Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1026: Mục 1027

TRANG 514# 1

> Chương 1026: Na Tra phóng Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên ngồi ở bên trong đình hóng gió, vẫy vẫy tay cười nói:

>

> “Nơi này, lại đây!”

>

> Na Tra cười ha hả chạy tới, tùy ý ngồi ở phía đối diện Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên nhấp một hớp nước trà, nói:

>

> “Hôm nay, cậu chạy xuống đây làm cái gì?”

>

> Na Tra cười ha hả nói:

>

> “Vẫn là chuyện về Lôi Chấn Tử thôi, dù sao lúc trước cũng nhờ Thần Quân báo cho chúng ta biết tung tích của Lôi Chấn Tử, vô luận kết quả như thế nào, về tình về lý thì chúng ta đều phải đến nói với Thần Quân một câu.”

>

> Trương Minh Hiên lười biếng, nói với vẻ mặt không thèm để ý chút nào:

>

> “Còn có cái kết quả gì nữa cơ chứ? Các ngươi khẳng định là không giết được hắn.”

>

> Na Tra gật gật đầu, tán thành nói:

>

> “Kỳ thật ta cùng nhị ca đã sớm biết hắn ở Xiển Giáo, chỉ là không có cơ hội ra tay mà thôi.”

>

> Rồi hắn lại cười ha hả nói:

>

> “Nhưng mà lần này Lôi Chấn Tử hắn cũng không quá tốt, bởi vì chuyện của Dương Thiền, nhị ca cũng cực kỳ hận hắn. Cho nên nắm lấy cơ hội lần này, nhị ca cũng đã hung hăng giáo huấn hắn một trận, đánh hắn thành trọng thương, nhưng nhị ca cũng bị thương không nhẹ, hiện giờ đang an dưỡng ở Thiên Đình.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:

>

> “Không ngờ Dương Tiễn lại có thể đánh trọng thương Lôi Chấn Tử, chuyện này đúng là ở ngoài dự liệu của ta.”

>

> Rồi hắn cười nói:

>

> “Dương Tiễn đúng là không thèm bận tâm đến thể diện của Xiển Giáo nữa rồi!”

>

> Rồi Trương Minh Hiên nhìn về phía Na Tra hỏi:

>

> “Vậy trận chiến của cậu cùng Nam Cực Tiên Ông thì có kết quả như thế nào?”

>

> Na Tra đắc ý nói:

>

> “Nam Cực Tiên Ông chỉ được cái mã ngoài thôi, thực lực vẫn thua ta một bậc, hắn bị ta áp trở về Thiên Đình, Ngọc Đế dùng một đạo ý chỉ phong ấn thần chức của hắn, đồng thời giam hắn ở bên trong Trường Sinh Thiên Cung.”

>

> Trương Minh Hiên đánh giá Na Tra, cười nói:

>

> “Lợi hại đó! Ngay cả Nam Cực Tiên Ông đều không phải là đối thủ của cậu.”

>

> Na Tra đắc ý nói:

>

> “Đó là chuyện đương nhiên ta dung hợp ký ức cùng tu vi kiếp trước, thời thời khắc khắc đều đang tiến bộ, thậm chí hiện giờ còn không có đạt tới đỉnh phong đâu.”

>

> Nghe Na Tra nói vậy, ánh mắt của Trương Minh Hiên sáng lên, hắn nói:

>

> “Vậy cậu có thể đạt tới Chuẩn Thánh hay sao?”

>

> Na Tra lập tức cười ngượng ngùng, nói:

>

> “Kiếp trước, ta hơi hỗn trướng, ỷ vào thân phận đồng tử của Nương Nương mà chuyên môn đi phá làng phá xóm, không có chú ý đến chuyện ngộ đạo, cho nên……”

>

> Trương Minh Hiên thất vọng nói:

>

> “Cho nên cũng không đạt tới Chuẩn Thánh đúng không?”

>

> Na Tra gật gật đầu, sau đó kiên định nói:

>

> “Nhưng mà một đời này ta nhất định sẽ tìm hiểu ra đại đạo, thành tựu Chuẩn Thánh.”

>

> Trương Minh Hiên gật gật đầu, do dự một chút rồi nói:

>

> “Ta hỏi cậu một chuyện.”

>

> Na Tra nói:

>

> “Thần Quân cứ nói.”

>

> Trương Minh Hiên ngưng trọng hỏi:

>

> “Những yêu quái làm hại Nhân tộc giống như tọa kỵ của Nam Cực Tiên Ông vậy có nhiều lắm sao?”

>

> Na Tra nói:

>

> “Không nhiều lắm nhưng cũng không ít, chỉ cần bị Thiên Đình phát hiện thì đều sẽ bị Thiên Đình phái binh đến trấn áp, Yêu Vương bắt bỏ vào bên trong Ngự Thú Giám.”

>

> Trương Minh Hiên buột miệng thốt ra:

>

> “Nữ Oa Nương Nương lại mặc kệ chuyện này hay sao? Nữ Oa Nương Nương chính là Thánh Nhân, một ý niệm là có thể nhìn khắp Hồng Hoang, loại chuyện này hẳn là không thể gạt được Nương Nương đi?!”

>

> Na Tra đắc ý nói:

>

> “Những chuyện này tự nhiên không thể gạt được đôi mắt của Nương Nương, nhưng mà Nương Nương đã từng nói với ta, người sẽ không quản.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi:

>

> “Vì cái gì?”

>

> Na Tra giải thích:

>

> “Bởi vì Nương Nương xem chính là đại cục, Nhân tộc vẫn đang nắm giữ đại thế của thiên địa, những chuyện lặt vặt, nhỏ bé này ở dưới đại thế của Nhân tộc cũng không tạo nổi nửa điểm gợn sóng. Hơn nữa nếu Nhân tộc muốn trưởng thành thì không thể quá dựa vào Nương Nương, bọn họ cần tự mình đi đối kháng yêu ma, tự mình đi đấu tranh. Ta đã từng nghe qua Nương Nương nói một câu.”

>

> Trương Minh Hiên tò mò hỏi:

>

> “Nương Nương nói cái gì?”

>

> Na Tra ngẩng đầu ưỡn ngực, ho khan một tiếng bắt chước ngữ khí của Nữ Oa Nương Nương nói:

>

> “Nhân tộc đã là một tộc đàn thành thục, cần tự học để trưởng thành.”

>

> Trương Minh Hiên lại đợi một hồi, kinh ngạc nói:

>

> “Chỉ thế này thôi sao?”

>

> Na Tra gật đầu nói:

>

> “Đúng vậy!”

>

> Trương Minh Hiên hoài nghi nói:

>

> “Tại sao từ bên trong những lời này, ta lại nghe được ý tứ như là lười biếng nhỉ? Nương Nương không phải là bởi vì lười, cho nên mới mặc kệ đó chứ?”

>

> Na Tra lập tức bất mãn kêu lên:

>

> “Nói bậy! Nương Nương rõ ràng là dụng tâm lương khổ.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:

>

> “Hảo đi! Ta tin Nương Nương là dụng tâm lương khổ.”

>

> Na Tra đứng lên nói:

>

> “Chuyện cũng nói xong. Ta cũng nên đi ”

>

> Trương Minh Hiên bưng chén trà đứng lên, cười nói:

>

> “Tam Thái Tử đi thong thả.”

>

> Na Tra gật gật đầu, đi nhanh ra ngoài, thân hình lập loè mấy cái đã biến mất không thấy đâu nữa.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trở lại ghế dựa, tấm tắc nói:

>

> “Phật giáo cùng Thiên Đình lục đục, Xiển Giáo cùng Thiên Đình cũng lục đục, Phật giáo cùng Xiển Giáo cũng lục đục, thế cục thật là loạn! Thế lực trong Hồng Hoang đã loạn thành một nồi cháo rồi.”

>

> Rồi hắn nâng chén trà lên nhấp một hớp nước trà, thoải mái ~

>

> Trương Minh Hiên đột nhiên mở miệng nói:

>

> “Tiểu Phàm, giúp ta liên hệ quốc vương của Nữ Nhi Quốc.”

>

> “Được!”

>

> Một cái màn hình di động bắn ra ở trước mặt Trương Minh Hiên, video mời phát ra, vài tiếng tích tích tích tích vang lên, sau, video kết nối, quốc vương của Nữ Nhi Quốc xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Buổi sáng tốt lành, ta không quấy rầy cô chứ?”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc thi lễ, cười khẽ nói:

>

> “Thần Quân tìm ta chính là vinh hạnh của ta, sao dám nói là quấy rầy. Không biết Thần Quân có gì phân phó?”

>

> Trương Minh Hiên mở miệng nghiêm túc nói:

>

> “Ta tìm cô là có một việc cần cô đi làm, có liên quan đến Đường Tam Tạng.”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc nghiêm mặt lại, trầm giọng nói:

>

> “Thần Quân mời nói.”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Đường Tam Tạng chính là Kim Thiền Tử chuyển thế, chuyện này chắc cô đã biết rồi chứ?”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc gật gật đầu, trong ánh mắt có chút ưu sầu, Thanh Loan đã nói qua chuyện của Đường Tam Tạng với nàng, cũng giúp nàng chuẩn bị mấy phương án xử lý, nhưng mà nàng vẫn cứ lo lắng mãi không thôi.

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục nói:

>

> “Một khi Đường Tam Tạng tới Linh Sơn, lấy chân kinh xong, đến lúc đó Kim Thiền Tử sẽ thức tỉnh, cắn nuốt linh hồn của Đường Tam Tạng, đến lúc đó Đường Tam Tạng sẽ hoàn toàn biến mất.”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc sầu lo nói:

>

> “Sư phó của ta cũng đã nói chuyện này với ta rồi, nhưng chúng ta cũng không biện pháp gì cả, chỉ có thể mặc cho số phận, đánh cuộc vào vận khí.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Hiển nhiên là vận khí của cô cũng không tồi, nơi này của ta có một lọ Cửu Chuyển Kim Đan do ta trăm cay ngàn đắng cầu tới, chờ tý ta chuyển phát nhanh cho cô, cô đưa cho Đường Tam Tạng ăn xong, Cửu Chuyển Kim Đan có thể tăng sức mạnh linh hồn của hắn lên, khiến cho hắn có năng lực phản kích, không đến mức chỉ biết mặc cho Kim Thiền Tử xâu xé.”

>

> Sau khi có tu vi, quốc vương của Nữ Nhi Quốc cũng hiểu được một chút chuyện của giới tu luyện, tự nhiên cũng nghe qua tên tuổi của Cửu Chuyển Kim Đan, nàng vui mừng kêu lên:

>

> “Đa tạ Thần Quân! Đa tạ Thần Quân!”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Ta với Đường Tam Tạng cũng là bạn thân, không đành lòng nhìn hắn bị một con sâu nuốt ăn, cũng không đành lòng nhìn một đứa trẻ phải mất cha.”

>

> “Vâng vâng đa tạ Thần Quân.”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc kích động đến mức hốc mắt phiếm hồng, nàng biết sự trân quý của Cửu Chuyển Kim Đan cho nên mới càng thêm cảm kích.

>

> Trương Minh Hiên trấn an nói:

>

> “Cô cũng không cần quá mức lo lắng, ta tin tưởng Đường Tam Tạng có thể kiên trì được, có mẹ con các cô làm hậu thuẫn cho hắn, hắn sao có thể không đấu lại một con sâu cơ chứ? Đến lúc đó ta đưa thêm một cái chảo dầu vào trong thức hải của hắn, dạy hắn làm ve sầu chiên, hương vị đặc biệt tốt.”

>

> Quốc vương của Nữ Nhi Quốc nín khóc mà cười, liếc mắt, khinh thường nói:

>

> “Thần Quân cứ đùa, Kim Thiền Tử cũng không phải là một con ve sầu bình thường.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Vẫn là cười rộ lên thì đẹp hơn, nhìn cô khóc sướt mướt như thế, người không biết còn tưởng rằng ta khi dễ cô đó! Thôi ta dập máy đây! Chờ một chút nữa ta sẽ chuyển phát nhanh Cửu Chuyển Kim Đan qua, cô chú ý ký nhận.”

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!