TRANG 515# 2
> Chương 1029: Bái phật
>
>
>
>
>
>
> Bảo Tràng Quang Vương Phật đứng ở trên thuyền nói:
>
> “Đã đến Linh Sơn, nhiệm vụ cuả bần tăng đã xong, các vị mau đi bái kiến Phật Tổ đi!”
>
> Đường Tam Tạng cung kính bái một cái nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ!”
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cũng chắp tay bái một cái nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ!”
>
> Bảo Tràng Quang Vương Phật gật gật đầu, chống thuyền chậm rãi đi xa.
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu, xoay người nhìn về phía trước, cao hứng nói:
>
> “Các đồ đệ, chúng ta rốt cuộc cũng đã tới được Linh Sơn rồi.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Rốt cuộc cũng đã tới rồi ~”
>
> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cũng cảm thán:
>
> “Rốt cuộc cũng đã tới rồi !”
>
> Không cần người chỉ dẫn, mấy thầy trò ở Tôn Ngộ Không nhanh chóng đi lên Linh Sơn, nhằm thẳng hướng Đại Lôi Âm Tự mà đến. Mới vừa đi không bao xa bọn ho đã nhìn thấy hai tăng nhân tới đón.
>
> Hai tăng nhân ngăn lại đường đi, chắp tay thi lễ nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ A Nan ( Già Diệp ) phụng mệnh lệnh của Phật Tổ, tiến đến nghênh đón mấy vị tăng nhân của Đại Đường.”
>
> Đường Tam Tạng vội vàng đáp lễ nói:
>
> “Đa tạ Tôn giả!”
>
> A Nan theo bản năng hắt xì hơi một cái, sờ sờ cái mũi.
>
> Đường Tam Tạng nghi hoặc nhìn A Nan, Tôn giả cũng bị cảm hay sao?
>
> Sa Ngộ Tịnh vui mừng nhìn A Nan nói:
>
> “Các hạ là A Nan?”
>
> A Nan gật đầu, cười nói:
>
> “Đúng vậy!”
>
> Sa Ngộ Tịnh tiếp tục hỏi:
>
> “Là vị đạo diễn mới quật khởi, đạo diễn A Nan kia sao?”
>
> A Nan tươi cười nói:
>
> “Đúng là tiểu tăng!”
>
> Sa Ngộ Tịnh cao hứng cười nói:
>
> “Nguyên lai đạo diễn A Nan lại là Tôn giả Phật giáo, khó trách có thể quay phim về Phật giáo xuất sắc như thế.”
>
> Đường Tam Tạng hỏi:
>
> “Ngộ Tịnh, con biết A Nan Tôn giả sao?”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu nói:
>
> “Tự nhiên ~”
>
> Rồi hắn khen ngợi nói:
>
> “Đạo diễn A Nan là một trong những đạo diễn nổi danh nhất Hồng Hoang, am hiểu nhất là quay phim về Phật giáo, những phim của ông cũng rất nổi tiếng như là 《 Hồng Trần Kiếp 》, 《 Liên Hoa Tôn giả 》, 《 Phật Tổ thành Phật lục 》, 《 Đại Quang Minh Tự 》, ...”
>
> Đường Tam Tạng vui mừng nói:
>
> “Nguyên lai những tác phẩm này đều là do A Nan Tôn giả đạo diễn, bần tăng còn là người hâm mộ của Tôn giả đó!”
>
> A Nan liếc mắt nhìn Đường Tam Tạng một cái, vừa rồi còn không quen biết ta, hiện tại liền nói là người hâm mộ của ta, rõ ràng là đang nịnh hót! Nhưng mà ánh mắt khi nhìn về phía Sa Ngộ Tịnh lại thân thiết hơn nhiều.
>
> Già Diệp ở bên cạnh cảm thấy không vui lắm, ông trực tiếp hắt xì hơi một cái rồi vội vàng nói:
>
> “Chúng ta mau chóng đi lên Đại Lôi Âm Tự thôi! Chớ có để Phật Tổ phải đợi lâu.”
>
> Đường Tam Tạng liên tục gật đầu, nói:
>
> “Đúng vậy! Đúng vậy!”
>
> Mấy thầy trò tiếp tục đi tới Đại Lôi Âm Tự.
>
> A Nan đi ở bên cạnh Sa Ngộ Tĩnh, cười nói:
>
> “Sa pháp sư cũng cảm thấy hứng thú với điện ảnh hay sao? Muốn gia nhập đoàn đội quay phim của ta hay không?”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười ngây ngô, lắc đầu nói:
>
> “Đa tạ Tôn giả hậu ái, nhưng ta càng thích thưởng thức điện ảnh.”
>
> Trư Bát Giới ở bên cạnh nói tiếp:
>
> “Sa sư đệ của ta chính là nhà phê bình điện ảnh trứ danh ở trên mạng.”
>
> “Ồ ~”
>
> A Nan nhíu mày, vội vàng hỏi:
>
> “Không biết tên nick là cái gì?”
>
> Sa Ngộ Tịnh ngượng ngùng nói:
>
> “Lung tung viết một ít bình luận, tài khoản là Lưu Sa Hà.”
>
> Sắc mặt của A Nan lập tức biến thành màu đen, ông ta nói:
>
> “Ngươi chính là nhà phê bình điện ảnh độc miệng Lưu Sa Hà kia sao?”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật gật đầu.
>
> A Nan cười ha hả nói:
>
> “Ta nhớ rõ ngươi còn viết cho ta không ít lời bình kém.”
>
> Sa Ngộ Tịnh nghiêm nghị nói:
>
> “Những lời kia của ta kia đều là thực sự.”
>
> A Nan lập tức cảm thấy có chút buồn bực, sau đó cố gắng gượng cười nói:
>
> “Đó là bổn tọa còn có không gian để tiến bộ, về sau chúng ta có thể giao lưu nhiều hơn ở trên phương diện điện ảnh.”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười nói:
>
> “Dễ nói ~ dễ nói ~”
>
> A Nan đi ở bên cạnh lặng lẽ đánh giá Sa Ngộ Tịnh, không nghĩ tới một người trông hàm hậu như vậy lại là nhà phê bình điện ảnh độc miệng ở trên mạng. Trong lòng A Nan lập tức âm thầm tính toán kết giao Sa Ngộ Tịnh, về sau khi ra tác phẩm mới nhờ hắn nói tốt vài câu là có thể khiến cho dư luận chú ý, phải biết rằng dưới tình huống phải trả tiền mới có thể xem phim, tác dụng của nhà phê bình điện ảnh là rất lớn, thường thường có thể dẫn dắt được xu hướng xem phim của khán giả.
>
> Mấy thầy trò bước lên núi cao, xuyên qua mấy vị Kim Cương thủ vệ tiến vào Đại Lôi Âm Tự, thánh địa tối cao của Phật giáo trên Hồng Hoang.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai Phật Tổ ngồi phía trên đài sen, bốn phía vách tường bên cạnh có mấy hàng hốc đá, bên trong mỗi hốc đá đều có một vị La Hán, Bồ Tát hoặc Phật Đà đang ngồi xếp bằng.
>
> Đường Tam Tạng cầm Cửu Hoàn tích trượng, trên người khoác áo cà sa thủng lỗ chỗ dẫn đám người Tôn Ngộ Không tiến lên, quỳ xuống đất cúi người bái nói:
>
> “Đệ tử Huyền Trang phụng ý chỉ của hoàng đế Đông Thổ Đại Đường, đi Tây Thiên cầu lấy chân kinh phổ độ chúng sinh, mong Phật Tổ ban kinh thư.”
>
> Như Lai Phật Tổ ngồi xếp bằng phía trên đài sen, cúi đầu nhìn mấy thầy trò Đường Tam Tạng, nội tâm cảm khái, rốt cuộc cũng đã chờ được các ngươi tới.
>
> Như Lai chậm rãi mở miệng, giọng nói to lớn quanh quẩn ở bên trong Đại Lôi Âm Tự:
>
> “Đông Thổ Đại Đường trời cao đất rộng người đông sản vật phong phú, nhiều tham nhiều sát nhiều dâm nhiều cuồng nhiều khinh nhiều gian trá; không tôn Phật giáo không hướng thiện duyên không kính tam quan không trọng ngũ cốc; bất trung bất hiếu bất nghĩa bất nhân giấu tâm mình, lấy lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, tàn hại bá tánh.…… Tuy có Khổng thị lập Nho giáo, dạy dân chúng biết nhân nghĩa lễ trí tín ,đế vương chuyên tâm triều chính, trừng trị tham quan, xử phạt tội phạm nhưng hạng người ngu muội, không rõ phóng túng không cố kỵ vẫn còn rất nhiều!……”
>
> Đường Tam Tạng quỳ gối ở phía dưới nghe, nội tâm thực hụt hẫng, Đại Đường của ta có kém như vậy sao? Rõ ràng ở dưới chân núi Linh Sơn của ngài mà tượng phật bằng vang cũng bị trộm, thay bằng tượng đồng đó!
>
> Như Lai huyên thuyên nói một lúc lâu, cảm giác giáp mặt mắng chửi người thật sảng khoái, cuối cùng thần thanh khí sảng nói:
>
> “A Nan, Già Diệp hai người thả dẫn bọn họ đi qua Trân lâu dùng tạm thức ăn chay, sau đó cử người sắp xếp kinh thư cho bnj họ mang về.”
>
> A Nan, Già Diệp đứng ra cung kính nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng cũng vội vàng cảm kích nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ ”
>
> A Nan nói:
>
> “Đi theo ta ~”
>
> Đường Tam Tạng vội vàng đứng dậy, đi theo hai người A Nan, Già Diệp.
>
> Mấy thầy trò đi ra Đại Lôi Âm Tự, tiến vào bên trong một tòa cung điện, bên trong trưng bày đủ loại tiên trân mỹ thực, bảo quang nở rộ.
>
> A Nan hơi nghiêng người, đưa tay cười nói:
>
> “Thỉnh mọi người dùng đi!”
>
> Trư Bát Giới xoa tay hắc hắc cười nói:
>
> “Vậy thì lão Trư ta cũng không khách khí.”
>
> Rồi hắn lập tức nhào tới một cái cái bàn thức ăn gần đó.
>
> Tôn Ngộ Không cũng lộn nhào một cái, nhảy lên trên một cái bàn, cầm một quả đào lên, cười hắc hắc, há mồm cắn một miếng to.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng kêu lên:
>
> “Chậm một chút! Chậm một chút!”
>
> Rồi hắn quay sang xin lỗi hai người A Nan, Già Diệp:
>
> “Mấy đệ tử này của bần tăng đã quen sống ở hoang dã, mất lễ nghĩa. Mong hai vị Tôn giả thứ lỗi.”
>
> A Nan cười nói:
>
> “Dễ nói! Dễ nói! Ta thấy Đại Thánh, Nguyên Soái đây là không câu nệ tiểu tiết.”
>
> Già Diệp cũng nói:
>
> “Thánh tăng cứ việc hưởng dụng.”
>
> Đường Tam Tạng Sa Ngộ Tịnh cũng đi đến chỗ một cái bàn khác, bắt đầu ăn uống.
>
> Mỗi khi bọn họ dùng một phần đồ ăn thì tại chỗ lập tức có một phần đồ ăn giống như đúc sinh ra, tựa như là thức ăn bất tận, có thể ăn thoải mái vậy.
>
> Sau khi ăn uống no đủ, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi ra Trân lâu, ở bên ngoài gặp được A Nan, Già Diệp.
>
> Đường Tam Tạng cung kính nói:
>
> “Làm phiền hai vị Tôn giả truyền kinh.”
>
> A Nan, Già Diệp liếc nhìn nhau, Già Diệp nói:
>
> “Đi theo ta!”
>
> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng theo bước chân của A Nan, Già Diệp đi đến nơi xa, vòng qua một hồ hoa sen sương mù mờ ảo đi vào một lầu cao, tấm bảng trên cửa lớn viết ba chữ to:
>
> “Tàng Kinh Các!”
>
> Già Diệp duỗi tay đẩy cửa, kẽo kẹt một tiếng, cửa lớn nặng nề bị đẩy ra, mấy ngọn nến trong phòng lập tức cháy lên, giống như phật quang chiếu sáng đại điện.
>
>
>
>