Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1028: Mục 1029

TRANG 515# 1

> Chương 1028: Lên Linh Sơn

>

>

>

>

>

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, Đại sư huynh nói rất đúng.”

>

> Trư Bát Giới cảm thán:

>

> “Cũng không biết là tên tặc tử nào lại lớn mật như thế, dám trộm tượng Phật ở chân núi Linh Sơn trộm, thật sự là muốn tiền không muốn mạng rồi!”

>

> Tôn Ngộ Không lấy ra một quả chuối, lột vỏ cắn ăn, tùy ý nói:

>

> “Không cần nghĩ nữa, khẳng định là Phật giáo làm, người ngoài căn bản là không vào được Thiên Trúc, càng đừng nói đến chuyện trộm tượng Phật.”

>

> Đường Tam Tạng cảm thán:

>

> “Như thế xem ra, Linh Sơn cũng không yên ổn! Cũng cũng không có tốt như tiểu sư phụ kia nói vậy.”

>

> Rồi hắn lắc đầu, thở dài.

>

> Phanh phanh phanh.

>

> Đột nhiên, tiếng đập cửa từ bên ngoài truyền đến, Sa Ngộ Tịnh đứng dậy đi lên trước, mở cửa phòng ra, một hòa thượng trung niên đứng ở bên ngoài.

>

> Hòa thượng trung niên chắp tay trước ngực bái một cái nói:

>

> “Có Tôn giả trên Linh Sơn giáng lâm. Mong vài vị thánh tăng đi theo tiểu tăng tiến đến bái kiến.”

>

> Đường Tam Tạng vui mừng đứng lên, mặc áo cà sa Cẩm Lan đã rách mấy chỗ của mình vào rồi vội vàng nói:

>

> “Các đồ đệ, đều mặc áo cà sa vào đi theo vi sư đến bái kiến Phật Tổ.”

>

> “Vâng ~”

>

> Mấy người Tôn Ngộ Không hi hi ha ha, nhanh chóng khoác áo cà sa vào.

>

> Ở trước cửa, nhìn áo cà sa thủng lỗ chỗ của Đường Tam Tạng, khóe miệng của hòa thượng trung niên kia khẽ run rẩy, hòa thượng của Đông Thổ Đại Đường đều nghèo như vậy sao? Mặc một cái áo cà sa rách đi bái kiến Phật Tổ!

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng mặc xong, theo hòa thượng, đi vào bên trong Đại Hùng Bảo Điện.

>

> Trong điện lúc này có một lão tăng đang đứng, trên người có phật quang nở rộ, sau lưng một đạo Phật luân thần thánh không thể xâm phạm.

>

> Ở trên con đường bên ngoài đại điện là hai hàng tăng chúng đang cung kính quỳ bái.

>

> Đường Tam Tạng đi vào đại điện, vội vàng chắp tay trước ngực, khom lưng bái một cái, cung kính nói:

>

> “Đường Tam Tạng, hòa thượng của Đại Đường bái kiến Tôn giả!”

>

> Lão hòa thượng kia cười gật gật đầu, nói:

>

> “Nam Mô A Dì Đà Phật. Ta là Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật, phụng mệnh lệnh của Phật Tổ đến tiếp dẫn các vị.”

>

> Đường Tam Tạng cảm kích nói:

>

> “Đa tạ Phật Tổ!”

>

> Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật duỗi tay ra nói:

>

> “Các ngươi đi theo ta!”

>

> Mấy thầy trò dọc theo đường lớn có tăng chúng đang quỳ lạy đi ra ngoài, đi đến hết đường thì một đám mây nhiều màu rực rỡ tạo thành một con đường bằng mây chạy dài từ trên không trung xuống, nối thẳng từ dưới lên đỉnh Linh Sơn.

>

> Đường Tam Tạng nhìn con đường bằng mây, chần chờ một chút lại nhìn về phía Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật.

>

> Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật cười nói:

>

> “Linh Sơn cũng không là chỗ phàm, không ở nhân gian, cần đi theo con đường bằng mây này.”

>

> Đường Tam Tạng gật gật đầu.

>

> Tôn Ngộ Không nhanh chóng nhảy lên con đường bằng mây, thúc giục nói:

>

> “Đi thôi ~ đi thôi ~ nhanh lên thấy Phật Tổ, chúng ta cũng có thể nhanh chóng lấy chân kinh trở về.”

>

> Hiện tại, Đường Tam Tạng cũng có thể coi như là một người có kiến thức rộng rãi, nên nhìn cảnh tượng kia, ông cũng không quá ngạc nhiên. Ông sửa sang lại chiếc áo cà sa thủng lỗ chỗ trên người một chút rồi ngẩng đầu ưỡn ngực bước lên con đường bằng mây kia, chân vừa bước tới lập tức đã chạm vào bên trong mây mù, có một loại cảm giác mềm như bông, giống như là đạp lên chăn bông vậy.

>

> Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật hơi hơi mỉm cười, nói:

>

> “Nguyên Soái, Tướng Quân thỉnh đi ~”

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cười hắc hắc rồi cũng đều đi qua.

>

> Mấy thầy trò đi ở trên con đường bằng mây, chung quanh là mây mù lượn lờ, cúi đầu chính là núi non trùng điệp, nhà cửa liên miên.

>

> Đi được một đoạn thời gian, không trung phía trước xuất hiện một dãy núi liên miên, vô số ngọn núi cao chót vót, dưới ánh mặt trời nở rộ ánh sáng màu vàng, giống như ảo ảnh vậy.

>

> Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật chỉ vào phía trước nói:

>

> “Thánh tăng xem đằng kia chính là Linh Thứu cao phong, một trong những đạo tràng của Phật Tổ.”

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, uốn gối quỳ lạy trên mặt đất.

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, còn chưa tới thời điểm quỳ bái đâu! Nơi này còn cách Linh Sơn thánh địa không biết bao xa, nếu người cứ gặp một chỗ quỳ bái 1 lần thì không biết còn phải quỳ bái bao nhiêu đâu!”

>

> Đường Tam Tạng đứng lên nghiêm nghị nói:

>

> “Vi sư cả đời tin phật, hiện giờ tới chân núi Linh Sơn làm sao có thể không quỳ bái được?!”

>

> Nam Mô Bảo Tràng Quang Vương Phật nói:

>

> “Chúng ta tiếp tục đi thôi!”

>

> Mấy thầy trò lại đi tiếp, thật lâu sau mới bước lên Linh Sơn thánh cảnh, lại đi tiếp về phía trước chính là có một con sông ngăn cản đường đi, nước chảy cuồn cuộn, chỉ có một cây cầu độc mộc kéo dài qua phía trên con sông, nối 2 bờ.

>

> Tôn Ngộ Không nhảy lên cầu độc mộc, cười hì hì nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, đi nhanh thôi!”

>

> Đường Tam Tạng liên tục lắc đầu, co rúm nói:

>

> “Các con đều là hạng người có tu vi cao thâm, thần thông quảng đại, đi qua được cây cầu này cũng dễ như trở bàn tay, nhưng vi sư chỉ có thân thể phàm thai sao có thể dễ dàng đi qua như vậy được?”

>

> Tôn Ngộ Không vui cười nói:

>

> “Đi được! Đi được! Trước bước chân trái, sau bước chân phải, cứ thế từng bước một tự nhiên sẽ có thể đi qua.”

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu bất mãn nói:

>

> “Ngộ Không đừng đùa nữa.”

>

> Đường Tam Tạng nhìn về phía Bảo Tràng Quang Vương Phật nói:

>

> “Phật Tổ! Còn có biện pháp nào để bần tăng qua sông hay không?”

>

> Bảo Tràng Quang Vương Phật cười gật đầu nói:

>

> “Có!”

>

> Rồi hắn duỗi tay ra, chỉ sang bên cạnh, cười nói:

>

> “Thánh tăng xem, nơi đó có thuyền mà.”

>

> Đường Tam Tạng nhìn theo tay của Bảo Tràng Quang Vương Phật, quả nhiên là thấy được một con thuyền gỗ nhỏ đang neo đậu ở gần chân cầu.

>

> Lúc này, thân hình của Bảo Tràng Quang Vương Phật chợt lóe lên và ông ta đã lập tức xuất hiện ở bên trong khoang thuyền, nói:

>

> “Thánh tăng, bần tăng tới chở người qua sông như thế nào?”

>

> Đường Tam Tạng vội vàng đi qua đi, cười nói:

>

> “A Di Đà Phật ~ đa tạ Phật Tổ.”

>

> Đi đến chỗ con thuyền, Đường Tam Tạng vừa muốn cất bước đi tới thì đột nhiên phát hiện con thuyền này lại không có đáy, Bảo Tràng Quang Vương Phật đang đứng ở trên mặt nước.

>

> Trong lòng Đường Tam Tạng đầu tiên là kinh hãi, sau đó trong đầu hiện lên một ý niệm, đầu tiên là cầu độc mộc sau đó là thuyền không đáy, chẳng lẽ đây là khảo nghiệm Phật Tổ dành cho ta hay sao? Cầu độc mộc bần tăng không dám đi, thuyền không đáy lại không dám ngồi có phải là không thông qua khảo nghiệm của Phật Tổ hay không? Như vậy có phải là kinh thư cũng không chiếm được hay không?

>

> Nghĩ đến đây, trong lòng Đường Tam Tạng không khỏi chấn động.

>

> Thôi! Chết thì chết đi! Thế là hắn cắn răng chảy thẳng lên con thuyền không đáy kia.

>

> Bảo Tràng Quang Vương Phật kinh ngạc nhìn thoáng qua Đường Tam Tạng, không ngờ hắn còn có chút can đảm, vốn dĩ ông còn cho rằng mình cần khuyên bảo một phen mới được chứ!

>

> Đường Tam Tạng đi vào thuyền không đáy, trong lòng lập tức có cảm giác an ổn, quả nhiên là khảo nghiệm, bần tăng cũng không có ngã xuống.

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, lão Trư ta và người cùng nhau đi thuyền đi!”

>

> Sa Ngộ Tịnh khiêng đòn gánh cười nói:

>

> “Ta cũng tới ~”

>

> Tiểu Bạch Long đã khôi phục hình người đứng ở bên cạnh, mở miệng cười nói:

>

> “Thuyền không đáy, ta cũng không ngồi, cùng nhau đi thôi!”

>

> Đường Tam Tạng, Sa Ngộ Tịnh, Trư Bát Giới, Tiểu Bạch Long cưỡi thuyền không đáy, Tôn Ngộ Không đi ở trên cầu độc mộc, mấy thầy trò nhanh chóng đi về phía bờ bên kia.

>

> Đi thuyền đến giữa sông, Đường Tam Tạng chỉ vào phía sau, sợ hãi kêu lên:

>

> “Đó … Đó là cái gì?”

>

> Mấy người đều quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong lòng sông có một Đường Tam Tạng, một Trư Bát Giới, một Sa Ngộ Tịnh, một Tiểu Bạch Long, còn có một Tôn Ngộ Không giống như tử thi, trôi lững lờ trong dòng nước.

>

> Trư Bát Giới cười ha ha nói:

>

> “Sư phó, không cần sợ! Đó là thân thể phàm thai, dính hồng trần của người.”

>

> Tôn Ngộ Không đứng ở trên cầu độc mộc, vui mừng kêu lên:

>

> “Thú vị! Thật là thú vị ~ lão Tôn ta đã tới Linh Sơn không biết bao nhiêu lần, nhưng đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy chuyện này, thật sự thú vị.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười nói:

>

> “Đó là ta ~”

>

> Tiểu Bạch Long chỉ vào giữa sông, cười nói:

>

> “Đó là ta.”

>

> Bảo Tràng Quang Vương Phật chống thuyền xuống nói:

>

> “Thoát lại thai bào cốt nhục thân, tương thân tương ái là Nguyên Thần. Sáng nay hành mãn phương thành Phật, tẩy sạch năm đó sáu sáu trần. (mấy câu này trong Phật kinh gì đó, chịu không đổi nghĩa được)”

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, vui sướng thì thầm:

>

> “A Di Đà Phật ~”

>

> Chiếc thuyền vững vàng chở mấy thầy trò Đường Tam Tạng qua sông rồi đậu ở bên bờ cho bọn họ đi xuống.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!