chở thánh tăng tới Tây Thiên và chở chân kinh về Đông Thổ Đại Đường, gia thăng Chính Quả làm Quảng Lực Bồ Tát trong Bát Bộ Thiên Long.”

>

> Tiểu Bạch Long vui mừng bái một cái và nói:

>

> “Đa tạ Phật Tổ!”

>

> quả vị này còn cao hơn Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh một bậc.

>

> Từ bên trong biển công đức khổng lồ trên không trung lại có một phần công đức hóa thành cột sáng phóng xuống, tiến vào trong cơ thể của Tiểu Bạch Long, khí tức của Tiểu Bạch Long cũng nhanh chóng gia tăng, Kim Tiên trung kỳ, Kim Tiên hậu kỳ, Thái Ất Kim Tiên sơ kỳ, Thái Ất Kim Tiên trung kỳ.

>

> Tôn Ngộ Không đứng ở bên cạnh, chớp mắt mấy cái rồi lớn tiếng kêu lên:

>

> “Phật Tổ, lão Tôn ta có chuyện muốn nói!”

>

> Như Lai cười nói:

>

> “Đấu Chiến Thắng Phật có gì lời muốn nói?”

>

> Tôn Ngộ Không chỉ vào Khẩn Cô Chú trên đỉnh đầu của mình, cười hì hì nói:

>

> “Lúc trước, lão Tôn ta bị Phật Tổ đè ở dưới Ngũ Hành Sơn, lại được tiểu hòa thượng cứu, lão Tôn ta bảo hộ hắn đi Tây Thiên lấy kinh, vì ước thúc lão Tôn ta còn lừa ta đeo cái vòng kim cô này lên trên đầu, hiện tại Tây Thiên cũng tới rồi, kinh cũng đã lấy, lão Tôn ta cũng thành Phật, Phật Tổ có phải là nên tháo bỏ cái vòng kim cô này hay không?”

>

> Như Lai mở miệng chậm rãi nói:

>

> “Đấu Chiến Thắng Phật, lúc trước, tính cách của cậu nóng như lửa, trời sinh tính cuồng dã, vì vậy ta mới ban cho Đường Tam Tạng một cái vòng kim cô dùng để ước thúc cậu. Hiện giờ này một đường đi tới ngươi hàng tâm ma, hiểu rõ lý lẽ, triệt ngộ thành Phật. Chiếc vòng kim cô này tự nhiên cũng không cần nữa.”

>

> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, chờ mong nhìn Như Lai Phật Tổ.

>

> Như Lai Phật Tổ duỗi tay ra, vòng kim cô trên đỉnh đầu Tôn Ngộ Không đột nhiên buông lỏng rồi bay lên, xoay tròn ở trên không trung một cái rồi dừng lại ở trên đỉnh đầu Kim Thiền Tử.

>

> Kim Thiền Tử kinh hoảng kêu lên:

>

> “Phật Tổ!”

>

> Tôn Ngộ Không ‘ ngô ~’ một tiếng, vò đầu bứt tai, lòng tràn đầy nghi hoặc. Phật Tổ đang định làm gì vậy? Chẳng lẽ là muốn báo thù giúp cho lão Tôn ta hay sao?

>

> Như Lai nhìn Kim Thiền Tử đang kinh hoảng, chậm rãi nói:

>

> “Thứ này có thể giúp ngươi ổn định tâm tình, trấn áp tâm ma.”

>

> Nghe vậy, Kim Thiền Tử vui mừng bái một cái và nói:

>

> “Đa tạ Phật Tổ!”

>

> Ở bên cạnh, Trư Bát Giới thở dài, sư phó ơi, hiện tại cho dù người có ăn Cửu Chuyển Kim Đan thì cũng không xoay chuyển được tình thế rồi.

>

> Như Lai mở miệng nói:

>

> “Phong thưởng xong, Tây Du kết thúc!”

>

> Chư Phật, La Hán, Bồ Tát chắp tay trước ngực nói:

>

> “A Di Đà Phật Kính chào Chiên Đàn Công Đức Phật Kính chào Đấu Chiến Thắng Phật ”

>

> Kim Thiền Tử miễn cưỡng cười cười, trông thế nào cũng không giống như là đang vui vẻ cả, hắn đứng dậy, chắp tay, ánh mắt thất thần như đang nghĩ chuyện khác.

>

> Tôn Ngộ Không cao hứng cười, quơ chân múa tay.

>

> Từ bên trong biển công đức khổng lồ trên không trung lại có một phần công đức hóa thành vô số đóa hoa sen màu vàng rơi xuống Linh Sơn, Phạn âm rung trời.

>

> Lúc này, bên trong biển công đức khổng lồ trên không trung còn lại 3 phần, một phần hóa thành một vệt sáng bay đến Thiên Môn Sơn, rơi vào trong cơ thể Trương Minh Hiên, một phần bay lên Thiên Đình, một phần công đức cuối cùng phân liệt thành rất nhiều phần nhỏ hơn, bay tứ tán, rơi vào trong cơ thể những thần tiên yêu quái đã từng ra tay trên đường Tây Du, ví dụ như Văn Thù, Phổ Hiền, Quan Âm, Kim Bằng, Khổng Chân, Áp Long phu nhân từ từ.

>

> Trên Thiên Đình, bên trong Dao Trì tiên cảnh, Ngọc Đế đang ngồi ở bên hồ nước câu cá, một luồng công đức khổng lồ từ trên không trung rơi xuống.

>

> Ngọc Đế vung tay lên, chỉ trong nháy mắt luồng công đức này đã ngừng lại hóa thành một vệt sáng màu vàng bắn thẳng vào bên trong Tư Pháp Thần Điện.

>

> Bên trong Tư Pháp Thần Điện, Dương Tiễn cả người tràn ngập huyền hoàng công đức chi lực, đứng lên cảm kích nói:

>

> “Cảm ơn cậu ~”

>

> Bên trong Dao Trì, Ngọc Đế khẽ cười một tiếng.

>

> ……

>

> Tây Ngưu Hạ Châu, bên trong Ngũ Trang Quan, Trấn Nguyên Tử ngồi xếp bằng ở dưới gốc cây Nhân Sâm Quả, Thanh Phong ngồi ở bên cạnh vất vả gõ chữ, Minh Nguyệt lười biếng ngồi ngủ gà ngủ gật ở trên ghế dựa.

>

> Đột nhiên, bầu trời đổi màu, huyền hoàng chi khí tràn ngập tầng mây, một phần công đức từ trên trời giáng xuống.

>

> Trấn Nguyên Tử tùy ý vung tay lên công đức chi lực dừng ở trên không trung rồi sau đó bị phân thành hai và chui vào trong cơ thể Thanh Phong, Minh Nguyệt.

>

> Minh Nguyệt bừng tỉnh dậy, xoa xoa nước miếng vội vàng vui mừng nói:

>

> “Đa tạ lão gia!”

>

> “Ừ ”

>

> Trấn Nguyên Tử ừ một tiếng rồi tiếp tục nhắm mắt đả tọa.

>

> Thanh Phong, Minh Nguyệt cũng ngồi xuống tu luyện, cố gắng hấp thu công đức chi lực.

>

> Minh Nguyệt liếc mắt nhìn Thanh Phong một cái rồi đôi mắt lập tức trừng to.

>

> Đẹp trai quá! Đẹp trai quá!

>

> Khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt giống nhau sao trời, đôi lông mày hơi nhếch lên khiến cho dung mạo có thêm vài phần oai hùng, dáng người hoàn mỹ, khí chất nhiều hơn ngày thường vài phần ưu nhã , trong tam giới khó tìm được nam tử nào như thế!

>

> Thanh Phong phục hồi tinh thần lại, liếc nhìn Minh Nguyệt, nghi hoặc nói:

>

> “Minh Nguyệt, cô đang nhìn cái gì vậy?”

>

> Minh Nguyệt ê ẩm nói:

>

> “Không có gì ~ trên đầu ngươi có cứt chim.”

>

> “A ~”

>

> Thanh Phong sợ hãi kêu một tiếng, vội vàng định giơ tay sờ đầu nhưng tay nâng lên đến nửa chừng thì lập tức ngừng lại, hắn tức giận nói:

>

> “Minh Nguyệt, nơi này chính là Ngũ Trang Quan, làm gì có con chim nào có thể tiến vào mà ỉa lên đầu ta được?”

>

> Minh Nguyệt trừng mắt, nói:

>

> “Ta nói có là có.”

>

> Thanh Phong ngượng ngùng nói:

>

> “Được rồi, cô nói có là có.”

>

> Minh Nguyệt trừng mắt nói:

>

> “Nhìn cái gì đâu? Còn không mau gõ chữ đi?!”

>

> Thanh Phong nhỏ giọng nói:

>

> “Ta muốn nghỉ ngơi một chút.”

>

> Minh Nguyệt răn dạy:

>

> “Ngẫm lại người đọc chờ chương mới trước di động, ngẫm lại số hàng hóa chưa tiền trả bên trong giỏ hàng của ta, ngươi còn không biết xấu hổ muốn nghỉ ngơi hay sao?”

>

> Thanh Phong liên tục lắc lắc đầu, ngồi xếp bằng trên mặt đất, tiếp tục gõ chữ.

>

> Thấy thế, khóe miệng của Minh Nguyệt hơi nhếch lên, nàng nói:

>

> “Như thế còn tạm được!”

>

> Rồi nàng ngồi trở lại lên ghế dựa nhưng không kìm lòng được, ánh mắt lại lần nữa ngưng tụ ở trên người Thanh Phong, thật sự quá đẹp trai! Nam nhân đẹp trai nhất là lúc nghiêm túc làm việc.

>

> Đại Lôi Âm Tự, Như Lai lại nói một tràng dài rồi mới ra hiệu cho mọi người nghỉ ngơi. Chúng Phật, La Hán, Bồ Tát bái Như Lai một cái rồi liên tiếp biến mất.

>

> Kim Thiền Tử nhanh chân đi ra ngoài.

>

> Tôn Ngộ Không ở phía sau chớp mắt, kêu lên:

>

> “Tiểu hòa thượng ~ tiểu hòa thượng ~”

>

> Nhưng bước chân của Kim Thiền Tử vẫn không ngừng lại, giống như là không nghe thấy tiếng gọi của Tôn Ngộ Không vậy.

>

> Thấy thế, thân hình của Tôn Ngộ Không chợt lóe, ngăn ở trước mặt Đường Tam Tạng rồi hắn vui cười nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?”

>

> Kim Thiền Tử nhíu mày, lãnh đạm nói:

>

> “Ngươi có chuyện gì?”

>

> Tôn Ngộ Không ‘ồ ’ một tiếng, vò đầu bứt tai nghi hoặc đánh giá Kim Thiền Tử, vừa rồi ở bên trong Đại Lôi Âm Tự hắn đã cảm giác thấy Đường Tam Tạng có chút không đúng, tại sao lại biến hóa lớn như vậy?

>

> Kim Thiền Tử thấy Tôn Ngộ Không không nói lời nào, tiếp tục đi ra ngoài.

>

> Trư Bát Giới đi đến bên cạnh Tôn Ngộ Không, lắc đầu thở dài, nói:

>

> “Hầu ca, hắn đã không phải là sư phó quen thuộc của chúng ta nữa rồi!”

>

> Tôn Ngộ Không nghi hoặc nói:

>

> “Thằng ngốc, ngươi nói vậy là có ý tứ gì?”

>

> Trư Bát Giới giải thích:

>

> “Hầu ca, sư phó của chúng ta chính là Kim Thiền Tử chuyển thế. Hiện tại hắn thành Phật, pháp lực khôi phục, tự nhiên biến thành Kim Thiền Tử, Nhị đệ tử của Phật Tổ kia mà không còn là Đường Tam Tạng, tăng nhân của Đại Đường nữa.”

>

> Nghe được lòi giải thích của Trư Bát Giới, đôi mắt của Tôn Ngộ Không đột nhiên trừng lớn, hắn sợ hãi kêu nói:

>

> “Tại sao lại như vậy?”

>

> Sa Ngộ Tịnh đi đến bên cạnh Tôn Ngộ Không, thở dài nói:

>

> “Đại sư huynh, chúng ta cũng phải đi rồi!”

>

> Trong lòng Tôn Ngộ Không trầm xuống, hắn nói:

>

> “Các ngươi muốn đi đâu? Các ngươi không phải là đã được Phật giáo phong làm Kim Thân La Hán cùng Tịnh Đàn Sứ Giả rồi hay sao?”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Đại sư huynh, ta cũng không gạt ngươi, lúc trước chính là bởi vì Tây Du nên chúng ta mới hạ giới. Hiện tại Tây Du đã kết thúc, chúng ta tự nhiên cũng nên quay lại Thiên Đình.”

>

> Sa Ngộ Tịnh ôm quyền nói:

>

> “Đại sư huynh, bảo trọng!”

>

> Nói xong, hai người hóa thành hai vệt sáng phóng lên cao, bay lên Thiên Đình.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!