TRANG 517# 1
> Chương 1032: Sắc phong tôn vị
>
>
>
>
>
>
> Một ngày trên Thiên giới chính là một năm ở dưới hạ giới.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, tính từ lúc Đường Tam Tạng mang chân kinh trở về cũng đã được 5 ngày, Như Lai mở miệng nói:
>
> “Thời gian đã đến, tiếp dẫn mấy thầy trò Đường Tam Tạng trở về.”
>
> Có tám Kim Cương bước ra khỏi hàng, cung kính bái một cái nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Rồi bọn họ nhanh chóng rời khỏi Đại Lôi Âm Tự, bay về phía Đại Đường.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, Linh Sơn chư chúng Phật Tổ, Bồ Tát, Thánh Tăng, La Hán, Ngũ Phương Yết Đế, Bỉ Khâu, Ưu Bà Di, Lục Đinh, Lục Giáp, Tứ Bộ Công Tào, Hộ Pháp Già Lam, … vô số thần phật trang nghiêm chắp tay.
>
> Sau một lát, tám đại Kim Cương dẫn mấy thầy trò Đường Tam Tạng lần nữa đi vào Linh Sơn. CHỉ trong giây lát, trên Linh Sơn, phật quang đại phóng, tiếng Phạn xướng vang vọng vòm trời, đám mây nhiều màu rực rỡ lượn lờ quanh đỉnh núi, thụy khí bốc lên, kim long vờn quanh đỉnh Linh Sơn bay múa, Thải Phượng đứng ở trên đám mây hót vang, thật là một cảnh tượng cực lạc uy nghiêm.
>
> Đường Tam Tạng kinh ngạc nhìn Linh Sơn, trong lòng có chút hoảng loạn, nói:
>
> “Các đồ đệ, lần trước, chúng ta đi vào Linh Sơn sao không có thấy cảnh tượng này?”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó, lần trước chúng ta là tới lấy chân kinh, lần này là chúng ta tuyên truyền giảng giải kinh thư xong, công đức trọn vẹn, đãi ngộ tự nhiên sẽ có khác biệt.”
>
> Đường Tam Tạng gật gật đầu, thật cẩn thận đi theo tám đại Kim Cương, đi đến Đại Lôi Âm Tự.
>
> Lúc đi đến trước cửa Đại Lôi Âm Tự, Đường Tam Tạng đột nhiên dừng chân lại, nhíu mày.
>
> Tôn Ngộ Không nghi hoặc nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, ngươi làm sao vậy?”
>
> Đường Tam Tạng bật cười nói:
>
> “Không biết làm sao vi sư đột nhiên có chút hoảng hốt.”
>
> Thấy thế, trong mắt của Trư Bát Giới hiện lên một tia không đành lòng, hắn nhỏ giọng nói:
>
> “Sư phó, hay là chúng ta trở về đi? Kinh thư đã vào tay, chúng ta trở về tiếp tục phổ độ chúng sinh là được.”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nghiêm nghị nói:
>
> “Ngộ Năng, vi sư là đệ tử Phật môn, Phật Tổ đã triệu kiến, ta sao có thể không tới?”
>
> Rồi hắn sửa sang lại quân áo một chút và bước đi vào.
>
> Trư Bát Giới lắc đầu thở dài một tiếng rồi cùng đi vào theo.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, chúng Phật an tọa, phật quang chiếu rọi, thụy khí bốc lên, các vị Phật Đà, La Hán, Bồ Tát đều nhìn về phía mấy thầy trò Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng dẫn đám người Tôn Ngộ Không đi đến phía trước đại điện, quỳ lạy xuống nói:
>
> “Huyền Trang, tăng nhân của Đại Đường bái kiến Phật Tổ!”
>
> Bỗng nhiên, ở hai bên trái phải của Như Lai có hai tòa đài sen trống rỗng xuất hiện.
>
> Phía trên đài sen ở bên trái, một Lão hòa thượng xuất hiện.
>
> Chúng Phật đồng thanh nói:
>
> “Nam mô Nhiên Đăng Cổ Phật Quá Khứ Phật!”
>
> Phía trên đài sen khác, một béo hòa thượng, miệng cười ha hả hiện lên.
>
> Chúng Phật đồng thanh nói:
>
> “Nam mô Phật Di Lặc Tôn Giả Tương Lai Phật!”
>
> Như Lai nhìn về phía dưới, giọng nói to, rõ vang lên:
>
> “Năm thánh quy vị, Tây Du hoàn thành!”
>
> Một tiếng nổ uỳnh inh tai vang lên, một con mắt khổng lồ được tạo thành bởi pháp tắc hiện lên, cúi đầu nhìn chăm chú về phía Linh Sơn.
>
> Vào lúc này, trong lòng của tất cả chúng sinh trong Hồng Hoang đều chấn động, toàn bộ theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tây.
>
> Con mắt được tạo thành bởi pháp tắc chậm rãi biến mất, trên Linh Sơn, gió mây vần vũ, huyền hoàng công đức chi khí hiện lên, khí vận của Phật giáo sôi trào lên giống như nước sôi rồi nhanh chóng thăng chức.
>
> Như Lai nở nụ cười vui mừng rồi mở miệng nói:
>
> “Đường Tam Tạng, kiếp trước ngươi chính là Nhị đồ đệ của ta , tên gọi là Kim Thiền Tử.
>
> Bởi vì ngươi không nghe thuyết pháp, coi thường lời dạy của ta, vi phạm giáo lý của Phật môn ta, không còn cách nào khác ta đành phải ra tay, phế chân linh, đưa ngươi chuyển sinh kiếp khác. Nay ngươi không chỉ quy y, lại không ngại gian khổ, vượt chông gai từ Đông Thổ Đại Đường đến Tây Thiên thỉnh chân kinh, có công đức gia thân, nay phong làm Chiên Đàn Công Đức Phật.”
>
> Đường Tam Tạng kích động vui mừng bái nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ!”
>
> Biển công đức khổng lồ trên không trung bỗng nhiên chia ra làm mười, hai phần trong đó hóa thành một cây cột trụ bằng công đức từ trên trời giáng xuống, nhanh chóng bao phủ Đường Tam Tạng ở trong đó. Ở bên trong cây cột trụ bằng công đức này, Đường Tam Tạng theo bản năng thẳng người lên, nhắm mắt lại phát ra một tiếng rên rỉ.
>
> Tôn Ngộ Không ‘ ngô ~’ một tiếng, vò đầu bứt tai nhìn cây cột trụ bằng công đức đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh mình, đây là cái gì?
>
> Cây cột trụ bằng công đức chậm rãi co rút lại và nhập vào trong cơ thể của Đường Tam Tạng, khí thế tỏa ra từ trên người của Đường Tam Tạng liên tục kéo lên, theo đó tu vi của hắn cũng tăng nhanh một cách chóng mặt. Từ Địa Tiên lên Thiên Tiên rồi đến Huyền Tiên, Chân Tiên, Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên, dừng một chút ở cảnh giới Thái Ất Kim Tiên rồi nhanh chóng đột phá Đại La chi cảnh, khí thế mênh mông cuồn cuộn khuếch tán ra bốn phương tám hướng, Tôn Ngộ Không đều cảm thấy thân thể đột nhiên trầm xuống, cố hết sức mới không bị áp lực ép cho phải quỳ xuống.
>
> Phật Tổ mở miệng nói:
>
> “Tán!”
>
> Chỉ trong nháy mắt, khí thế phát ra từ trong cơ thể Đường Tam Tạng biến mất.
>
> Đường Tam Tạng mở to mắt, giận dữ kêu lên:
>
> “Sao lại thế này? Vì cái gì mà Đạo Quả của ta lại chỉ còn có một nửa?”
>
> Rồi hắn lại kêu lên một tiếng, thống khổ ôm đầu, sắc mặt lúc thì tỏ ra hoảng sợ, lúc lại biến thành giận dữ, liên tục chuyển đổi.
>
> Như Lai mở miệng nói:
>
> “Định!”
>
> Một cái Phật ấn xuất hiện ở trên trán Kim Thiền Tử.
>
> Kim Thiền Tử buông tay ra, há mồm thở dốc, bất an nói:
>
> “Phật Tổ, vì sao linh hồn của Đường Tam Tạng lại mạnh mẽ như vậy? So với ta còn mạnh hơn một bậc!”
>
> Như Lai bình thản mở miệng nói:
>
> “Hết thảy đều có tạo hóa, ngươi cứ chờ đợi đi.”
>
> Kim Thiền Tử cung kính nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Rồi hắn đứng dậy, cung kính đứng sang một bên.
>
> Ở bên cạnh, Trư Bát Giới âm thầm thở dài một hơi, sư phó ơi!
>
> Trong lúc nhất thời, Tôn Ngộ Không cũng không hiểu được tình huống lúc này là như thế nào?
>
> Như Lai lại nhìn về phía Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Tôn Ngộ Không, ngươi đại náo thiên cung, bị ta lấy pháp lực trấn áp ở phía dưới Ngũ Hành Sơn, sau bảo vệ Đường Tăng đi lấy kinh, ở trên đường trừ yêu diệt ma, gia thăng Đại Thành Chính Quả làm Đấu Chiến Thắng Phật.”
>
> Tôn Ngộ Không tạm thời đặt chuyện Đường Tam Tạng sang một bên, cười hì hì nói:
>
> “Đa tạ! Đa tạ!”
>
> Từ bên trong biển công đức khổng lồ trên không trung lại có hai phần công đức hóa thành cột sáng bao phủ Tôn Ngộ Không ở trong đó.
>
> Tôn Ngộ Không thoải mái kêu một tiếng, Phật ấn của Đấu Chiến Thánh Phật hiện lên ở trên trán, tương liên cùng khí vận của Phật giáo, công đức nội liễm, quả vị thêm vào, khí thế của Tôn Ngộ Không đột nhiên bùng nổ, Thái Ất đỉnh phong, Đại La sơ kỳ, Đại La trung kỳ.
>
> Sau khi tu vi vọt tới Đại La trung kỳ đỉnh phong mới ngừng lại được, tu vi phát tiết ra không che dấu chút nào, cường đại hơn Đường Tam Tạng mấy lần, ép cho Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh và Tiểu Bạch Long phải nằm bò trên mặt đất.
>
> Như Lai vừa lòng cười cười, mở miệng nói:
>
> “Tán!”
>
> Khí thế của Tôn Ngộ Không lập tức tiêu tán, cảm nhận sức mạnh hùng hồn trong cơ thể, hắn vô cùng vui vẻ.
>
> Ba mắt, hiện tại chắc là ngươi đã không đánh lại được ta rồi!
>
> Nghĩ đến đây, hắn cao hứng đứng lên, đứng ở một bên.
>
> Kim Thiền Tử ở bên cạnh ghen ghét đến đỏ mắt, những thứ này hẳn là đều phải của ta! Đáng chết, là tên tặc tử nào đánh cắp đạo quả của ta?!
>
> Như Lai nhìn về phía Trư Bát Giới nói:
>
> “Trư Ngộ Năng, ngươi vốn là Thuỷ Thần của Thiên Hà, là Thiên Bồng Nguyên Soái của Thiên Đình, nhưng vì say rượu mà trêu đùa Hằng Nga tiên tử trên Bàn Đào Hội, bị phạt đầu thai thành lợn, về sau bảo hộ thánh tăng trên đường lấy kinh, tuy còn ham chơi, lười biếng, tâm hồng trần lại còn chưa dứt nhưng có công trừ yêu diệt ma, gia thăng chính quả làm Tịnh Đàn Sứ Giả.”
>
> Trư Bát Giới bái nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ ~”
>
> Từ bên trong biển công đức khổng lồ trên không trung lại có một phần công đức hóa thành cột sáng phóng xuống, bị Trư Bát Giới phất tay thu, đứng lên, cười vô cùng vui vẻ.
>
> Như Lai Phật Tổ cũng không có để ý, hai thằng này chính là tới chiếm tiện nghi, cứ mặc bọn họ đi thôi!
>
> Ông tiếp tục nói:
>
> “Sa Ngộ Tịnh, ngươi vốn là Quyển Liêm Tướng Quân, bởi vì lỡ tay đánh bể chén pha lê mà bị phạt xuống trông coi Lưu Sa Hà. Dưới hạ giới, ngươi thương tổn sinh mạng ăn thịt người tạo nghiệt, sau gia nhập giáo ta, bảo hộ thánh tăng lên núi dẫn ngựa có công, gia thăng Đại Thành Chính Quả làm Kim Thân La Hán.”
>
> Sa Ngộ Tịnh trung quy trung củ bái nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ!”
>
> Từ bên trong biển công đức khổng lồ trên không trung lại có một phần công đức hóa thành cột sáng phóng xuống, cũng bị Sa Ngộ Tịnh phất tay thu, không có dung nhập vào trong cơ thể.
>
>
>
>