Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1020: Mục 1021

TRANG 511# 1

> Chương 1020: Lộc Trượng Khách cùng Bạch Tố Tố

>

>

>

>

>

>

> Bên trong khe hở không gian, Lý Thanh Nhã lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ, Trương Minh Hiên này vẫn không đàng hoàng như vậy.

>

> Bạch Tố Tố mặc kệ Trương Minh Hiên, sợ sẽ bị tức chết, quay đầu nhìn về phía Lộc Trượng Khách đang há miệng thở dốc nằm trên trên mặt đất, lại xoay qua trừng mắt với Trương Minh Hiên một cái, giận dữ nói:

>

> “Đều tại ngươi, giờ ta cũng không tìm được cảm giác bi thương nữa, thế này thì trả thù cái nỗi gì?”

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ, ngươi rõ ràng là đang diễn kịch mà! Còn phải tìm cảm giác nữa sao?

>

> Không biết làm sao Bạch Tố Tố đành phải hỏi thẳng:

>

> “Lộc Trượng Khách, trước kia có phải là ngươi đều đang gạt ta hay không?”

>

> Thần quang trên người Mai Hoa Lộc chợt lóe, hắn khôi phục lại thành một thiếu niên đẹp trai, từ từ đứng lên, thâm tình chân thành nói:

>

> “Tố Tố ta chưa từng có lừa muội, ta vẫn luôn yêu muội.”

>

> Lục Ngọc sửa sang lại đầu tóc một chút, xoay người đưa lưng về phía Bạch Tố Tố, khi lại lần nữa quay người qua thì trong tay đã có nhiều thêm một cành hoa đào, ngâm nói:

>

> “Xuân đến đào hoa nở, hái hoa xuống làm thành vòng chỉ mong duyên tới. Chợt thấy bóng hình xinh đẹp múa trong rừng, mê lộc hoảng tình hỏi nội tâm. Dưới tàng cây ngồi đối diện tâm sự, hát vang thiển ngâm biểu tình hoài. Mong thân có khuynh mộ ý, dắt tay hồng trần đăng tiên đài ”

>

> Bạch Tố Tố che miệng lại, nước mắt mơ hồ phủ kín hai mắt.

>

> Lộc Ngọc thâm tình chân thành nói:

>

> “Tố Tố, muội còn nhớ rõ bài thơ từ này hay không? Đây là bài thơ chúng ta dùng để đính ước, là bài thơ ta viết cho muội, kỷ niệm cảnh tượng lúc trước khi chúng ta gặp mặt.”

>

> Trong mắt của Hoàng Thử Lang đang quỳ rạp trên mặt đất có lệ quang chớp động, nàng nức nở nói:

>

> “Kẻ lừa đảo! Kẻ lừa đảo! Ngươi rõ ràng nói đây là viết cho ta.”

>

> Lộc Ngọc lại căn bản mặc kệ Hoàng Thử Lang, tiếp tục thâm tình nói với Bạch Tố Tố:

>

> “Tố Tố, mấy ngày nay không có muội ở bên, muội biết ta sống như thế nào sao?”

>

> Bạch Tố Tố lắc lắc đầu.

>

> Lộc Ngọc si tình nói:

>

> “Ta ban ngày nhớ muội, ban đêm nhớ muội, chuyện thứ nhất khi thức dậy chính là nhớ muội, trong lòng ta là muội, ảnh màn hình trên di động của ta cũng là muội, khắp nơi trong thế giới của ta đều là hình bóng của muội.”

>

> Lộc Ngọc đột nhiên lấy điện thoại ra, bên ngoài màn hình quả nhiên là ảnh chân dung của Bạch Tố Tố.

>

> Hoàng Thử Lang thương tâm quỳ rạp trên mặt đất, nỉ non nói:

>

> “Lúc trước, rõ ràng trên màn hình vẫn là hình của ta mà!”

>

> Bạch Tố Tố xoa xoa nước mắt, khụt khịt nói:

>

> “Ta thực cảm động thì ra huynh vẫn còn giữ ảnh chụp cuả ta.”

>

> Lộc Ngọc si tình nói:

>

> “Bởi vì người ta yêu là muội mà! Ta muốn lưu trữ ảnh chụp cuả muội thẳng đến vĩnh viễn vĩnh viễn.”

>

> Bạch Tố Tố thật sâu gật đầu, nói:

>

> “Ta tin tưởng huynh sẽ làm như thế.”

>

> Trương Minh Hiên ở bên cạnh khó tin nói:

>

> “Nha đầu, không phải là cô tin tưởng loại chuyện ma quỷ này đi?”

>

> Bạch Tố Tố gật đầu nói:

>

> “Ta tin!”

>

> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì, nha đầu này không cứu được nữa rồi.

>

> Lục Ngọc đắc ý cười tươi.

>

> Bạch Tố Tố nở nụ cười tươi, mở miệng nói:

>

> “Ta tin tưởng Lục lang là yêu ta, ta cũng hy vọng hắn có thể cảm nhận được tình yêu của ta, cho dù chết cũng hạnh phúc.”

>

> Nụ cười tươi đọng lại ở trên mặt Lục Ngọc, hắn miễn cưỡng cười nói:

>

> “Tố Tố, muội vẫn thích nói đùa như vậy à? Nhưng mà chuyện này cũng không buồn cười đâu.”

>

> Bạch Tố Tố lắc đầu nói:

>

> “Ta không có nói đùa.”

>

> Lộc Ngọc dậm chân giận dữ kêu lên:

>

> “Bà điên này, ngươi có bệnh hay sao? Yêu ta mà còn bảo ta đi tìm chết, ngươi sao không chết đi?!”

>

> Bạch Tố Tố nhìn Lộc Ngọc đang dậm chân mắng mình, trong lòng không có nửa điểm gợn sóng, giống như đã triệt để hiểu ra.

>

> Ở bên cạnh, vui sướng khi người gặp họa, Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Đã chết đều phải yêu?? Không vô cùng nhuần nhuyễn không thoải mái cảm tình bao sâu chỉ có như vậy???? Mới đủ thổ lộ???? Đã chết đều phải yêu ”

>

> Lúc này, khuôn mặt của Lộc Ngọc lộ ra sự hoảng sợ, hắn bay lên trời bỏ chạy về nơi xa.

>

> “Hắc hắc ”

>

> Một tiếng cười lạnh vang lên ở trên không trung, một cây côn sắt ngang trời nện xuống người Lục Ngọc.

>

> Bùm.

>

> Một tiếng nổ trầm vang lên, Lục Ngọc kêu thảm thiết một tiếng rồi thân hình giống như sao băng rơi xuống phía dưới.

>

> Uỳnh.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Một tòa cung điện sụp đổ, mặt đất chấn động, bụi mù nổi lên bốn phía, tất cả cung nữ, thị vệ đều kinh hoảng bỏ chạy, quốc vương cũng bị dọa đến ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trở nên trắng bệch.

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu uy vũ, đứng ở trời cao, một tay cầm Tùy Tâm Thiết Can Binh, tay còn lại để sau lưng.

>

> Ở phía dưới, Tôn Ngộ Không vui mừng kêu lên:

>

> “Đại ca ~”

>

> Lục Nhĩ cười ha ha, thu hồi binh khí phi thân bay xuống, đi đến bên cạnh Tôn Ngộ Không, vỗ vỗ bả vai của Ngộ Không, cười nói:

>

> “Tứ đệ, một côn này của đại ca đánh thế nào?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói:

>

> “Đánh quá đẹp! Quá hay rồi!”

>

> Lúc này, sắc mặt của Nam Cực Tiên Ông cực kỳ âm trầm, ông ta trầm giọng nói:

>

> “Trương Minh Hiên, ngươi khinh người quá đáng, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta sợ ngươi hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên vươn ngón tay ra chỉ vào Nam Cực Tiên Ông.

>

> Thấy thế, trong lòng Nam Cực Tiên Ông máy động, Trương Minh Hiên đây là có ý tứ gì? Muốn ra tay sao?

>

> Nghĩ thế, Nam Cực Tiên Ông âm thầm chuẩn bị tốt thuật pháp phòng ngự phản kích, khẩn trương nhìn chằm chằm vào Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ngoắc ngón tay, hét lớn một tiếng:

>

> “Ngươi lại đây ~”

>

> Nam Cực Tiên Ông theo bản năng khởi động một cái phòng ngự tráo rồi vội vàng thối lui đến tầng mây phía trên trời cao. Một lúc sau, Nam Cực Tiên Ông phát hiện giống như cũng không có dao động của pháp lực, chính mình giống như bị Trương Minh Hiên chơi xỏ rồi.

>

> Nam Cực Tiên Ông cúi đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên đang ngây người ở phía dưới, một trên một dưới, một già một trẻ lâm vào bên trong một tình huống quỷ dị, xấu hổ.

>

> Tôn Ngộ Không nói khẽ với Lục Nhĩ:

>

> “Đại ca, Trương Minh Hiên này thi triển loại pháp thuật gì vậy? Tại sao đệ lại không cảm nhận được sóng dao động của pháp lực? Mà sao chưa chi Nam Cực lão nhân kia đã trốn ra tít đằng xa rồi?”

>

> Lục Nhĩ lắc đầu nói:

>

> “Ta cũng không nhìn ra, có lẽ là một loại thần thông công kích vô ảnh vô hình đi!”

>

> “Ừ chắc thế ~”

>

> Tôn Ngộ Không gật gật đầu, nghiêm túc nhìn chiến trường.

>

> Bên trong khe hở không gian, Lý Thanh Nhã không biết nên nói cái gì, hai người này chơi trò gì đây?

>

> Vô Chi Kỳ bỗng nhiên ngẩng đầu nói:

>

> “Đại tiểu thư, có người tới.”

>

> Lý Thanh Nhã ‘ừ’ một tiếng rồi nói:

>

> “Giao cho ngươi.”

>

> Vô Chi Kỳ nhếch miệng cười, ha hả nói:

>

> “Một tên tiểu bối mà thôi, tiểu thư cứ yên tâm đi!”

>

> Trên không trung, một tiếng nổ ầm vang lên, một tia chớp xẹt qua không trung bổ tới Trương Minh Hiên.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Nam Cực Tiên Ông lại đột nhiên biến đổi, ông ta kinh hãi kêu lên:

>

> “Lôi Chấn Tử, mau dừng tay!”

>

> Uỳnh.

>

> Một tiếng nổ lớn vang lên.

>

> Tia chớp nổ tung ở trên không trung hóa thành vô số tia chớp nhỏ hơn, làn ra khắp cả bầu trời giống như những cành cây của một cây đại thụ vậy, hình thành một cái quầng sáng bằng lôi điện thật lớn, dưới lôi đình loáng thoáng có một thân hình đang đứng thẳng tắp.

>

> Lúc này, tất cả bá tánh của nước Tỳ Khưu đều kinh hãi ngẩng đầu, nhìn cảnh tượng giống như Thiên Lôi diệt thế này.

>

> Sau đó, tất cả đều kinh hoảng quỳ xuống dập đầu cầu nguyện.

>

> Lôi điện tan đi, Vô Chi Kỳ đứng ở trên trời cao, một tay giơ lên nắm một cái chùy nhỏ lập loè điện quang.

>

> Tôn Ngộ Không kinh ngạc nói:

>

> “Nhị ca cũng tới đây sao?”

>

> Lục Nhĩ ở bên cạnh nói:

>

> “Tiêu Dao Thần Quân cùng Lý đại tỷ có thân phận cực kỳ tôn quý, loại mặt hàng này tự nhiên không cần bọn họ phải tự mình ra tay.”

>

> “Thiết ~”

>

> Tôn Ngộ Không khinh thường hừ lạnh một tiếng.

>

> Trư Bát Giới đảo mắt nhìn sang bên cạnh. Khi nhìn thấy Đường Tam Tạng đang cầm di động, hướng lên không trung, hắn lập tức nghi hoặc hỏi:

>

> “Sư phó, ngài làm gì vậy?”

>

> Đường Tam Tạng cũng không quay đầu chỉ nói:

>

> “Quay video phát trực tiếp trên Thần Nhãn, vi sư muốn tăng số lượng người hâm mộ lên, hiện tại kiếm tiền quá khó khăn.”

>

> Trên không trung, Trương Minh Hiên nói thầm:

>

> “Cái chùy từ trên trời giáng xuống này sao mà giống như Lôi Thần chùy vậy nhỉ?”

>

> Vô Chi Kỳ hừ lạnh một tiếng, cánh tay đang bắt lấy Lôi Thần chùy đột nhiên vung lên.

>

> Ầm. Ầm. Ầm.

>

> Một tiếng nổ trầm đục vang lên.

>

> Lôi Thần chùy bay ngược trở lại một cái thông đạo bằng lôi điện trên không trung.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Không gian vỡ nát.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!