Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1024: Mục 1025

TRANG 513# 1

> Chương 1024: Xử trí quốc vương

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên lại hỏi:

>

> “Huyền Trang, theo ý kiến của ngươi thì nên xử trí quốc chủ của nước Tỳ Khưu này như thế nào?”

>

> Quốc vương tỏ ra kinh hoảng, cảnh tượng thê thảm của thân thể Hoàng Thử Lang khi bị dập nát vừa rồi hiện lên ở trước mắt, quốc vương lập tức quỳ xuống, ôm đùi của Đường Tam Tạng khóc lóc kể lể:

>

> “Thánh tăng tha mạng! Tiểu vương biết sai rồi, quả nhân là bị yêu quái mê hoặc mà!”

>

> Trương Minh Hiên cười nhạo một tiếng, ta tin ngươi mới là có quỷ, có bị mê hoặc hay không, ta còn không nhìn ra hay sao?

>

> Đường Tam Tạng vội vàng đỡ quốc vương dậy, nói:

>

> “A Di Đà Phật, Phật pháp vô biên, coi chúng sinh bình đẳng, độ khắp thế gian! Quốc vương bệ hạ đã có ý ăn năn, về sau cần chăm lo chuyện triều chính yêu nước thương dân, chuộc tội cho những tội ác đã phạm phải.”

>

> Quốc vương cảm động, liên tục gật đầu nói:

>

> “Đa tạ thánh tăng dạy bảo, Phật pháp vô biên, coi chúng sinh bình đẳng, độ khắp thế gian! Về sau, quả nhân nhất định sẽ chuyên cần chăm lo chuyện triều chính yêu nước thương dân, trở thành một vị minh quân.”

>

> Đường Tam Tạng cười nói:

>

> “A Di Đà Phật, như thế thì tốt.”

>

> Quốc vương cũng nở nụ cười tươi, kiếp nạn này rốt cuộc đã qua rồi, quả nhân không cần phải chết nữa rồi hắn nắm thật chặt ba quả táo đỏ trong tay, trong lòng dâng lên cảm giác nhiệt huyết.

>

> Trương Minh Hiên lắc lắc đầu, trong mắt hiện lên một tia thất vọng, Đường Tam Tạng vẫn là thiện lương đến mức ngu xuẩn như vậy.

>

> Tôn Ngộ Không hắc hắc cười lạnh một tiếng, duỗi tay nắm lấy gáy của quốc vương rồi vứt lên, quốc vương hét thảm một tiếng rồi ngã thật mạnh trên mặt đất.

>

> Nằm trên mặt đất, hắn tru lên thê thảm, thân thể không ngừng vặn vẹo.

>

> Những thám giám, thị vệ đang vây xem ở nơi xa đều sợ hãi kêu một tiếng:

>

> “Bệ hạ!”

>

> Nhưng dù kêu gào bọn họ vẫn chỉ dám chần chừ đứng ở nơi xa, không dám tiến lên nửa bước.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng kêu lên:

>

> “Ngộ Không, con làm gì vậy?”

>

> Rồi hắn vội vàng tiến lên khom lưng đỡ quốc vương lên lo lắng hỏi:

>

> “Bệ hạ ngài không có việc gì chứ?”

>

> Quốc vương lắc lắc đầu, gượng cười nói:

>

> “Không có việc gì, không có việc gì, sức lực của vị đồ đệ này của Thánh tăng thật lớn.”

>

> Tôn Ngộ Không ôm quyền lạnh lùng nhìn bọn họ, hắc hắc nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, ngươi có tư cách gì để tha thứ cho tên hôn quân này?”

>

> “Cái gì?”

>

> Đường Tam Tạng quay đầu, nghi hoặc nhìn về phía Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không lạnh giọng nói:

>

> “Lão Tôn ta hỏi ngươi, ngươi có tư cách gì để tha thứ cho hắn?! Ngươi biết hắn đã làm cái gì hay không? Lấy lồng trúc nuôi nhốt trẻ em của cả một quốc gia, hơn nữa còn muốn móc tim của chúng để luyện dược, ngươi biết có bao nhiêu cha mẹ bi thương hay không? Ngươi biết có bao nhiêu gia đình phản kháng để rồi cả nhà bị tàn sát hay không? Ngươi chỉ là một người ngoài không liên quan, có tư cách gì mà thay thế những người thê thảm đó để tha thứ cho tên hôn quân này?”

>

> Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt của Đường Tam Tạng đã trở nên trắng bệch, nghe những lời của Tôn Ngộ Không, trong đầu không kìm lòng được hiện lên những cảnh tượng thê thảm, có trẻ con bị đao nhọn mổ bụng, có cha mẹ mất đi con cái mà trở nên điên điên khùng khùng, có binh lính vọt vào nhà dân giấu trẻ rồi giơ đồ đao lên ……

>

> Đường Tam Tạng nhìn ánh mắt phẫn nộ kia của Tôn Ngộ Không, giống như thấy được ánh mắt phẫn nộ của vô số bá tánh, bên tai quanh quẩn một câu:

>

> “Ngươi có tư cách gì tha thứ tên hôn quân này? Ngươi có tư cách gì tha thứ tên hôn quân này? Ngươi có tư cách gì tha thứ tên hôn quân này?”

>

> “A ~”

>

> Đường Tam Tạng kinh sợ kêu thảm thiết một tiếng, lảo đảo lui về phía sau hai bước, ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trở nên tái nhợt, biểu tình hoảng hốt.

>

> Ở bên cạnh, Trương Minh Hiên vừa lòng nhìn Tôn Ngộ Không, xem ra càng ngày hắn càng xứng với chức Hộ Pháp của nhân tộc này rồi, đối tượng mà Hộ Pháp của nhân tộc phải đối phó không chỉ có yêu ma mà còn có những kẻ bại hoại của nhân tộc này.

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh vội vàng tiến lên, đỡ Đường Tam Tạng dậy.

>

> Trư Bát Giới nói:

>

> “Sư phó, ngài không có việc gì chứ?”

>

> Sa Ngộ Tịnh lo lắng nói:

>

> “Sư phó ~ sư phó ~”

>

> Nhưng biểu tình trên mặt Đường Tam Tạng vẫn hoảng hốt, giống như là đã đi vào cõi thần tiên ở thiên ngoại, tựa hồ không có nghe được giọng nói của Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh.

>

> Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không chỉ về phía quốc vương của nước Tỳ Khưu , cười lạnh không ngừng.

>

> Quốc vương lập tức quỳ xuống, không ngừng dập đầu, thảm thiết kêu lên:

>

> “Thần tăng tha mạng! Thần tăng tha mạng! Đều là hai con yêu quái kia làm hại ta, chuyện thật sự không liên quan đến ta mà!”

>

> Trên trán Tôn Ngộ Không hiện lên một phù văn Viễn Cổ màu vàng giống như ngọn lửa đang thiêu đốt, hai mắt cũng biến thành màu vàng, hắn cúi đầu nhìn về phía quốc vương nói:

>

> “Ta chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, lấy danh nghĩa Hộ Pháp của nhân tộc tuyên bố, quốc vương của nước Tỳ Khưu có tội lớn với Nhân tộc, tội này đáng giết! Sau khi chết sẽ bị đánh vào mười tám tầng địa ngục, nhận hết khổ sở.”

>

> Giọng nói hạo hạo đãng đãng truyền bá đi ra ngoài.

>

> Khi bá tánh của nước Tỳ Khưu nghe được giọng nói truyền đến từ trên không trung, tất cả đều ngẩng đầu nhìn bầu trời, ngay sau đó toàn bộ bá tánh của nước Tỳ Khưu đều quỳ xuống đất, cúi đầu cảm kích và thất thanh khóc rống lên, còn có hô to danh hào Tề Thiên Đại Thánh, Hộ Pháp của nhân tộc, tiếng hô ầm ĩ càng ngày càng ngay ngắn, giống như mọi người đang đồng thanh quát vậy, chấn động vòm trời.

>

> Trong hoàng cung, Trương Minh Hiên cũng thu liễm nụ cười tươi trên mặt và nghiêm túc nói:

>

> “Đường Tam Tạng, ngươi có nghe được thanh âm của bá tánh hay không?”

>

> Đường Tam Tạng thất hồn lạc phách gật gật đầu, nỉ non nói:

>

> “Ngã phật từ bi! Ngã phật từ bi!”

>

> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:

>

> “Hôn quân, hiện tại ngươi nên biết ngươi chết không oan đi?”

>

> Quốc vương kinh hoảng kêu lên:

>

> “Không, không, đây đều là điêu dân, bạo dân, bọn họ cái gì cũng không hiểu.”

>

> Tôn Ngộ Không cũng lười nghe hắn biện giải, quát một tiếng chói tai:

>

> “Chết ~”

>

> Quốc vương kinh hoảng thất thố, thân thể chấn động, bảy khiếu (gồm 2 tai, 2 mắt, 2 lỗ mũi, mồm) đổ máu, ngã trên mặt đất, một sợi u hồn đần độn bay xuống địa phủ, chỉ là phía trên trán của u hồn này có khắc một chữ, là văn tự của thượng cổ Nhân tộc, có ý nghĩa là ‘tội’, phía trên còn có một tia khí tức của Nữ Oa. Nhìn thấy chữ này, cho dù Thập Điện Diêm La cũng không dám vi phạm, chờ đợi quốc vương sẽ là vô số hình phạt trong mười tám tầng địa ngục.

>

> Quốc vương vừa chết, thân thể Đường Tam Tạng run run một cái rồi phục hồi tinh thần lại. Nhìn về phía thi thể của quốc vương, hắn thở dài một hơi, lần này đúng là không có trách cứ Tôn Ngộ Không.

>

> Trương Minh Hiên ôm quyền cười nói:

>

> “Sự tình đều đã được xử lý xong xuôi, chúng ta cũng nên đi trở về, núi cao sông dài sau này còn gặp lại.”

>

> Đường Tam Tạng giãy giụa từ trên mặt đất đứng lên, chắp tay trước ngực bái một cái nói:

>

> “Đa tạ Trương công tử ra tay tương trợ!”

>

> Trư Bát Giới cũng cười ha hả nói:

>

> “Thần Quân đi thong thả, chờ khi lão Trư ta lấy kinh về thì sẽ đi Thiên Môn Sơn thăm ngài.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng cười ngây ngô nói:

>

> “Thần Quân đi thong thả ~”

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý chắp tay.

>

> Trương Minh Hiên nhìn thoáng qua thi thể của Lộc Trượng Khách ở trên mặt đất, cũng không có thật sự mang đi, nói như thế nào thì kẻ này cũng là bạn trai trước của Tiểu Bạch, mang về ăn luôn thì cũng hơi quá phận.

>

> Thân hình bốn người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Lục Nhĩ, Bạch Tố Tố chậm rãi nhạt dần rồi biến mất. Một lát sau, bốn người đã xuất hiện ở phía trên Thiên Không Đảo trong Thiên Môn Sơn.

>

> Lục Nhĩ ôm quyền nói:

>

> “Tiểu lão gia, ta đi trở về.”

>

> Trương Minh Hiên gật gật đầu.

>

> Lục Nhĩ xoay người bay xuống. Bạch Tố Tố đột nhiên mở miệng nói:

>

> “Thanh Nhã cô cô, ta cũng muốn đi rồi.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Cũng tốt, cháu trở về Thanh Khâu nghỉ ngơi một đoạn thời gian, hiện tại Thanh Khâu đã có biến hóa rất lớn, chỉ sợ nếu trở về cháu sẽ nhận không ra đó.”

>

> Bạch Tố Tố lắc đầu ảm đạm nói:

>

> “Lần này, cháu thiếu chút nữa là đã gây ra đại họa, thậm chí có thể sẽ liên lụy đến Thanh Khâu, thật sự không mặt mũi trở về nhìn bọn họ, cháu muốn đi chỗ khác.”

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói:

>

> “Đi nơi nào?”

>

> Bạch Tố Tố nhìn về phía phía đông nói:

>

> “Cháu định đi về Đông Thắng Thần Châu! Đến nơi nào thì đến thôi.”

>

> Lý Thanh Nhã còn muốn nói nữa, Trương Minh Hiên đã kéo kéo tay áo của Lý Thanh Nhã, sau đó cười nói:

>

> “Như vậy cũng tốt, đi ra ngoài, ngắm cảnh, du lịch khắp Hồng Hoang, quên đi tên cặn bã kia.”

>

> Bạch Tố Tố liếc nhìn Trương Minh Hiên một cái rồi hừ một tiếng, xoay người đi ra ngoài, ra khỏi Thiên Không Đảo thì bay về hướng Đông.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!