Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1021: Mục 1022

TRANG 511# 2

> Chương 1021: Vô Chi Kỳ đại chiến Ngọc Đỉnh

>

>

>

>

>

>

> Một bóng người sau lưng có hai cánh chim chật vật từ bên trong không gian bay ra tới, tay cầm Lôi Thần chùy, hai cánh ở sau lưng vỗ mạnh, phong lôi chấn động, trong chớp mắt trời đất đã lâm vào trong bóng tối, trên không trung mây đen cuồn cuộn, lôi đình nổ vang.

>

> Trương Minh Hiên hoài nghi hỏi:

>

> “Người này là Lôi Chấn Tử sao?!”

>

> Rồi hắn nói:

>

> “Như thế nào còn xấu hơn cả sự tưởng tượng của ta nữa, khuôn mặt gần như không còn có chút dấu vết nào của con người nữa rồi!”

>

> Lôi Chấn Tử đứng ở trên không trung, nắm Lôi Thần chùy, giọng nói như tiếng sấm nổ vang, uy phong lẫm lẫm quát:

>

> “Lôi Chấn Tử, Hộ Pháp của Xiển Giáo ở đây!”

>

> Là một tiểu lang quân thành thật, Trương Minh Hiên theo bản năng buột miệng thốt ra:

>

> “Thật xấu ~”

>

> Uỳnh.

>

> Đôi mắt của Lôi Chấn Tử biến thành màu trắng thuần (chỉ có màu trắng), phun ra hai luồng điện quang, sắc mặt bạo nộ.

>

> Nam Cực Tiên Ông bất mãn quát:

>

> “Lôi Chấn Tử! Ngươi tới làm cái gì?”

>

> Giọng nói giống như lôi đình của Lôi Chấn Tử vang lên:

>

> “Ta là Hộ Pháp của Xiển Giáo, tự nhiên có trách nhiệm giữ gìn tôn nghiêm của Xiển Giáo. Không ai có thể khinh nhục Xiển Giáo ta!”

>

> Rồi hắn quát to:

>

> “Trương Minh Hiên, có dám chiến cùng ta một trận hay không?”

>

> Trương Minh Hiên buồn cười nói:

>

> “Vì cái gì mà ta phải chiến đấu với ngươi? Ngươi có thân phận gì ta có thân phận gì, ngươi có tư cách gì để khiêu chiến ta?”

>

> Lôi Chấn Tử phẫn nộ quát:

>

> “Đường đường Chưởng giáo tiểu lão gia của Tiệt giáo, chẳng lẽ chỉ biết tránh ở phía sau đồng môn hay sao?”

>

> Vô Chi Kỳ giận dữ nói:

>

> “Lớn mật!”

>

> Nói xong, hắn duỗi tay ra ,một con rồng nước đen nhánh khổng lồ bay lên trời, rít gào đánh tới Lôi Chấn Tử.

>

> Lôi Chấn Tử la lên một tiếng:

>

> “Tới hay!”

>

> Hai cánh đột nhiên chấn động, phù văn rậm rạp phía trên đôi cánh sáng lên, hai tia sét lao ra, xoắn ốc xoay tròn ở bên nhau đâm tới con rồng nước đen nhánh khổng lồ kia.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Vô Chi Kỳ châm chọc cười, đom đóm mà định so ánh sáng với mặt trăng sao.

>

> Quả nhiên, rồng nước chỉ mở miệng ra, một lực hút đáng sợ sinh thành, lôi điện xoắn ốc nhìn như khủng bố lập tức bị rồng nước nuốt chửng, rồng nước cũng tiến hóa thành rồng nước lôi điện, tiếp tục phóng tới Lôi Chấn Tử.

>

> Lôi Chấn Tử kinh hãi kêu lên:

>

> “Sao có thể?”

>

> Lôi Chấn Tử còn không kịp di chuyển thì rồng nước đã gần ngay trước mắt. Lúc này, trong mắt Lôi Chấn Tử hiện lên sự sợ hãi, khoảng cách càng gần hắn càng có thể cảm nhận được sức mạnh đáng sợ ẩn chứa bên trong rồng nước, một khi đụng phải hắn không chết cũng thương.

>

> Trong lòng Lôi Chấn Tử hiện lên một ý niệm, ta rõ ràng đã là Đại La Kim Tiên, sao có thể không tiếp được một chiêu đã bị giết rồi?!

>

> Keng ~

>

> Một tiếng kiếm minh vang lên ở trên không trung, một đạo kiếm quang trắng như tuyết xẹt qua không trung, rồng nước lập tức vỡ nát, hóa thành mưa to rơi xuống, xối bá tánh của nước Tỳ Khưu ở phía dưới giống như chuột lội.

>

> Một lão đạo sĩ gầy gò, lưng đeo trường kiếm vô thanh vô tức xuất hiện ở trước người Lôi Chấn Tử.

>

> Lôi Chấn Tử thở ra một hơi dài, nhẹ nhàng nói:

>

> “Đa tạ sư bá ra tay giúp đỡ!”

>

> Lão đạo sĩ gầy gò nhàn nhạt nói:

>

> “Đạo hữu tự hạ thân phận ra tay với một hậu bối, chẳng lẽ về Thiên Môn Sơn rồi ngay cả tôn nghiêm của Chuẩn Thánh đều từ bỏ hay sao?”

>

> Vô Chi Kỳ duỗi tay ra, Tây Hải thiết côn xuất hiện ở trong lòng bàn tay, hắn cười quái dị, nói:

>

> “Thế những mà ta nghe nói là đã có người từng tự mình ra tay với tiểu lão gia và đại tiểu thư nhà ta, khi đó không biết người kia có từng để ý đến tôn nghiêm của Chuẩn Thánh hay không? Ngọc Đỉnh chân nhân!!”

>

> Nghe vậy, sắc mặt của Ngọc Đỉnh chân nhân không khỏi trầm xuống, hắn theo bản năng duỗi tay ra sờ trường kiếm ở sau lưng.

>

> Lục Nhĩ, Tôn Ngộ Không đồng thời bay lên trời, đứng ở bên người Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên liếc mắt nhìn Tôn Ngộ Không một cái, nói:

>

> “Ngươi đi lên đây làm gì?”

>

> Tôn Ngộ Không nắm chặt Kim Cô Bổng, nói:

>

> “Ngươi đừng tưởng rằng lão Tôn ta là tới giúp ngươi, ta chỉ là thấy khó chịu với tên mọc cánh kia mà thôi, không cần cảm tạ ta.”

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói:

>

> “Ai muốn cảm tạ ngươi.”

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân mở miệng nói:

>

> “Vô Chi Kỳ đạo hữu, có dám lên Hỗn Độn chiến một trận!”

>

> Vô Chi Kỳ hắc hắc cười lạnh nói:

>

> “Có gì không dám! Nghe nói trong thời kỳ Phong Thần, ngươi đã giết không ít hảo huynh đệ của Tiệt giáo ta, tuy rằng ta cùng bọn họ không có giao tình gì, nhưng hiện tại ta là Hộ Pháp của Tiệt giáo, tự nhiên muốn giúp bọn họ báo thù rửa hận, cứ bắt đầu từ ngươi đi!”

>

> Vừa nói xong, thân hình của Vô Chi Kỳ đột nhiên khẽ động, phóng tới Ngọc Đỉnh chân nhân.

>

> Một tiếng nổ ầm lớn vang lên, trường côn cùng tiên kiếm tương giao, một cái lỗ đen xuất hiện trên không trung hút hai người vào trong đó.

>

> Sau đó, không trung lại khôi phục nguyên dạng.

>

> Nam Cực Tiên Ông mở miệng nói:

>

> “Thôi! Thôi! Việc đã đến nước này, tranh đấu là chuyện không thể tránh né. Thần Quân, ra tay đi!”

>

> Một tiếng thở dài vang lên ở trên không trung, thân hình của Lý Thanh Nhã hiện lên ở bên người Trương Minh Hiên.

>

> Nam Cực Tiên Ông kêu sợ hãi một tiếng:

>

> “Đại tiểu thư!”

>

> Ở phía dưới, Đường Tam Tạng tò mò hỏi:

>

> “Bát Giới, nữ tử này là ai? Nam Cực Tiên Ông kia tựa hồ là rất sợ nàng thì phải?”

>

> Trư Bát Giới giơ ngón tay cái lên, tán dương nói:

>

> “Vị này chính là Lý gia đại tiểu thư, chủ nhân chân chính của Thiên Môn Sơn, có tư thái khuynh quốc khuynh thành, dung mạo bế nguyệt tu hoa, hơn nữa đọc đủ tứ thư ngũ kinh, ôn tồn lễ độ, nhã nhặn lịch sự thoát tục, tú ngoại huệ trung, chính là nữ tử hiếm thấy trong thiên địa.”

>

> Sa Ngộ Tịnh liên tục gật đầu nói:

>

> “Sư phó, nhị sư huynh nói đều đúng!”

>

> Đường Tam Tạng nỉ non nói:

>

> “Lợi hại như vậy sao?”

>

> Xong hắn hoài nghi nhìn Trư Bát Giới nói:

>

> “Ngộ Năng, chẳng lẽ là con có ý xấu với nàng hay sao? Vi sư nói cho con biết vợ bạn……”

>

> Sắc mặt của Trư Bát Giới đột nhiên biến đổi, hắn nhanh chóng duỗi tay, bịt miệng Đường Tam Tạng lại, thấp giọng kêu lên:

>

> “Hòa thượng, câm miệng lại cho ta!”

>

> Đường Tam Tạng bị hắn bịt đến trừng to mắt, dùng sức giẫy giụa, cố gắng gạt tay của Trư Bát Giới ra.

>

> Sa Ngộ Tịnh ở bên cạnh nói:

>

> “Nhị sư huynh, sư phó sắp bị nghẹn chết rồi đó.”

>

> Trư Bát Giới chậm rãi buông tay ra, tức giận nói:

>

> “Nghẹn chết cũng tốt! Hòa thượng này thật là … tâm tư càng ngày càng xấu xa, hoàn toàn không thiên chân thuần khiết như những người xuất gia khác.”

>

> Đường Tam Tạng cong eo há mồm thở dốc.

>

> Trên không trung, Trương Minh Hiên nghi hoặc nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, sao tỷ lại đi ra vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã chậm rãi nói:

>

> “Mấy người các ngươi đánh không lại ông ta.”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, hình như tỷ hơi khinh thường ta rồi? Loại tiểu nhân vật này sao có thể là đối thủ của ta?”

>

> Lý Thanh Nhã giải thích:

>

> “Chính bởi vì bọn họ là tiểu nhân vật, cho nên Thanh Bình Kiếm và Thí Thần Thương sẽ không ra tay.”

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt nói:

>

> “Hả! Thật thế sao?”

>

> Lý Thanh Nhã gật gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên không tin tà duỗi bàn tay ra, nhỏ giọng thì thầm:

>

> “Thanh Bình, Thanh Bình, nghe rõ trả lời, nghe rõ trả lời.”

>

> Nhưng hắn gọi mãi cũng không có nửa điểm phản ứng.

>

> Trương Minh Hiên lại gọi nói:

>

> “Thí Thần, Thí Thần, nghe rõ trả lời, nghe rõ trả lời.”

>

> Vẫn không có phản ứng.

>

> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì, đây là loại pháp bảo gì cơ chứ? Rõ ràng là hai tên khốn.

>

> Nam Cực Tiên Ông chắp tay thi lễ nói:

>

> “Bái kiến Lý đại tiểu thư!”

>

> Rồi hắn chua xót nói:

>

> “Lý đại tiểu thư cũng phải ra tay với chúng ta hay sao? Chỉ sợ lão sư sẽ buồn bực.”

>

> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu nhìn bầu trời nói:

>

> “Ta vốn cũng không muốn làm khó dễ các ngươi, chỉ có điều đứa cháu gái đáng thương này muốn đòi lại một cái công đạo, là các ngươi xử sự bất công, tìm mọi cách che chở ác đồ mới bức ta không thể không ra tay.”

>

> Nam Cực Tiên Ông thở dài một hơi nói:

>

> “Thôi! Thôi! Ai đúng ai sai tự có người nhận xét. Lý đại tiểu thư ra tay đi! Xong việc, ta sẽ đi tìm lão sư thỉnh tội.”

>

> Nam Cực Tiên Ông bày ra một bộ dáng ủy khuất, đánh không đánh trả, mắng không cãi lại. Trong lúc nhất thời, Lý Thanh Nhã cũng khó có thể ra tay.

>

> Trương Minh Hiên cười lạnh một tiếng nói:

>

> “Thủ đoạn đê tiện. Thanh Nhã tỷ, không cần tỷ ra tay, thằng này cứ giao cho ta.”

>

> Lý Thanh Nhã hoài nghi nhìn về phía Trương Minh Hiên, ngươi có được không?

>

> Trương Minh Hiên kiên định đánh mắt lại như trả lời, nam nhân sao lại có thể nói không được?!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!