TRANG 512# 2
> Chương 1023: Tôn Ngộ Không diệt yêu
>
>
>
>
>
>
> Người dịch: Nguyễn Khiêm
>
> Na Tra nhìn về phía Nam Cực Tiên Ông cười nói:
>
> “Sư thúc, ngài không ở Trường Sinh Thiên Cung hưởng phúc, chạy tới ở chỗ này làm cái gì?”
>
> Nam Cực Tiên Ông chua xót nói:
>
> “Tọa kỵ kia của ta lợi dụng lúc ta cùng với Đông Hoa Đế Quân đánh cờ trốn xuống hạ giới, sinh ra cảm tình với một con hồ yêu, cũng bởi vậy mà chọc giận Trương Minh Hiên.”
>
> Trương Minh Hiên khinh miệt xì một tiếng, giận dữ kêu lên:
>
> “Lão đầu to, không cần tránh nặng tìm nhẹ. Nếu chỉ là tình cảm của bọn họ có vấn đề, ta hoàn toàn sẽ không hỏi đến, nhưng hiện tại rõ ràng là tọa kỵ kia của ngươi muốn móc trái tim của trẻ con trong cả một quốc gia để luyện dược.”
>
> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, Nam Cực Tiên Ông nhíu mày, sắc mặt trở nên khó coi, đầu to thì làm sao vậy? Ăn hết gạo của nhà ngươi hay sao?
>
> Na Tra nhíu mày, nhìn về phía Nam Cực Tiên Ông, bất mãn nói:
>
> “Sư thúc, chuyện thật sự là như thế hay sao?”
>
> Nam Cực Tiên Ông lắc đầu nói:
>
> “Không phải! Chuyện này cũng không phải là bút tích của tọa kỵ kia của ta, chính là con Hoàng Thử Lang kia quấy phá, quốc vương hạ lệnh.”
>
> Trương Minh Hiên ha hả cười lạnh nói:
>
> “Chỉ là pháp môn dời đi Nhân Quả, Thế Thân Nhập Kiếp mà thôi, đây không phải là thủ đoạn thường dùng của Xiển Giáo các ngươi sao? Lúc trước, trong thời kỳ Phong Thần, các ngươi còn không phải là dựa vào loại thủ đoạn này, để đệ tử của các ngươi thế thân nhập kiếp, mới có thể tránh được kiếp nạn.”
>
> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, sắc mặt của Na Tra lập tức trở nên khó coi, hắn cũng nhớ tới chuyện lúc trước chính mình bị Thái Ất lừa dối, cũng chính là bởi vì như thế mà sau Phong Thần, đệ tử đời thứ ba của Xiển Giáo lại rất ít giao du với Xiển Giáo, Dương Tiễn ẩn cư ở Quán Giang Khẩu, Na Tra tình nguyện ở lại Thiên Đình, Lôi Chấn Tử cũng ở Thiên Đình, tất cả vẫn luôn không muốn trở về xem một cái.
>
> Na Tra căm tức nhìn Nam Cực Tiên Ông quát:
>
> “Ngươi thật to gan!”
>
> Nam Cực Tiên Ông nhíu mày nói:
>
> “Na Tra, chú ý ngữ khí, ta chính là sư thúc của con đó.”
>
> Na Tra lạnh giọng nói:
>
> “Hiện tại, ta chính là lấy danh nghĩa Thiên Tướng của Thiên Đình để chất vấn ngươi.”
>
> Rồi hắn giơ Hỏa Tiêm Thương lên, chỉ thẳng về phía Nam Cực Tiên Ông, nói:
>
> “Dung túng tọa kỵ hạ giới làm hại một phương, đồ thán sinh linh, đã xúc phạm thiên điều. Nam Cực Tiên Ông, ngươi có biết tội hay không?!”
>
> Nghe được câu hỏi của Na Tra, sắc mặt của Nam Cực Tiên Ông không khỏi trầm xuống, hắn phẫn nỗ quát:
>
> “Na Tra, ngươi thật muốn phản giáo hay sao?”
>
> Na Tra phẫn nộ quát:
>
> “Ta đang hỏi ngươi, ngươi có biết tội hay không?!”
>
> Nam Cực Tiên Ông cũng phẫn nộ quát:
>
> “Na Tra, ngươi vì mấy phàm nhân mà muốn ra tay với trưởng bối trong sư môn hay sao?”
>
> Na Tra lạnh lùng nói:
>
> “Nếu không biết hối cải thì ta đây chỉ có thể bắt giữ ngươi rồi giao cho bệ hạ xử trí thôi!”
>
> Uỳnh.
>
> Na Tra vừa nói xong, Phong Hỏa Luân đã lập tức lao ra, giống như một con rồng lửa đánh tới Nam Cực Tiên Ông.
>
> Đang
>
> một tiếng nổ inh tai vang lên, Hỏa Tiêm Thương va chạm cùng quải trượng đầu rồng, Na Tra cùng Nam Cực Tiên Ông bốn mắt nhìn nhau.
>
> Một bên là lạnh băng và vô tình, còn một bên là xấu hổ và giận dữ đan xen.
>
> Đang đang đang
>
> Hai người đại chiến ở trên không trung, mỗi một đòn đều khiến cho không gian chấn động, sóng xung kích khủng bố khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
>
> Hai người càng đánh càng đi xa, sau một lát đã bay vào trong tầng cương phong và tiếp tục đại chiến.
>
> Dương Tiễn cùng Lôi Chấn Tử, Na Tra cùng Nam Cực Tiên Ông đều đánh vào tầng cương phong, không trung khôi phục nguyên dạng.
>
> Trương Minh Hiên tấm tắc nói:
>
> “Vị sư bá kia của ta thật đúng là lợi hại, đệ tử đời thứ hai có Văn Thù, Phổ Hiền, Từ Hàng, Nhiên Đăng, Câu Lưu Tôn, … phản giáo, gia nhập Phật môn.”
>
> “Đệ tử đời thứ ba lại vì đố kị mà cả đời không qua lại với nhau, thật làm không rõ hắn rốt cuộc lấy ngạo khí ở đâu ra để khinh bỉ sư phó của ta?!”
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói:
>
> “Nói cẩn thận! Thánh Nhân chí tôn không phải là tồn tại mà chúng ta có thể nghị luận.”
>
> Vào lúc này, ở bên trong Bích Du Cung, Thông Thiên giáo chủ cười ha hả gật gật đầu.
>
> “Đồ nhi tốt ~ rất hiểu lòng ta!
>
> Ở bên trong Ngọc Hư Cung, sắc mặt của Nguyên Thủy Thiên Tôn cực kỳ khó coi, áp lực đè ép trong đại điện làm cho người ta có cảm giác nghẹt thở.
>
> Nước Tỳ Khưu, hai người Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã từ trên trời đáp xuống, Tôn Ngộ Không cùng Lục Nhĩ cũng đều đáp xuống theo.
>
> Trương Minh Hiên mở miệng nói:
>
> “Tiểu Bạch, đã xong chưa?”
>
> Lúc này, từ bên trong phế tích, Bạch Tố Tố đi ra, trong tay xách theo một thiếu niên tuấn mỹ, chỉ là thiếu niên trông cực kỳ thê thảm, mình đầy máu tươi, mặt mũi biến dạng.
>
> Bạch Tố Tố đi đến trước mặt mấy người, vứt Lục Ngọc ra trên mặt đất.
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “HẮn đã chết hay chưa?”
>
> Bạch Tố Tố lắc đầu ảm đạm nói:
>
> “Vẫn chưa, ta…… Ta không hạ thủ được.”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói:
>
> “Kẻ cặn bã như hắn thì có cái gì để thương hại? Lục Nhĩ giao cho ngươi!”
>
> Lục Nhĩ ôm quyền nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Tùy Tâm Thiết Can Binh trong tay nhanh chóng nện xuống.
>
> Bùm, một tiếng nổ trầm vang lên.
>
> Con ngươi của Lục Ngọc đột nhiên phóng đại, quang hoa trên người chợt lóe, hắn đã khôi phục thành một con hươu to nằm trên mặt đất, đã chết đi.
>
> Trương Minh Hiên khen ngợi nói:
>
> “Chiêu này của Lục Nhĩ thật hay, không hề có cảm giác huyết tinh.”
>
> Bạch Tố Tố cúi đầu nhìn Lộc Trượng Khách trên mặt đất, trong đôi mắt có chút ảm đạm, bi thương.
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Lý Thanh Nhã, có chút lo lắng nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, Vô Chi Kỳ sẽ không có việc gì đi? Hắn đánh được Ngọc Đỉnh hay sao?”
>
> .
>
> Tôn Ngộ Không cũng lo lắng nhìn về phía Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Yên tâm đi! Cả hai đều là Chuẩn Thánh trảm một thi, nào có phân ra thắng bại dễ dàng như vậy được? MÀ cho dù không địch lại, muốn đi cũng không phải là việc gì khó, cho nên Vô Chi Kỳ sẽ không có việc gì đâu.”
>
> Trương Minh Hiên lo lắng nói:
>
> “Ngươi không biết đám người của Xiển Giáo kia có đức hạnh gì, có thể quần ẩu thì chưa bao giờ chịu đấu một một, đánh nhỏ thì già ra mặt, cũng không thèm nói tới đạo nghĩa.”
>
> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt, nói:
>
> “Được rồi, đừng nói nữa. Ta sẽ chú ý.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Vẫn là Thanh Nhã tỷ trượng nghĩa.”
>
> Đột nhiên, một khuôn mặt mập mạp đầy mỡ đột nhiên vươn ra từ bên cạnh, nịnh nọt tươi cười nói:
>
> “Đại tiên, đại tiên ~”
>
> Trương Minh Hiên theo bản năng lui về phía sau một bước, tức giận nói:
>
> “Ngươi là ai?”
>
> Lão giả sửa sang lại quần áo một chút, cười làm lành nói:
>
> “Đại tiên, là ta! Ta là quốc vương của nước Tỳ Khưu .”
>
> Trương Minh Hiên nhíu nhíu mày theo bản năng, nói:
>
> “Ngươi có chuyện gì?”
>
> Quốc vương của nước Tỳ Khưu đưa mắt, liếc trộm Bạch Tố Tố một cái, cười ngượng ngùng nói:
>
> “Tiểu vương với vị tiên tử này vừa gặp đã thương, giống như là đã quen biết từ kiếp trước. Mong đại tiên có thể làm chủ, để tiên tử đính hôn với tiểu vương, về sau nước Tỳ Khưu tất nhiên sẽ hết lòng cung phụng đại tiên.”
>
> Trương Minh Hiên hoàn toàn hết chỗ nói rồi, chính mình cũng coi như là có kiến thức rộng rãi, đã từng bái kiến quốc vương cần chính ái dân (chăm lo triều chính, yêu thương dân chúng) như Đường Vương Lý Thế Dân, bái kiến quốc vương chơi trò chơi nghiện như quốc vương của nước Ngạo Lai, còn bái kiến quốc vương quay phim thành nghiện như quốc vương của nước Dạ Lang, nhưng mà đúng là còn chưa từng nhìn thấy kẻ nào không muốn sống như vậy.
>
> Trương Minh Hiên không để ý tới quốc vương của nước Tỳ Khưu , trực tiếp nhìn về phía Đường Tam Tạng nói:
>
> “Tam Tạng, chuyện này cũng nên kết thúc, đại sư xem nên làm như thế nào?”
>
> Đường Tam Tạng sửa sang lại quần áo một chút, chắp tay trước ngực nghiêm nghị thì thầm:
>
> “A di đà phật ~ yêu nghiệt làm loạn cung đình, nhiễu loạn triều cương, chết cũng chưa hết tội.”
>
> Mấy người đều nhìn về phía Hoàng Thử Lang đang nằm trên mặt đất.
>
> Hoàng Thử Lang nằm liệt trên mặt đất, hai mắt vô thần, giống như là không hề có ý muốn sống nữa.
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, Kim Cô Bổng lập tức đánh qua, gạch đá trên mặt đất bùm một tiếng vỡ tan, máu tươi tràn ngập.
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, cúi đầu thì thầm:
>
> “A di đà phật ~ thiện thay! Thiện thay!”
>
> Quốc vương của nước Tỳ Khưu lớn tiếng vỗ tay kêu lên:
>
> “Đáng đánh! Đa tạ thần tăng trừ yêu nghiệt này giúp nước Tỳ Khưu chúng ta.”
>
> Trong mắt Trương Minh Hiên hiện lên sự thương hại, hắn quay đầu, nói với Bạch Tố Tố:
>
> “Tiểu Bạch, cô thấy được rồi chứ? Nếu như không phải là Thanh Nhã tỷ bắt cô trở về thì chờ đợi cô chính là kết cục này.”
>
> Bạch Tố Tố yên lặng gật gật đầu.
>
>
>
>