TRANG 513# 2
> Chương 1025: Chuyện ở nước Tỳ Khưu
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán:
>
> “Nha đầu này, hoàn toàn không hiểu gì là tôn trọng trưởng bối, về sau không tránh khỏi sẽ còn bị thiệt thòi.”
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói:
>
> “Cậu mỗi ngày đều rửa chân ở bên người nàng, còn không cho nàng tức giận sao?”
>
> Rồi nàng xoay người đi vào bên trong.
>
> Trương Minh Hiên vội vàng đuổi kịp, kêu oan:
>
> “Ta còn không có trách nàng làm ta không được tắm rửa đây này!”
>
> ……
>
> Sau khi quốc vương chết, nước Tỳ Khưu rơi vào trong hỗn loạn mất một đoạn thời gian, Tôn Ngộ Không phải ra tay trấn áp phản loạn. Chờ đến khi quốc vương mới kế vị, đất nước mới khôi phục yên ổn.
>
> Trước khi tiếp tục lên đường, Tôn Ngộ Không nhe răng nhếch miệng uy hiếp vị quốc vương mới kia một phen, làm cho hắn sợ tới mức run rẩy, thề thề muốn chăm lo việc triều chính, yêu nước thương dân.
>
> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng lên xe ngựa, tiếp tục đi về phía Tây, ở trên đường lớn của nước Tỳ Khưu thấy được nơi nơi đều là cảnh tượng trẻ con vui sướng chạy cười đùa, nơi nơi dán giấy hồng, pháo nổ inh tai, khắp chốn mừng vui.
>
> Đường Tam Tạng thở dài nói:
>
> “Ngộ Không, vi sư có phải là đã làm sai hay không?”
>
> Tôn Ngộ Không không chút khách khí nói:
>
> “Ngươi đương nhiên làm sai.”
>
> Trư Bát Giới cũng nói:
>
> “Sư phó, lần này ta cũng tán đồng ý kiến của Hầu ca.”
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng gật đầu nói:
>
> “Sư phó, ta cũng duy trì Đại sư huynh.”
>
> Đường Tam Tạng hoảng hốt nói:
>
> “Nhưng mà người kia chính là chủ nhân của cả một quốc gia. Sao có thể nào đánh giết dễ dàng như vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không hắc hắc nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, theo lão Tôn ta thấy, ngươi làm như vậy không thể gọi là từ bi mà phải gọi là dối trá.”
>
> “Lúc trước, khi ngươi mới vừa cứu lão Tôn ta ra, lão Tôn ta bảo hộ ngươi đi Tây Thiên lấy kinh, trên đường gặp được một đám cường đạo. Lão Tôn ta giết bọn họ, hòa thượng nhà ngươi mãi không buông tha, còn muốn đuổi lão Tôn ta đi, vậy ngươi có tưởng tượng qua rằng nếu lão Tôn ta không có giết đám cường đạo kia, bọn họ lại sẽ giết bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình lương thiện sẽ bởi vậy mà gặp nạn?”
>
> Đường Tam Tạng cãi cọ:
>
> “Vạn nhất bọn họ ăn năn hối cải thì sao? Cho dù bọn họ là cường đạo, xử trí bọn họ cũng là chuyện của quan phủ có quan hệ gì với những người xuất gia như chúng ta đâu?”
>
> Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, ngươi không phải là đã từng nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp hay sao? Sát sinh trảm nghiệp chính là cứu người.”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói:
>
> “Sát sinh vì cứu sống, không phải là cớ để giết người.”
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu, phiền não nói:
>
> “Hòa thượng nhà ngươi quá mức bướng bỉnh, lão Tôn ta chính là giết, về sau gặp được còn sẽ giết tiếp, ngươi muốn thế nào?”
>
> Đường Tam Tạng trầm mặc một chút, nói:
>
> “Ngươi là Hộ Pháp của nhân tộc, làm chuyện chính mình nên làm, tuy rằng bần tăng không tán đồng, nhưng cũng vô lực ngăn cản.”
>
> Tôn Ngộ Không cười nói:
>
> “Lúc này mới đúng chứ!”
>
> Đường Tam Tạng ngồi ở trong xe ngựa, nghe tiếng hoan hô ở bên ngoài, nội tâm lại không hề có cảm giác cao hứng, ngược lại là có chút mê mang:
>
> “Phật Tổ! Ngài nói từ bi ở trong lòng, phổ độ chúng sinh, ngài nói phóng hạ đồ đao lập địa thành phật. Chúng ta phổ độ ác nhân, ai sẽ lấy lại công đạo cho những người lương thiện đã chết đi đây? Phật Tổ! Cầu ngài nói cho ta biết đi ~~”
>
> ……
>
> Giờ phút này, trên Thiên Môn Sơn, một hơi thở cuồng bạo trút xuống.
>
> Trương Minh Hiên đang chơi cờ cùng Nữ Oa (Tinh Vệ), bỗng nhiên mở to mắt, ngẩng đầu nhìn lên.
>
> Nữ Oa (Tinh Vệ) cũng ngẩng đầu, nghi hoặc nói:
>
> “Ủa ~ ai tới vậy?”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý vung tay, quấy lộn bàn cờ rồi nghiêm nghị nói:
>
> “Hôm nay chơi đến đây thôi, ta còn có chuyện cần xử lý.”
>
> Nữ Oa (Tinh Vệ) chu miệng bất mãn kêu lên:
>
> “Trương Minh Hiên, ngươi lại chơi xấu, rõ ràng là ta đã sắp thắng rồi.”
>
> Trương Minh Hiên vẫy vẫy tay, không kiên nhẫn nói:
>
> “Đi đi đi ~ đi qua một bên chơi.”
>
> Nữ Oa (Tinh Vệ) nhảy xuống ghế dựa, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người chạy ra phía ngoài.
>
> Nữ Oa (Tinh Vệ) mới vừa đi, liền có một con khỉ lớn người tản ra hơi thở cuồng bạo vọt tiến vào, những nơi nó đi qua cuồng phong sinh ra, cuốn bay không biết tiên hoa linh thảo.
>
> Trương Minh Hiên đau lòng mở miệng nói:
>
> “Vô Chi Kỳ, ngươi chú ý một chút đi, tiên hoa linh thảo ở nơi này đều là do chính tay Thanh Nhã tỷ trồng trọt, cẩn thận nàng tức giận đó.”
>
> Thân hình của Vô Chi Kỳ lập tức ngừng lại theo bản năng, hơi thở cuồng bạo cũng nhanh chóng thu liễm. Nhìn mấy cánh hoa bay đầy trời, trong lòng của hắn cũng xuất hiện một ý nghĩ, Lý đại tiểu thư sẽ không tức giận đi?
>
> Lúc trước, khi hắn biết thân phận thực sự của hai chị em Lý Thanh Nhã thì đã cực kỳ sợ hãi, sau đó, thái độ của hắn với chị em các nàng lập tức thay đổi, còn cung kính với bọn họ hơn cả với Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Làm sao vậy? Ngươi giống như là đang rất kích động.”
>
> Vô Chi Kỳ gãi gãi da đầu, trong mắt còn mang theo sự hưng phấn. Một lúc sau, hắn mới kêu lên:
>
> “Sảng khoái, thật sự quá sảng khoái, đã lâu lắm rồi ta không có đánh sảng khoái như vậy.”
>
> Nghe được lời nói này cuả Vô Chi Kỳ, ánh mắt của Trương Minh Hiên không khỏi sáng lên, hắn vội vàng hỏi:
>
> “Ngươi thắng hay sao?”
>
> Vô Chi Kỳ ngượng ngùng lắc lắc đầu.
>
> Trương Minh Hiên thất vọng nói:
>
> “Vậy thì chính là thua rồi?”
>
> Vô Chi Kỳ vội vàng nói:
>
> “Không có ~ không có ~ ta không làm gì được Ngọc Đỉnh, nhưng mà hắn cũng không làm gì được ta, chúng ta coi như là hòa nhau, không thắng không bại.”
>
> Trương Minh Hiên nở nụ cười tươi nói:
>
> “Thế cũng rất tốt rồi. Còn có việc gì nữa hay sao?”
>
> Vô Chi Kỳ lắc đầu nói:
>
> “Không có, ta chính là tới báo một tiếng.”
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, trên lòng bàn tay có mười mấy quả đào tiên to đùng bay lơ lửng rồi hắn nói:
>
> “Lần này làm phiền sư đệ xuất lực, nơi này có mấy quả Bàn Đào, sư đệ cầm lấy ăn đi!”
>
> Vô Chi Kỳ liên tục lắc đầu, nói:
>
> “Không cần! Không cần! Đây đều là việc thuộc bổn phận của ta.”
>
> Trương Minh Hiên đẩy tay, Bàn Đào chậm rãi bay về phía Vô Chi Kỳ, cười nói:
>
> “Cầm đi đi! Ta biết tác dụng của Bàn Đào đối với ngươi đã không còn lớn nữa, nhưng mà hương vị vẫn là rất không tồi.”
>
> Vô Chi Kỳ liếm liếm đầu lưỡi, hình như đúng là hắn còn chưa từng ăn Bàn Đào! Rồi hắn ngượng ngùng nói:
>
> “Đa tạ tiểu lão gia ban thưởng, ta xin nhận lấy.”
>
> Trương Minh Hiên cười gật gật đầu, lại dặn dò:
>
> “Ngươi cũng đừng nên hưởng dụng một mình, có thể phân cho những người khác một ít, nếu không đủ thì cứ hỏi lại ta.”
>
> Vô Chi Kỳ vung tay lên, thu hồi Bàn Đào, cười hì hì nói:
>
> “Đủ rồi! Đủ rồi! Bàn Đào là kỳ trân hiếm có, chẳng lẽ còn có thể dùng nó để ăn no hay sao? Sư huynh dừng bước, ta cáo từ.”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Đi thôi! Trở về nghỉ ngơi một chút, nhớ lại trận chiến đấu kia một cách thật chi tiết, chuyện này hẳn là sẽ có chút chỗ tốt đối với ngươi.”
>
> Vô Chi Kỳ cảm động nói:
>
> “Đa tạ sư huynh chỉ điểm! Ta trở về nhất định sẽ cố gắng suy xét.”
>
> Rồi hắn xoay người, nhanh chóng rời đi.
>
> Trương Minh Hiên ngồi ở ghế trên, tấm tắc nói:
>
> “Hiện tại, ta cũng có thể chỉ điểm người khác, cũng coi như là đại lão một phương đi!”
>
> Ở trong thức hải của Trương Minh Hiên, Long Thiên Ngạo khinh thường nói:
>
> “Ngươi chỉ là một tên Thái Ất Kim Tiên mà lại dám đi chỉ điểm một Chuẩn Thánh, hắn cần ngươi chỉ điểm hay sao? Chẳng lẽ trong lòng của ngươi không biết hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên thẹn quá thành giận nên quát to:
>
> “Ngươi câm miệng! Phong Vân Vô Kỵ, về sau ngươi có thể lấy Long Thiên Ngạo mài kiếm.”
>
> “À ừ ~”
>
> “A ~”
>
> Long Ngạo Thiên hét thảm một tiếng, kinh hãi kêu lên:
>
> “Phong Vân Vô Kỵ, ngươi tưởng lời nói đùa kia thành sự thật hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên nghe tiếng kêu thảm thiết của Long Thiên Ngạo, bưng một cốc nước trà lớn, phía trên có thả mấy lát chanh, thảnh thơi đi ra ngoài, miệng khẽ ngâm nga mấy câu, dễ nghe ~ thật là dễ nghe ~
>
> Trương Minh Hiên bưng một cốc trà chanh, đi một vòng ở bên trong phường thị, thị sát công tác một chút, vừa lòng gật gật đầu, lúc này mới quay lại Thiên Không Đảo.
>
> HẮn mới vừa trở về Thiên Không Đảo được không lâu thì có một vệt sáng màu đỏ như lửa từ trên trời giáng xuống, dừng ở trước môn hộ của Thiên Không Đảo.
>
> Vệt sáng biến mất, Na Tra nhanh chóng đi vào bên trong và kêu lớn:
>
> “Thần Quân Tiêu Dao Thần Quân ”
>
>
>
>