Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1030: Mục 1031

TRANG 516# 1

> Chương 1030: Truyền kinh

>

>

>

>

>

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng vội vàng đi vào, chỉ thấy bên trong phòng có vô số giá sách, phía trên có những chữ đỏ lơ lửng, đó chính là danh mục của các loại sách này.

>

> Chính là: 《 Niết Bàn Kinh 》 một bộ 748 cuốn; 《 Bồ Tát Kinh 》 một bộ 1021 cuốn; 《 Hư Không Tàng Kinh 》 một bộ 400 cuốn; 《 Lăng Già Kinh 》 một bộ 110 cuốn; 《 Ân Ý Kinh Đại Tập 》 một bộ 50 cuốn; 《 Huyền Thai Kinh 》 một bộ 140 cuốn; 《 Bảo Tạng Kinh 》 một bộ 45 cuốn; 《 Niêm Hoa Kinh 》 một bộ 500 cuốn……

>

> Đường Tam Tạng vội vàng chạy đến bên cạnh một cái giá sách, nóng bỏng nhìn kinh thư ở trên giá sách, trong này…… này đều là Đại Thừa kinh Phật, là Đại Thừa kinh Phật mà bần tăng tha thiết ước mơ!

>

> Đường Tam Tạng run rẩy với tay, lấy một quyển kinh thư xuống nhưng bàn tay mới vừa chạm vào mặt ngoài kinh thư thì đã có một vệt sáng màu vàng nở rộ, lập tức đánh văng bàn tay của Đường Tam Tạng ra. Đường Tam Tạng sợ hãi kêu một tiếng rồi bay ngược đi ra ngoài.

>

> Sa Ngộ Tịnh kinh hãi kêu lên:

>

> “Sư phó, cẩn thận!”

>

> Rồi hắn bay người lên, ở trên không trung, ôm lấy bả vai của Đường Tam Tạng rồi nhẹ nhàng đáp xuống trên mặt đất.

>

> A Nan cười nói:

>

> “Thánh tăng quá mức vội vàng rồi, mặt ngoài số kinh thư này đều có Phật ấn bảo vệ, khi chưa cởi bỏ phong ấn thì không người nào có thể lật xem.”

>

> Trư Bát Giới bất mãn lẩm bẩm nói:

>

> “Phật giáo các ngươi cũng quá keo kiệt rồi, kinh Phật đặt ở nơi này không cho xem thì còn có cái ý nghĩa gì?”

>

> Già Diệp cười nói:

>

> “sau khi truyền kinh, các vị tự nhiên có thể thoải mái lật xem.”

>

> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh vội vàng nói:

>

> “Vậy thì còn chờ cái gì? Hai người nhanh truyền kinh đi! Lão Tôn ta còn muốn trở về Hoa Quả Sơn đây!”

>

> A Nan, Già Diệp liếc nhìn nhau, trong mắt đều có chứa ý cười.

>

> Già Diệp nghiêm túc nói:

>

> “Phải biết kinh không thể dễ dàng truyền thừa, không biết các vị trưởng lão đã chuẩn bị gì cho chúng ta?”

>

> Đường Tam Tạng phục hồi tinh thần lại, vội vàng tiến lên chắp tay trước ngực thi lễ, cười nói:

>

> “Đệ tử Huyền Trang thành tâm kính phật, trên người cũng không có trân bảo, nhưng bên trong di động còn lưu có một ít tiền tài dùng để hiếu kính Phật.”

>

> Già Diệp lấy di động ra, tươi cười nói:

>

> “Vậy quét mã đi!”

>

> Đường Tam Tạng cũng vội vàng lấy di động ra, đối với đảo qua di động của Già Diệp.

>

> Tích một tiếng, một cái giao diện trả tiền bắn ra tới.

>

> Đường Tam Tạng do dự một chút, đưa tay lựa chọn chuyển khoản.

>

> Sau đó, từ trong di động của Già Diệp có một giọng nói vang lên:

>

> “Tài khoản của bạn có thêm một trăm triệu tt tệ.”

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực bái một cái, thành kính nói:

>

> “A Di Đà Phật, đây là toàn bộ tiền có trong tài khoản của bần tăng.”

>

> Nghe được tin nhắn báo nhận tiền và câu nói của Đường Tam Tạng , nụ cười trên mặt Già Diệp lập tức đọng lại, hắn ngoài cười nhưng trong không cười nói:

>

> “Đường Tam Tạng, ngươi không thành thật rồi! Theo tiểu tăng biết, ngươi đã từng áp chú thắng Phật giáo ta 10 tỷ.”

>

> Nhớ tới 10 tỷ này, trong lòng Già Diệp cũng cảm thấy khó chịu, lúc trước sau khi bồi thường Ngọc Đế, Bình Tâm Nương Nương, Minh Hà Giáo Chủ, Huyền Đô Đại Pháp Sư, tài chính của Linh Sơn đã cạn kiệt, 10 tỷ này vẫn là do bản thân cùng A Nan đổi tượng vàng dưới chân núi thành tượng đồng mạ vàng để bán lấy tiền mà ứng vào, hiện giờ người dân dưới chân núi vẫn còn đang mắng chửi đo!

>

> Trong lòng Đường Tam Tạng chấn động. Hành động này của Tôn giả là muốn tính sổ sao? Cho nên hắn cẩn thận nói:

>

> “Nếu bần tăng nói bị cướp mất rồi, ngài tin hay sao?”

>

> Già Diệp ha hả cười nhưng không trả lời.

>

> Tôn Ngộ Không đẩy Già Diệp một cái làm cho hắn lảo đảo, thiếu chút nữa té ngã trên đất.

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói:

>

> “Hòa thượng nhà ngươi muốn làm cái gì? Nếu số tiền đó là tiểu hòa thượng thắng, vậy thì chính là tiền của tiểu hòa thượng, hắn xài như thế nào thì liên quan gì đến ngươi?”

>

> Trư Bát Giới cũng bất mãn nói:

>

> “Đúng vậy! Phật giáo nào còn có chuyện thua không nổi như thế?”

>

> Già Diệp buồn bực nói:

>

> “Được rồi! Tiền là của các ngươi, nhưng kinh là của ta, bây giờ bần tăng khó chịu, không muốn truyền kinh nữa.”

>

> Đường Tam Tạng vội vàng kêu lên:

>

> “Tôn giả bớt giận, bớt giận ~”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng vội vàng nói:

>

> “Tôn giả, ở chỗ ta còn có một ít tiền. Mong Tôn giả vui lòng nhận cho.”

>

> Tôn Ngộ Không buồn bực giận dữ nói:

>

> “Ngươi đây là tìm đánh!”

>

> Tôn Ngộ Không vừa nói xong Kim Cô Bổng lập tức xuất hiện ở trong tay hắn, ánh mắt hung dữ nhìn Già Diệp.

>

> Đường Tam Tạng quát lên chói tai:

>

> “Ngộ Không ~”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn nhìn Đường Tam Tạng, lại nhìn nhìn Già Diệp, cuối cùng vẫn cắm Kim Cô Bổng xuống mặt đất.

>

> Già Diệp sợ hãi liếc mắt nhìn Tôn Ngộ Không một cái, nuốt nước bọt, con khỉ này chính là một kẻ vô pháp vô thiên, bối cảnh lại lớn đến dọa người, bần tăng không trêu vào được. Vì vậy ngữ khí hơi hòa hoãn xuống:

>

> “Kinh không thể dễ dàng truyền đi, cũng không thể không lấy. Năm xưa, khi mấy người chúng ta xuống núi, từng truyền kinh này cho Triệu gia ở nước Xá Vệ nhưng chỉ lấy của hắn 3 đấu 3 thăng (33 dm3) gạo hoàng kim trở về, Phật Tổ còn nói bọn họ bán quá tiện nghi, con cháu không có tiền sử dụng. Ngươi hiện giờ tay không tới lấy kinh làm sao được?”

>

> A Nan thấy không khí có chút giằng co, vội vàng tiến lên cười nói:

>

> “Chư vị, lời nói của Già Diệp không sai, quy củ này chính là do Phật Tổ định ra, cho dù các vị kiện đến trước mặt Phật Tổ thì cũng là các vị đuối lý.”

>

> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh cười nhạo nói:

>

> “Phật Tổ thật là keo kiệt, nếu đã yêu tiền như vậy sao không dứt khoát chuyển sang làm Thần Tài đi, còn làm Phật Tổ làm gì!”

>

> Trư Bát Giới liên tục gật đầu cười ha hả nói:

>

> “Đúng vậy! Đúng vậy! Sớm biết rằng có thể làm như vậy, chúng ta dứt khoát chuyền tiền, để Phật Tổ đưa kinh đến Đại Đường có phải tốt hơn không? Hiện tại, trên mạng không phải là có dịch vụ giao hàng tận nhà hay sao?”

>

> Đường Tam Tạng mở miệng quát to:

>

> “Ngộ Không! Ngộ Năng! Câm mồm ~”

>

> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, không nói nữa.

>

> Thấy thế, ngữ khí của Đường Tam Tạng cũng hơi hòa hoãn, hắn nói:

>

> “Ngộ Tịnh, con lấy Tử Kim Bát tới đây.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cung kính nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Rồi hắn lấy Tử Kim Bát từ bên trong tay nải ra, đưa cho Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng đưa Tử Kim Bát cho Già Diệp, cười nói:

>

> “Tử Kim Bát này chính là vật Đường Vương tặng cho bần tăng vào ngày bần tăng lên đường đi lấy kinh để dùng hoá duyên, tính ra cũng có chút giá trị. Mong hai vị Tôn giả vui lòng nhận cho.”

>

> Thấy thế, sắc mặt của Già Diệp mới tốt hơn một chút, hắn tiếp nhận Tử Kim Bát, gõ gõ mấy cái, Tử Kim Bát này đã đi cùng Đường Tam Tạng suốt dọc đường thỉnh kinh, nhờ thế mà cũng lây dính một chút khí vận Tây Du, chỉ cần hơi luyện chế một chút chính là một kiện Phật bảo không tồi, cũng coi như là một vật quý.

>

> A Nan ở bên cạnh cười nói:

>

> “Nếu đã thu lễ vật, vậy chúng ta cũng không làm tốn thời gian của các vị nữa. Bắt đầu truyền kinh đi!”

>

> Già Diệp gật gật đầu.

>

> A Nan, Già Diệp bắt đầu truyền kinh cho Đường Tam Tạng, từng câu nói trang nghiêm truyền ra từ bên trong đại điện:

>

> “Nay truyền cho mấy vị tăng nhân của Đại Đường 400 quyển 《 Niết Bàn Kinh 》.”

>

> “Nay truyền cho mấy vị tăng nhân của Đại Đường một quyển《 Kinh Kim Cương 》”

>

> “Nay truyền “Nay truyền cho mấy vị tăng nhân của Đại Đường hai mươi quyển《 Tử Hàng Luận Kinh 》”

>

> “Nay truyền cho mấy vị tăng nhân của Đại Đường 116 quyển 《 Phật Nghề Chính Kinh 》”

>

> ……

>

> Những câu nói trang nghiêm hết đợt này đến đợt khác vang lên thật lâu ở trong đại điện. Lần này, bọn họ cũng không có truyền kinh thư không chữ cho Đường Tam Tạng nữa, bởi vì Như Lai cũng sợ lại xảy ra chuyện khúc chiết, chỉ nghĩ sớm hoàn thành Tây Du làm Phật giáo rầm rộ. Lấy khí vận thiệt hại do Đường Tam Tạng sinh thành kiếp nạn, đừng nói 81 kiếp nạn, cho dù là 91 kiếp nạn cũng có thể dễ như trở bàn tay tìm ra.

>

> Linh Sơn, đêm tối, cũng không biết đã trải qua bao lâu, A Nan, Già Diệp đã truyền hết 500418 quyển kinh, quá trình truyền kinh kết thúc.

>

> Sa Ngộ Tịnh Trư Bát Giới Tôn Ngộ Không đều chịu trách nhiệm gánh kinh thư, cười không ngừng.

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực cao hứng nói:

>

> “A Di Đà Phật, chúng ta đi đường vất vả mấy chục năm, vượt qua trăm núi nghìn sông, rốt cuộc cũng có thể lấy được chân kinh, bần tăng cũng có thể trở về phục mệnh với Đường Vương rồi.”

>

> Tôn Ngộ Không nóng nảy nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, chúng ta mau đi bái biệt với Như Lai rồi nhanh chóng chuẩn bị quay lại Đại Đường.”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu cười nói:

>

> “Tốt ~”

>

> Mấy thầy trò đi lên Đại Lôi Âm Tự.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!