Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1027: Mục 1028

TRANG 514# 2

> Chương 1027: Tới Thiên Trúc

>

>

>

>

>

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc đứng lên, nghiêm nghị thi lễ nói:

>

> “Chúng ta cảm tạ đại ân đại đức của Thần Quân.”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Nếu thật muốn cảm tạ ta thì mau sớm tổ chức hôn lễ đi, đến lúc đó ta sẽ làm người chứng hôn cho các ngươi.”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc thoải mái hào phóng cười nói:

>

> “Đến lúc đó, chúng ta khẳng định sẽ phiền toái Thần Quân, Thần Quân không cần ghét bỏ mới được.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Ta chờ ngày đó sớm đến.”

>

> “Cứ như vậy đi! Cô cũng hành động nhanh lên, chờ hắn tới gần Linh Sơn thì cô càng không dễ hành động.”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc gật đầu nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Video bang một tiếng đã cắt đứt.

>

> Trong khoảng thời gian kế tiếp, Trương Minh Hiên trốn ở trong Thiên Môn Sơn không ra, làm một trạch nam thành thành thật thật.

>

> Lực chú ý của Thiên Đình đều đặt ở trên người Trầm Hương, dùng hệ thống tuyên bố cho hắn một đống nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ cho khen thưởng trợ giúp Trầm Hương trưởng thành.

>

> Phật giáo cũng điệu thấp xuống, chờ mấy thầy trò Đường Tam Tạng mau chút đến Linh Sơn, hoàn thành việc thỉnh chân kinh.

>

> Đạo giáo gắt gao đi theo bước chân của Đường Tam Tạng, đưa tam viện thâm nhập Tây Ngưu Hạ Châu, hơn nữa nhanh chóng lan tràn ra khắp bốn phía.

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng một đường đi về phía Tây, đầu tiên là diệt chuột tinh dưới động không đáy.

>

> Ở nước Ngọc Hoa thu đồ đệ, bị trộm bảo, Tôn Ngộ Không đánh bại Hoàng Sư Tinh, lại bị Lục Nhĩ cứu, mang về Thiên Môn Sơn.

>

> Phủ Kim Bình, Tê Ngưu Tinh lợi dụng vòng sắt của Thái Thượng Lão Quân trộm binh khí của mọi người, cuối cùng Lục Nhĩ ra mặt, lấy thân phận của Thanh Nhã thu phục Tê Ngưu Tinh.

>

> Ở nước Thiên Trúc, Thỏ Ngọc thi triển diệu pháp, Bích Ngọc Thần Trâm phân ngân hà, Tôn Ngộ Không cầu cứu đến Dao Trì.

>

> Trải qua mấy năm gian khổ bôn ba, mấy thầy trò Đường Tam Tạng rốt cuộc đi tới chân núi Linh Sơn.

>

> Đường Tam Tạng khoác áo cà sa Cẩm Lan, chỉ là trên áo cà sa cũng không có thần quang lấp lánh, mà là có thêm mấy cái lỗ rách, trông có vẻ không đẹp mắt lắm.

>

> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cũng mặc áo cà sa vào, mấy thầy trò đang ngồi ở bên trong một chùa miếu, chờ đợi Phật Tổ triệu kiến.

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Sư phó, nơi này không hổ là chân núi Linh Sơn, phật hiệu hưng thịnh, trên rường cột bên trong chùa miếu đều chạm trổ là chuyện xưa của Phật giáo, kỳ hoa dị thảo đều mang theo Phật ý.”

>

> Đường Tam Tạng cũng gật đầu, tươi cười tán thưởng, ở Đại Đường vẫn không thể thấy được chùa miếu rộng rãi như thế.

>

> Tôn Ngộ Không cũng nói đùa:

>

> “Theo lão Tôn ta thấy, Phật Tổ vẫn là quá keo kiệt, chùa miếu dưới chân núi Linh Sơn đại biểu chính là thể diện của Phật giáo, tại sao tượng phật lại chỉ mạ vàng cơ chứ? Hẳn là phải dùng vàng ròng mới đúng.”

>

> Sa hòa thượng sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Đại Hùng Bảo Điện, hoài nghi nói:

>

> “Đại sư huynh, ngươi nói tượng phật ở bên trong chỉ là mạ vàng? Chuyện này hẳn là không thể nào xảy ra!”

>

> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:

>

> “Không tin, các ngươi đi xem sẽ biết.”

>

> Nghe thấy giọng điệu này của Tôn Ngộ Không, trong mắt Đường Tam Tạng cũng hiện lên sự hoài nghi, mấy thầy trò dọc theo bậc thang, đi vào bên trong Đại Hùng Bảo Điện.

>

> Trông thấy bọn họ đi tới, sa di trực ban vội vàng đứng lên, chắp tay trước ngực nói:

>

> “Bái kiến Thánh tăng của Đại Đường ~”

>

> Đường Tam Tạng cũng chắp tay trước ngực đáp lễ lại, nói:

>

> “Tiểu sư phụ, bần tăng muốn đi vào nơi đây lễ Phật.”

>

> Tiểu sa di tươi cười, đắc ý nói:

>

> “Chùa Thanh Ngọc chúng ta chính là lớn nhất ở chùa miếu dưới chân núi Linh Sơn, không ít cao tăng ở chùa Thanh Ngọc đã ngộ đạo thành tựu La Hán quả vị, thánh tăng ở chỗ này lễ Phật nhất định có thể được Phật Tổ nghe thấy.”

>

> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:

>

> “Nói cách khác chùa Thanh Ngọc các ngươi là chùa miếu tốt nhất ở dưới chân núi Linh Sơn rồi?”

>

> Tiểu sa di gật đầu tự hào nói:

>

> “Đó là tự nhiên.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ha hả nói:

>

> “Thật là như thế hay, chúng ta xác thật muốn được vào thăm viếng một phen.”

>

> “Tiểu sư phụ, lúc lễ Phật, sư phụ ta không thích có người ngoài ở đây, không biết cậu có thể giúp đỡ chút hay không?”

>

> Hai bàn tay cuả tiểu sa di chấp vào, tạo thành chữ thập rồi hắn khom lưng thi lễ nói:

>

> “Vậy thì tiểu tăng cáo từ!”

>

> Trong giọng nói mang theo một tia tiếc nuối, vốn dĩ là hắn đang muốn nhìn xem vị hòa thượng ngoại lai này niệm kinh như thế nào, cũng có thể thành chuyện chém gió cùng mấy sư huynh đệ một phen, hiện tại xem ra là không thấy được, chỉ có thể dựa vào chính mình tự biên thôi.

>

> Sau khi tiểu sa di đi ra đại điện, Trư Bát Giới lập tức nhảy lên trên chỗ tượng phật.

>

> Đường Tam Tạng ở dưới lo lắng kêu lên:

>

> “Bát Giới, con chú ý cẩn thận một chút .”

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, ngài cứ yên tâm đi! Lão Trư là ai cơ chứ? Sao có thể ngã được?.”

>

> Đường Tam Tạng nói:

>

> “Vi sư là đang lo lắng con kinh động người ngoài, liên lụy đến vi sư.”

>

> Trư Bát Giới không biết nên nói cái gì, duỗi tay xoa xoa ở trên tượng phật, giống như lau tro bụi vậy. Nhưng đột nhiên, một lớp vàng mỏng phốc phốc nứt ra, rớt xuống trên mặt bàn thờ, lộ ra phần tượng phật bằng đồng thau ở bên trong.

>

> Đường Tam Tạng nỉ non nói:

>

> “Thật đúng là mạ vàng!”

>

> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:

>

> “Lão Tôn ta nói không sai đi! Hòa thượng ở chùa này cũng không thành tâm kính Phật rồi.”

>

> Đường Tam Tạng biện giải:

>

> “Vạn nhất là bởi vì chùa miếu này tương đối nghèo thì sao?”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, vừa rồi tiểu sa di kia đã nói, đây là chùa miếu tốt nhất ở dưới chân núi Linh Sơn mà.”

>

> Đường Tam Tạng không cam lòng nói:

>

> “Chúng ta lại đi chỗ khác nhìn xem.”

>

> Hắn thật sự không thể tiếp thu, hòa thượng ở dưới chân núi Linh Sơn cũng dám dùng thủ đoạn gian dối này để lừa tín đồ.

>

> Mấy thầy trò đi ra ngoài, mới vừa đi ra Đại Hùng Bảo Điện liền thấy tiểu sa di vừa rồi đang đi từ bên ngoài vào.

>

> Tiểu sa di kinh ngạc nói:

>

> “Mấy vị thánh tăng đã lễ Phật xong rồi hay sao?”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu cười nói:

>

> “Lễ Phật không tính thời gian dài ngắn, tâm thành là được.”

>

> Tiểu sa di kính nể nói:

>

> “Thánh tăng nói có lý, nếu sư phụ ta cũng biết đạo lý này thì tốt rồi.”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu cười nói:

>

> “Bần tăng tính toán đi ra ngoài nhìn xem, thưởng thức cảnh đẹp ở dưới chân núi Linh Sơn.”

>

> Tiểu sa di cười ha hả tự hào nói:

>

> “Dưới chân núi Linh Sơn tự nhiên là có vô số thánh cảnh, mỗi người đều tin Phật, mỗi người đều thuần thiện, không hề có chuyện trộm cướp bạo lực, cực kỳ bất đồng với Đông Thổ Đại Đường, các vị cứ việc ra ngoài thoải mái.”

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi ra ngoài, Trư Bát Giới nhỏ giọng nói thầm:

>

> “Sư phó, tiểu hòa thượng này nói chuyện cũng quá vô lễ rồi.”

>

> Đường Tam Tạng bất động thanh sắc cười nói:

>

> “Nếu chuyện thật giống như là hắn đã nói thì hắn tự nhiên có lý do để coi khinh Đại Đường.”

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng mới vừa đi ra chùa Thanh Ngọc, bên trong chùa miếu một tiếng hét thê lương vang lên:

>

> “Người đâu, mau tới! Tượng vàng của Phật Tổ bị trộm rồi ~~”

>

> Ngoài cửa chùa miếu, mấy thầy trò Đường Tam Tạng mê mang liếc nhìn nhau, tượng vàng ư? Chẳng lẽ không phải là tượng đồng sao?

>

> Mấy ngày kế tiếp, mấy thầy trò Đường Tam Tạng lại đi dạo một vòng ở những chùa miếu khác. Sau khi bọn họ rời đi, bên trong chùa miếu lập tức gà bay chó sủa, tiếng gọi ầm ĩ không dứt bên tai, đều là kêu to tượng vàng Phật Tổ bị trộm.

>

> Những chùa miếu khác cũng nhanh chóng tự kiểm tra và đều tuyệt vọng phát hiện tất cả tượng vàng Phật Tổ đều bị trộm, đổi thành mạ vàng.

>

> Trong phút chốc, nhân tâm của Thiên Trúc hoảng sợ, trên đường phố từng nhóm võ tăng chạy vội, bá tánh đóng chặt cửa, chuyện có tặc tử lớn mật trộm tượng vàng Phật Tổ cũng truyền khắp Thiên Trúc, tất cả mọi người đều tỏ ra căm phẫn, không ngừng nguyền rủa tặc tử.

>

> Linh Sơn, bên trong Đại Lôi Âm Tự, A Nan Già Diệp không ngừng hắt xì hơi, sắc mặt khó coi, Đường Tam Tạng đáng chết, rõ ràng chuyện sẽ không bị phát hiện vậy mà ..

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng cũng tránh ở trong phòng không dám ra khỏi cửa.

>

> Đường Tam Tạng nhỏ giọng nói:

>

> “Ngộ Không, chúng ta có phải lại gặp rắc rối hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi ở trên xà nhà, tùy ý nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, tượng phật cũng không phải là do chúng ta trộm, ngươi chột dạ cái gì? Ngược lại bọn họ hẳn là nên cảm tạ chúng ta giúp bọn họ phát hiện chuyện tượng vàng bị trộm, nếu không e rằng bọn họ vĩnh viễn đều không thể phát hiện.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!