Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1022: Mục 1023

TRANG 512# 1

> Chương 1022: Thủ đoạn của Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không nghiêng đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên nghi hoặc nói:

>

> “Ngươi tính toán đánh như thế nào?Bởi vì Lão Tôn cảm thấy rằng ngươi không phải là đối thủ cuả bọn họ.”

>

> Lôi Chấn Tử giơ Lôi Thần Chùy lên cao.

>

> Đột nhiên, một tiếng nổ ầm lớn vang lên.

>

> Từ bên trong mây đen, một tia chớp đánh xuống, đánh vào trên Lôi Thần Chùy tạo thành một cột sáng sấm sét.

>

> Lôi Chấn Tử hung ác nhìn Trương Minh Hiên, nở một nụ cười tàn nhẫn rồi nói:

>

> - Trương Minh Hiên, hôm nay, Hộ Pháp của Xiển Giáo là ta sẽ giáo huấn vị tiểu lão gia của Tiệt Giáo là ngươi. Để cho mọi người trên thế gian biết, ở trước mặt Xiển Giáo ta, Tiệt Giáo chỉ có thể là kẻ thất bại!

>

> Trương Minh Hiên không thèm để ý đến Lôi Chấn Tử đang tụ thế, hắn bình thản lấy di động ra, gọi điện, một lúc sau, một bóng người xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Tôn Ngộ Không nghiêng đầu tò mò nhìn màn hình di động của Trương Minh Hiên rồi kinh ngạc nói:

>

> “Dương Tiễn!”

>

> Ở bên trong màn hình, Dương Tiễn cười nói:

>

> “Đại Thánh, Thần Quân các vị tìm ta có chuyện gì vậy?”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Dương Tiễn, huynh đoán xem ta vừa nhìn thấy ai?”

>

> Nhưng không chờ Dương Tiễn trả lời, Trương Minh Hiên đã tiếp tục nói:

>

> “Ta ở trong nước Tỳ Khưu phát hiện ra Lôi Chấn Tử đó, nghe nói sau chuyện tạo phản ở Thiên Đình, hắn vẫn luôn đào vong, lần này lại bị ta phát hiện tung tích. Hơn nữa hắn còn cấu kết cùng Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, không biết có phải lại định tiếp tục mưu phản hay không. Huynh mau cử người tới, ta giúp huynh ngăn cản bọn họ.”

>

> Sau đó, Trương Minh Hiên xoay màn hình di động về phía Lôi Chấn Tử đang ngưng tụ lôi điện.

>

> Lôi Chấn Tử cùng Dương Tiễn ở bên trong màn hình nhìn nhau, trong ánh mắt có ẩn chứa cảm xúc phức tạp, Dương Tiễn mấp máy môi giống như muốn nói lại thôi.

>

> Thân thể của Lôi Chấn Tử run lên, lôi điện đang ngưng tụ trong không trung lập tức tản ra, cột sáng biến mất.

>

> Trương Minh Hiên lại quay màn hình di động về phía Nam Cực Tiên Ông rồi cười ha hả nói:

>

> “Dương Tiễn, huynh cũng thấy được rồi đấy, thằng nhãi Lôi Chấn Tử này vẫn không chịu thành thật! Nam Cực Tiên Ông cũng đang ngo ngoe rục rịch, ta sẽ giúp huynh ngăn cản bọn họ, huynh mau tới nhé. Nha ~ bọn họ muốn ra tay.”

>

> Trương Minh Hiên kinh hoảng vươn ngón tay ra, tắt video, ngắt kết nối, sau đó bình tĩnh cất điện thoại di động vào trong túi.

>

> Nam Cực Tiên Ông nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói:

>

> “Tiểu nhân đê tiện Trương Minh Hiên!”

>

> Trương Minh Hiên móc lỗ tai, thản nhiên nói:

>

> “Lại là câu này, có thể đổi một cái khác hay không?”

>

> Lôi Chấn Tử bạo nộ, hét lớn một tiếng rồi hắn dùng sức ném Lôi Thần Chùy đi.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Lôi Thần Chùy giống như đạn pháo phóng tới Trương Minh Hiên.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, ngón tay của Lý Thanh Nhã khẽ chuyển động nhưng ngay sau đó trên mặt nàng lộ ra nụ cười tươi sáng lạn.

>

> Trên không trung, một vệt sáng đột nhiên xuất hiện, đánh thẳng vào phía trên Lôi Thần Chùy.

>

> Một tiếng nổ ầm lớn vang lên, bầu trời giống như là bị chia thành 2 nửa, một bên là ánh sáng màu trắng chói mắt, bên kia là sấm sét màu tím nổ đùng đoàng.

>

> Một lúc sau, ở chỗ đường phân cách giữa màu trắng và màu tím, một thanh Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, một thanh Lôi Thần Chùy phân biệt hiện ra, hai thanh binh khí tiếp tục giằng co, nửa bước không lùi.

>

> Ngay sau đó, uỳnh một tiếng nổ mạnh thật lớn vang lên từ chỗ hai thanh Thần Khí va chạm, sóng xung kích đẩy hai thanh Thần Khí bay ngược ra.

>

> Lôi Thần Chùy gào thét bay ngược trở về, rơi vào trong lòng bàn tay Lôi Chấn Tử.

>

> Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao xoay chuyển, bay lên bầu trời rồi rơi vào trong lòng bàn tay Dương Tiễn đang đứng trên đám mây. Lúc này, bên người Dương Tiễn còn có Na Tra Tam Thái Tử đang đứng, chân dẫm trên Phong Hỏa Luân.

>

> Trương Minh Hiên hoài nghi nói:

>

> “Tới nhanh như vậy, liệu có phải là vừa rồi bọn họ đứng chờ xem ở bên cạnh đấy chứ?”

>

> Lý Thanh Nhã giải thích:

>

> “Vừa rồi có không gian dao động, hẳn là có đại năng dịch chuyển thời không đưa bọn họ đến đây, phỏng chừng là thủ đoạn của Ngọc Đế.”

>

> “À ừ ~”

>

> Trương Minh Hiên gật gật đầu.

>

> Dương Tiễn ôm quyền nói:

>

> “Đa tạ Thần Quân báo tung tích của Lôi Chấn Tử cho chúng ta, chuyện kế tiếp cứ giao cho chúng ta là được.”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Dễ nói! Dễ nói!”

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Đây là cái gọi là ‘giao cho ta’ hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên đúng lý hợp tình nói:

>

> “Đúng vậy!”

>

> Lý Thanh Nhã không biết nên nói cái gì, còn tưởng rằng Trương Minh Hiên sẽ xông lên, chém giết với mấy người Lôi Chấn Tử chứ, xem ra vẫn là bản thân suy nghĩ quá nhiều rồi.

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn về phía Bạch Tố Tố, nói:

>

> “Lộc Trượng Khách kia liền giao cho cháu. Cháu có thể tự mình xử lý chứ?”

>

> Bạch Tố Tố gật gật đầu, ‘ vâng ’ một tiếng, xoay người bay xuống dưới.

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kêu lên:

>

> “Tiểu Bạch, trước khi đi, Thanh Tuyền có nói muốn ăn thịt hươu đó, cô đừng mềm lòng, để hắn chạy.”

>

> Bạch Tố Tố tức giận nói:

>

> “Đã biết!”

>

> Dương Tiễn quay đầu nhìn về phía Lôi Chấn Tử, khuôn mặt nghiêm túc, lạnh lùng nói:

>

> “Lôi Chấn Tử, ngươi cùng Tử Vi Đại Đế là đầu sỏ mưu phản, làm loạn Thiên Đình. Còn không mau mau thúc thủ chịu trói, cùng ta quay lại Thiên Đình lĩnh tội!”

>

> Lôi Chấn Tử nắm chặt Lôi Thần Chùy, cười quái dị nói:

>

> “Tư Pháp Thiên Thần, thật là uy phong, khí thế. Nhưng ngươi không ra lệnh được cho ta. Hiện tại, ta chính là Hộ Pháp của Xiển Giáo, sợ gì Thiên Đình nho nhỏ.”

>

> Na Tra nghiêng đầu đánh giá Lôi Chấn Tử, hắc hắc cười nói:

>

> “Lôi Chấn Tử, ngươi đã trở thành Hộ Pháp của Xiển Giáo hay sao?”

>

> Trên đỉnh đầu của Lôi Chấn Tử, một đóa khánh vân ( đám mây màu) bay lên, phía trên khánh vân, ba đóa hoa vàng rực rỡ chói mắt, giữa thiên địa có 5 luồng khí tức 5 màu thanh xích hoàng bạch hắc ( màu xanh, màu đỏ, màu vàng, màu trắng, màu đen) hội tụ đến, vờn quanh Lôi Chấn Tử hình thành một cái vầng sáng năm màu.

>

> Na Tra kinh ngạc nói:

>

> “Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên, ngươi đã thành tựu Đại La quả vị.”

>

> Lôi Chấn Tử ngạo nghễ nói:

>

> “Không sai! Ta không cần thần vị thêm vào, không cần tạo hóa của kiếp trước, bằng vào sự cố gắng, ta cũng có thể thành tựu Đại La, không yếu hơn các ngươi chút nào.”

>

> Na Tra tiếc nuối nói:

>

> “Nếu như ngươi không có mưu phản thì tốt rồi, trong thời kỳ Phong Thần , ba người chúng ta tung hoành chiến trường, trở thành tam chiến tướng của Tây Kỳ. Hiện tại ba người chúng ta đều đã trở thành Đại La, đủ thực lực để tung hoành Hồng Hoang. Nhưng mà … đáng tiếc! Đáng tiếc!”

>

> Nghe được lời nói của Na Tra, đôi mắt của Lôi Chấn Tử đỏ lên, hắn giận dữ kêu lên:

>

> “Cái gì mà tam chiến tướng của Tây Kỳ, tất cả đều chỉ là chuyện cười! Sau Phong Thần, ngươi trở thành Tam Đàn Hải Đại Thần danh dương tam giới, tướng quân vô địch của Thiên Đình.

>

> “Hắn thành Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân, hưởng sự tự tại, sau lại trở thành Tư Pháp Thiên Thần, uy chấn chư thần.”

>

> “Còn ta thì sao? Ta chỉ là một Lôi Thần nho nhỏ, tiên thần không hiện, tam giới không truyền danh, chính là một chuyện cười!”

>

> “Chúng thần âm thầm trào phúng ta, các ngươi cũng khinh thường ta, ta không phục! Ngoại trừó xuất thân tốt thì các ngươi mạnh hơn ta ở điểm nào?”

>

> Lôi Chấn Tử rống giận xong há mồm thở dốc, những lời này đã sớm nghẹn ở trong lòng hắn bao lâu rồi, giờ nói ra được cũng thấy sung sướng hơn.

>

> Dương Tiễn trầm mặc một lúc rồi lạnh nhạt nói:

>

> “Đây là lý do để ngươi mưu phản?”

>

> Nghe thấy câu hỏi của Dương Tiễn, sắc mặt của Lôi Chấn Tử trở nên dữ tợn, hắn gằn giọng nói:

>

> “Không sai! Ta chính là muốn lật đổ Thiên Đình bất công này, đánh vỡ bầu trời áp lực này.”

>

> Dương Tiễn nắm chặt Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao nói:

>

> “Vậy chuyện Tử Vi lợi dụng muội muội của ta ngươi có biết hay không?”

>

> Lôi Chấn Tử hắc hắc nói:

>

> “Tự nhiên là biết! Ngươi luôn miệng nói giữ gìn trật tự thiên địa, đại nghĩa lăng nhiên lấy danh nghĩa thiên điều trấn áp chư thần. Ta chính là muốn cho tất cả mọi người nhìn thấy, vị Tư Pháp Thiên Thần luôn công chính vô tư như ngươi dối trá cỡ nào.”

>

> Ở phía dưới, Tôn Ngộ Không sửng sốt, trong lòng minh bạch, quả nhiên là mấy người Dương Tiễn đang rèn luyện Trầm Hương, hắc hắc Thú vị! Thú vị!

>

> Nghe thấy Lôi CHấn Tử thừa nhận, trong mắt Dương Tiễn hiện lên sự giận dữ, thân hình lao lên, đánh tới Lôi Chấn Tử, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao xẹt qua bầu trời.

>

> Uỳnh.

>

> Một tiếng nổ inh tai vang lên, lôi điện bùng nổ, Lôi Chấn Tử lập tức bay ngược đi ra ngoài, trên đường bay ngược không khí liên tục nổ tung.

>

> Bước chân của Dương Tiễn không ngừng lại, trong nháy mắt lại vọt qua, Lôi Chấn Tử hét lớn một tiếng rồi đề khí, đại chiến cùng Dương Tiễn, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao cùng Lôi Thần Chùy không ngừng va chạm ở trời cao, hai bóng người bay múa lập loè, chiêu chiêu tàn nhẫn, không hề lưu tình.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!