TRANG 516# 2
> Chương 1031: Đường Tam Tạng về Đại Đường
>
>
>
>
>
>
> Tiến vào Đại Lôi Âm Tự, mấy thầy trò Đường Tam Tạng bái Như Lai rồi ngồi xuống.
>
> Như Lai mở miệng nói:
>
> “Đông Thổ Đại Đường nhiều ngu nhiều muội, nhưng có tăng nhân của Phật môn không ngại khó khăn không sợ gian khổ, tiến đến cầu chân kinh, phải biết thắng lợi dễ dàng thì không xem trọng, không trải qua trắc trở không thấy hiểu biết chính xác. Quan Âm Bồ Tát, mấy thầy trò bọn họ tổng cộng đã trải qua bao nhiêu kiếp nạn rồi?”
>
> Quan Âm Bồ Tát đứng ở bên cạnh, cung kính nói:
>
> Nạn thứ nhất: Kim Thiền gặp nạn phải đi đầu thai
>
> Nạn thứ hai: Mới lọt lòng, suýt bị giết
>
> Nạn thứ ba: Bị thả trôi sông
>
> Nạn thứ tư: Tìm mẹ trả thù cha
>
> Nạn thứ năm: Mới ra khỏi thành gặp cọp
>
> Nạn thứ sáu: Sa hầm, chết kẻ theo
>
> Nạn thứ bảy: Qua núi Song Xa
>
> Nạn thứ tám: Tại núi Lưỡng Giải
>
> Nạn thứ chín: Bị rồng nuốt ngựa
>
> Nạn thứ mười: Bị thiêu ban đêm
>
> Nạn thứ mười một: Mất áo cà sa
>
> Nạn thứ mười hai: Thu phục Bát Giới
>
> Nạn thứ mười ba: Gặp quái Hoàng Phong
>
> Nạn thứ mười bốn: Ði cầu Linh Cát
>
> Nạn thứ mười lăm: Khó qua sông Lưu Sa
>
> Nạn thứ mười sáu: Thu phục Sa Tăng
>
> Nạn thứ mười bảy: Bốn thánh hóa phép
>
> Nạn thứ mười tám: Bị Ngũ Trang Quán vây bắt
>
> Nạn thứ mười chín: Khổ công tìm cách cứu cây nhân sâm
>
> Nạn thứ hai mươi: Ðuổi Tôn Hành Giả
>
> Nạn thứ hai mươi mốt: Bị hại tại núi Hắc Tùng
>
> Nạn thứ hai mươi hai: Ðưa thư đến nước Bảo Tượng
>
> Nạn thứ hai mươi ba: Hóa thành hình cọp
>
> Nạn thứ hai mươi bốn: Gặp yêu núi Bình Đính
>
> Nạn thứ hai mươi lăm: Bị treo tại động Liên Hoa
>
> Nạn thứ hai mươi sáu: Cứu vua nước Ô Kê
>
> Nạn thứ hai mươi bảy: Bị yêu giả hình
>
> Nạn thứ hai mươi tám: Gặp yêu núi Hiệu
>
> Nạn thứ hai mươi chín: Bị yêu bắt về động
>
> Nạn thứ ba mươi: Tôn Hành Giả bị đốt
>
> Nạn thứ ba mươi mốt: Thỉnh Phật bắt yêu
>
> Nạn thứ ba mươi hai: Chìm sông Bắc Hà
>
> Nạn thứ ba mươi ba: Tới nước Xa Trì
>
> Nạn thứ ba mươi bốn: Ðánh cuộc với yêu quái
>
> Nạn thứ ba mươi lăm: Cứu vớt thầy chùa
>
> Nạn thứ ba mươi sáu: Ði gặp sông lớn
>
> Nạn thứ ba mươi bảy: Té xuống sông Thông thiên
>
> Nạn thứ ba mươi tám: Quan Âm hiện hình bắt yêu quái cá chép
>
> Nạn thứ ba mươi chín: Gặp yêu núi Kim Đâu
>
> Nạn thứ bốn mươi: Các thiên thần khó cứu
>
> Nạn thứ bốn mươi mốt: Di Lạc trói yêu
>
> Nạn thứ bốn mươi hai:Uống nước lớn bụng
>
> Nạn thứ bốn mươi ba: Bị nữ vương bắt
>
> Nạn thứ bốn mươi bốn: Bị bắt về động Tì bà
>
> Nạn thứ bốn mươi lăm: Ðuổi Hành Giả lần thứ hai
>
> Nạn thứ bốn mươi sáu: Bị Lục Nhĩ Hầu giả dạng Tôn Ngộ Không
>
> Nạn thứ bốn mươi bảy: Gặp Hỏa Diệm Sơn
>
> Nạn thứ bốn mươi tám: Cầu mượn quạt ba tiêu
>
> Nạn thứ bốn mươi chín: Trói Ngưu Ma Vương
>
> Nạn thứ năm mươi: Quét tháp Kim Quang Tự
>
> Nạn thứ năm mươi mốt: Lấy báu cứu thầy chùa
>
> Nạn thứ năm mươi hai: Ngâm thơ ở rừng Kinh Cức
>
> Nạn thứ năm mươi ba: Gặp nạn Tiểu Lôi Âm
>
> Nạn thứ năm mươi bốn: Các thiên thần bị vây
>
> Nạn thứ năm mươi lăm: Bị nhốt ở núi Thất Yết
>
> Nạn thứ năm mươi sáu: Cứu xóm Ðà La.
>
> Nạn thứ năm mươi bảy: Làm thuốc cứu vua Chung Tử
>
> Nạn thứ năm mươi tám: Ðánh yêu cứu Kim Thác Cung
>
> Nạn thứ năm mươi chín: Nhện tinh ở động Bàn Tơ
>
> Nạn thứ sáu mươi: Đạo sĩ rết bỏ thuốc độc
>
> Nạn thứ sáu mươi mốt: Gặp nạn ở núi Sư Đà
>
> Nạn thứ sáu mươi hai: Ba yêu dụng kế
>
> Nạn thứ sáu mươi ba: Bị giam cầm trong thành
>
> Nạn thứ sáu mươi bốn: Thỉnh Phật Tổ bắt đại bàng
>
> Nạn thứ sáu mươi lăm: Cứu trẻ nhỏ nước Tì Khưu
>
> Nạn thứ sáu mươi sáu: Quốc Trượng mổ tim
>
> Nạn thứ sáu mươi bảy: Cứu cô gái ở rừng thông
>
> Nạn thứ sáu mươi tám: Bệnh nặng tại chùa
>
> Nạn thứ sáu mươi chín: Bị bắt về động không đáy
>
> Nạn thứ bảy mươi: Khó qua nước Diệt pháp
>
> Nạn thứ bảy mươi mốt: Gặp yêu núi Ẩn vụ
>
> Nạn thứ bảy mươi hai: Ðào võ quận Phụng Tiên
>
> Nạn thứ bảy mươi ba: Bị mất binh khí
>
> Nạn thứ bảy mươi bốn: Yêu làm hội Ðinh ba
>
> Nạn thứ bảy mươi lăm: Mắc nạn núi Trúc Tiết
>
> Nạn thứ bảy mươi sáu: Chịu khổ ở động Huyền Anh
>
> Nạn thứ bảy mươi bảy: Bắt Yêu quái một sừng
>
> Nạn thứ bảy mươi tám: Vua Thiên Trúc kén Phò Mã
>
> Nạn thứ bảy mươi chín: Giam cầm tại phủ Ðồng Ðài
>
> Nạn thứ tám mươi: Bỏ xác phàm tại bến đò Lăng vân.
>
> Nạn thứ tám mươi mốt: Kinh sách từ chối
>
> Tổng cộng 81 kiếp nạn trên đường đi qua cách xa vạn dặm.”
>
> Phật Tổ mở miệng cười nói:
>
> “Phật môn có thuyết cửu cửu là cực hạn, nay ngươi đã vượt qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, công đức viên mãn, kinh thư có thể truyền đến Đại Đường.”
>
> Đường Tam Tạng dập đầu cảm kích nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ!”
>
> Như Lai Phật Tổ mở miệng nói:
>
> “Trở về đi! Trở về đi! Truyền chân kinh khắp Đại Đường, tế thế người siêu độ.”
>
> Đường Tam Tạng cảm kích nói:
>
> “Tôn pháp chỉ!”
>
> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng đứng lên, rời khỏi đại điện, đi xuống chân núi Linh Sơn.
>
> Mấy thầy trò khiêng đòn gánh mới vừa đi đến Thông Thiên Độ thì nhìn thấy Quan Âm Bồ Tát đã chờ ở phía trước.
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực bái một cái, nói:
>
> “Bái kiến Bồ Tát ~”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Quan Âm Bồ Tát, ngài tới nơi này làm gì vậy?”
>
> Quan Âm Bồ Tát cười nói:
>
> “Đưa các ngươi đoạn đường, bằng không lấy tốc độ đi của các ngươi cước trình, trở về được Đại Đường còn không biết phải tốn bao nhiêu năm nữa.”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Đa tạ Bồ Tát ~”
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng nói:
>
> “Đa tạ Bồ Tát ~”
>
> Quan Âm Bồ Tát duỗi tay ra, một đám mây nhiều màu rực rỡ sinh thành ở dưới chân mấy thầy trò Đường Tăng, chở bọn họ bay về hướng Đông, càng bay càng xa, nhanh chóng biến mất ở chân trời.
>
> Quan Âm Bồ Tát cảm thán:
>
> “Rốt cuộc cũng kết thúc!”
>
> Đám mây nhiều màu kia chở mấy thầy trò Đường Tam Tạng một đường đi về phía đông, lướt qua trăm núi nghìn sông.
>
> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc từ trong hoàng cung bay người lên, đáp xuống phía trên đại điện, ngẩng đầu nhìn đám mây nhiều màu rực rỡ xẹt qua trên không trung, nở nụ cười tươi sáng lạn.
>
> Trên Thiên Môn Sơn, Trương Minh Hiên chắp hai tay sau lưng, đứng ở trên đỉnh núi, ngẩng đầu nhìn đám mây nhiều màu rực rỡ xẹt qua trên không trung, mở miệng nói:
>
> “Phật trướng Đạo tiêu, Phật môn đại thế đã thành, bắt đầu rầm rộ rồi.”
>
> Ở Đại Đường, từng tiếng hô to vang lên ở trên không trung:
>
> “Chúng ta lấy chân kinh đã về rồi ~”
>
> “Chúng ta lấy chân kinh đã về rồi ~”
>
> “Chúng ta lấy chân kinh đã về rồi ~”
>
> “Chúng ta lấy chân kinh đã về rồi ~”
>
> ……
>
> Tất cả đệ tử của Bách gia đều đi ra khỏi cung điện, từng người ngưng trọng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
>
> Trong tổng viện của Đạo giáo tam viện , mấy lão đạo sĩ cũng đi ra khỏi văn phòng, ngưng trọng nhìn đám mây nhiều màu rực rỡ ở trên không trung, ngày này rốt cuộc đã tới, may mắn lúc trước được Tiêu Dao Thần Quân trợ giúp, thành lập vé số phúc lợi còn có tam viện, chỉ cần Đạo môn thủ vững được hai loại sản nghiệp này thì hẳn là sẽ không thua quá khó coi.
>
> Từ trong Ngự Thư Phòng, Lý Thế Dân chậm rãi đi ra ngoài, ngẩng đầu nhìn bầu trời cười nói:
>
> “Đức Toàn, chuẩn bị nghênh đón Huyền Trang trở về.”
>
> Thái giám Đức Toàn cung kính nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Trên đường phố của Đại Đường, Trầm Hương đứng ở đầu phố ngẩng đầu nhìn bầu trời, vui mừng kêu lên:
>
> “Sư phó của ta đã trở lại!”
>
> Bên cạnh một nữ tử mặc váy trắng liếc mắt nhìn Trầm Hương một cái, kỳ quái nói:
>
> “Này ~ bên trong bọn họ có sư phụ của ngươi? Bọn họ đều là hòa thượng mà! Ngươi cũng là hòa thượng hay sao?”
>
> Trầm Hương lắc mạnh đầu nói:
>
> “Ta không phải là hòa thượng.”
>
> Rồi hắn tự hào nói:
>
> “Nhưng Tề Thiên Đại Thánh là sư phó của ta.”
>
> Nữ tử mặc váy trắng hoài nghi kêu lên:
>
> “Tề Thiên Đại Thánh là sư phó của cậu? Ta chưa từng nghe chuyện Đại Thánh thu đồ đệ! Không phải là cậu đang nói dối đi?!”
>
> Trầm Hương giống như là đã chịu vũ nhục vậy, quay đầu nhìn về phía nữ tử kia rồi bực bội nói:
>
> “Ta không có nói dối. Mười năm trước, ta đã bái sư, khi đó sư phó của ta còn đang bảo hộ Đường Tam Tạng đi Tây Thiên lấy chân kinh.”
>
> Nữ tử mặc váy trắng chớp mắt, cười hỏi:
>
> “Vậy tên của cậu là gì?”
>
> Trầm Hương buột miệng thốt ra:
>
> “Ta tên là Trầm Hương, còn cô?”
>
> Nữ tử mặc váy trắng cười nói:
>
> “Ta tên là Bạch Tố Tố! Cậu tới đây để tìm sư phó của mình hay sao?”
>
> Trầm Hương ảm đạm nói:
>
> “Không phải, ta chạy trốn đến nơi đây.”
>
> Bạch Tố Tố kinh ngạc nói:
>
> “Cậu không phải là đệ tử của Tề Thiên Đại Thánh hay sao? Thế thì sao có người dám đuổi giết cậu?”
>
> Trầm Hương cắn răng giận dữ nói:
>
> “Thiên Đình Nhị Lang Thần cũng không sợ Tề Thiên Đại Thánh, còn có con chó Hao Thiên Khuyển đang chết kia.”
>
> Bạch Tố Tố kinh ngạc nhìn Trầm Hương nói:
>
> “Cậu xúc phạm thiên điều hay sao mà bị họ đuổi giết?”
>
> Trầm Hương quật cường nói:
>
> “Là thiên điều bất công!”
>
> Rồi hắn nghi hoặc hỏi:
>
> “Vậy còn cô thì sao? Ta thấy cô cũng là tu sĩ, không ở bên trong động phủ tu hành, sao cũng đi tới thành Trường An vậy?”
>
> Bạch Tố Tố ảm đạm nói:
>
> “Ta là tới để giải sầu.”
>
> Hai người hàn huyên ở trên đường phố, càng nói càng hợp ý, thấy đối phương càng ngày càng thuận mắt.
>
> ……
>
> Trên Thiên Môn Sơn, Trương Minh Hiên bay trở về Thiên Không Đảo, đi đến bên trong đình hóng gió, ngồi xuống nhíu mày.
>
> Lý Thanh Nhã vô thanh vô tức xuất hiện ở bên người Trương Minh Hiên, ngồi ở bên cạnh hắn, ôn nhu nói:
>
> “Làm sao vậy? Cậu đang rầu rĩ cái gì vậy?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Tây Du đã kết thúc!”
>
> ‘À ừ ~’
>
> Lý Thanh Nhã gật gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên mở miệng, nghiêm túc nói:
>
> “Đường Tam Tạng chính là Kim Thiền Tử chuyển thế, một khi thành Phật tất nhiên sẽ khôi phục pháp lực, ký ức của Kim Thiền Tử, đến lúc đó Đường Tam Tạng rất có khả năng sẽ chết.”
>
> Lý Thanh Nhã ôn nhu nói:
>
> “Không phải là cậu đã đưa Cửu Chuyển Kim Đan cho hắn dùng sao?”
>
> Trương Minh Hiên gãi gãi đầu, phiền não nói:
>
> “Biện pháp sử dụng Cửu Chuyển Kim Đan này là Thanh Loan tỷ nói cho ta biết, nhưng mà Phật giáo có vô số đại năng, còn có hai vị Thánh Nhân, Cửu Chuyển Kim Đan rốt cuộc có thể có hiệu quả hay không, ta cũng không dám nói chắc chắn.”
>
> “Một khi Đường Tam Tạng biến thành Kim Thiền Tử, hắn khẳng định sẽ tìm đến Sắc Tà sư muội, bọn họ đã định trước là phải có một trận chiến phân sinh tử, nhưng với thực lực của Kim Thiền Tử, có khả năng cao là Sắc Tà sẽ bị hắn giết chết.”
>
> “Hơn nữa, hắn khẳng định cũng hận ta đến muốn chết, sẽ tìm trăm phương nghìn kế để gây phiền toái cho ta.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Không có vấn đề gì, chỉ cần các ngươi ở Thiên Môn Sơn, không ai có thể thương tổn các ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói:
>
> “Nhưng mà chúng ta cũng không có khả năng vĩnh viễn tránh ở bên trong Thiên Môn Sơn được! Luôn có lúc phải đi ra ngoài.”
>
> Rồi trong mắt có hung quang chợt lóe, hắn cắn răng nói:
>
> “Nếu thật sự không thể, ta sẽ sử dụng át chủ bài diệt sát Kim Thiền Tử, nhưng chuyện này không phải là chuyện ta muốn làm.”
>
> Lý Thanh Nhã tò mò hỏi:
>
> “Cậu có át chủ bài gì?”
>
> Nghe được câu hỏi của Lý Thanh Nhã, sắc mặt của Trương Minh Hiên lập tức cứng đờ, ánh mắt lập loè.
>
> Lý Thanh Nhã cũng không có ép hỏi, nhoẻn miệng cười nói:
>
> “Đừng nghĩ những chuyện không vui đó, vẫn nên làm chút chuyện thú vị đi! Quay chụp điện ảnh, quay chụp TV hoặc là viết tiểu thuyết cũng tốt!”
>
> Sắc mặt của Trương Minh Hiên lập tức buông lỏng, hắn kêu khổ nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ hãy tạm tha cho ta đi! Làm những chuyện kia rất mệt.”
>
> Lý Thanh Nhã duỗi tay đập vào sau ót của Trương Minh Hiên một cái, tức giận nói:
>
> “Chừng nào cậu có thể sửa tính cách lười biếng này của mình thì tốt rồi.”
>
> Tinh thần của Trương Minh Hiên chấn động, hắn nhìn Lý Thanh Nhã chờ mong nói:
>
> “Ta bỏ tật xấu này, tỷ sẽ thích ta hay sao?”
>
> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt nói:
>
> “Cậu nghĩ hay nhỉ?!”
>
> Nghe được câu trả lời của Lý Thanh Nhã, Trương Minh Hiên xụi lơ ở trên ghế dựa, lười biếng nói:
>
> “Vậy thì ta còn sửa làm cái gì?! Cứ để như vậy có tốt hơn không.”
>
> Lý Thanh Nhã vỗ trán.
>
> Người này thật là không cứu được nữa rồi.
>
>
>
>