Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1019: Mục 1020

TRANG 510# 2

> Chương 1019: Trương Minh Hiên hiện thân

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không xoa xoa đôi mắt, khó tin nói thầm:

>

> “Tại sao lại như vậy?”

>

> Trong mắt Lộc Trượng Khách hiện lên sự đắc ý.

>

> Nam Cực Tiên Ông cười ha hả vuốt râu, nói:

>

> “Đại Thánh, thế nào, ngài đã nhìn rõ ràng rồi chứ?”

>

> Tôn Ngộ Không cúi đầu nhìn chằm chằm vào Lộc Trượng Khách, hoài nghi nói:

>

> “Chẳng lẽ thật sự là lão Tôn ta đang oan uổng hắn? Không phải chứ!”

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh nhỏ giọng nói thầm một câu:

>

> “Thế Thân Nhập Kiếp Pháp của Xiển Giáo.”

>

> Sa Ngộ Tịnh quay đầu, nhìn về phía Trư Bát Giới, hỏi:

>

> “Nhị sư huynh, ngài nói cái gì?”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Không, không có gì ”

>

> Nhưng nghe được lời nhắc nhở của Trư Bát Giới, trong mắt Tôn Ngộ Không hiện lên một đạo tinh quang, Thế Thân Nhập Kiếp Pháp sao?

>

> Trên đám mây, Nam Cực Tiên Ông hung hăng trừng mắt nhìn Trư Bát Giới một cái.

>

> Đến lúc này, Hoàng Thử Lang mới phục hồi tinh thần lại, hai mắt lập tức biến thành màu đỏ như máu, nàng thét to:

>

> “Không phải thế, không phải là như thế. Đều là do hắn chỉ huy ta làm việc.”

>

> Quốc vương cũng rùng mình một cái, lập tức quỳ trên mặt đất, liên tục dập đầu kêu thảm thiết nói:

>

> “Thần tiên, thần tiên tha mạng! Đều là yêu phi nói với ta dùng trái tim của trẻ con làm thuốc, có thể kéo dài thọ mệnh.”

>

> “Quốc trượng cũng từng khuyên ta không cần làm như vậy, nhưng yêu phi này thần thông quảng đại, ta bị yêu pháp của ả làm cho mê hoặc, chịu nàng bài bố, chuyện này thật sự không có quan hệ gì với ta đâu ”

>

> Là quốc vương của một nước, hắn cũng không phải là kẻ quá ngu ngốc được. Hiện tại, quốc vương thấy rất rõ ràng tình huống trước mắt, quốc trượng có chỗ dựa, xem ra là đã thoát tội, hiện tại chỉ còn lại có chính mình và Vương hậu mà thôi, cho nên việc cần phải làm là tàn nhẫn dẫm Vương hậu, ôm chặt đùi của quốc trượng, thuận tiện cũng có thể tự cứu bản thân mình.

>

> Hoàng Thử Lang tuyệt vọng nhìn quốc vương đang vu oan cho bản thân, lại nhìn Lộc Trượng Khách thần tình lạnh nhạt sao còn không hiểu tình cảnh của mình lúc này cơ chứ, nàng chán nản ngồi trên mặt đất, trong lòng cảm thấy thê lương.

>

> Nam Cực Tiên Ông cúi đầu nhìn quốc vương, trong mắt hiện lên sự hài lòng, hòa ái nói:

>

> “Ngươi là quốc vương của một nước, lại bị yêu quái mê hoặc, thế cho nên bị thương tới căn nguyên, ta nơi này có tam quả táo đỏ, nếu như ngươi không chê thì cầm đi đi! Dùng chúng để pha trà uống có thể bổ toàn thân thể, tăng tuổi thọ lên khoảng 300 năm.”

>

> Quốc vương vui mừng quá đỗi, không ngừng dập đầu cảm tạ:

>

> “Đa tạ Nam Cực Trường Sinh Đại Đế! Đa tạ Nam Cực Trường Sinh Đại Đế! Tiểu vương nhất định ra lệnh xấy dựng miếu thờ đại đế trong cả nước, để người dân cả nước lễ bái đại đế.”

>

> Nam Cực Tiên Ông duỗi tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện ba quả táo đỏ rồi ba quả táo đỏ này bay xuống và bị quốc vương nắm ở trong tay.

>

> Trên mặt quốc vương lộ vẻ mừng như điên, kích động cả người phát run, đây chính là 300 năm thọ mệnh đấy! Ta còn có thể chiếm cứ giang sơn thêm 300 nữa!

>

> Theo sau đó, trong mắt hiện lên một tia hàn mang, chờ một kiếp này qua đi, xem ra hắn phải xử lý sạch sẽ Thái Tử cùng mấy hoàng tử rồi.

>

> Nam Cực Tiên Ông cúi đầu nhìn về phía Lộc Trượng Khách, răn dạy:

>

> “Nghiệt súc, dám can đảm lợi dụng lúc ta cùng với Đông Hoa Đế Quân đánh cờ, trốn xuống hạ giới, còn không mau mau theo ta trở về lãnh phạt.”

>

> Lộc Trượng Khách quay đầu đắc ý nhìn Tôn Ngộ Không một cái rồi nhanh chóng bay lên trời.

>

> Tôn Ngộ Không tức đến đỏ mắt lên, bàn tay cầm Kim Cô Bổng hết nắm rồi lại buông, nắm rồi lại buông, mãi cũng không thể xác định được.

>

> “Hừ ”

>

> Đột nhiên, một tiếng hừ lạnh vang vọng trên không trung.

>

> Lộc Trượng Khách kêu thảm thiết một tiếng, pháp lực trong cơ thể lập tức bị tiếng hừ này đánh tan tác, đám mây dưới chân cũng bùm một tiếng tiêu tán. Sau đó, từ trên không trung, hắn rớt xuống dưới, bùm một tiếng nện ở trên mặt đất.

>

> Nam Cực Tiên Ông khẽ nhíu mày, ở đây còn có người khác ư? Thủ pháp ẩn nấp thật là cao minh, không ngờ lại có thể giấu giếm khiến cho ta không thể phát hiện.

>

> Thân hình Bạch Tố Tố hiện ra trên không trung, nàng khóc lóc thương tâm nhìn Lộc Trượng Khách.

>

> Lộc Trượng Khách ngây người, kinh ngạc buột miệng thốt ra:

>

> “Tố Tố, không phải là muội bị Hắc Hùng Yêu bắt đi rồi sao?”

>

> Ở phía dưới, quốc vương đang quỳ cũng ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Bạch Tố Tố, nhỏ giọng nói thầm:

>

> “Người này sao lại nhìn quen như thế? Nhưng mà sao nghĩ mãi cũng không ra đây?”

>

> Tinh quang trong mắt Tôn Ngộ Không chợt lóe, cô nàng này không phải là cô gái bị đóng băng ở trên Thiên Không Đảo Thiên Môn Sơn kia sao? Như thế nào lại đi đến đây? Chẳng lẽ Trương Minh Hiên kia cũng tới rồi hay sao?

>

> Tôn Ngộ Không nhếch miệng cười, ôm Kim Cô Bổng đứng ở tại chỗ, tính toán chế giễu, nếu như tên Trương Minh Hiên kia cũng tới, chuyện này khẳng định là có thể được giải quyết một cách hoàn mỹ.

>

> Nam Cực Tiên Ông mở miệng nói:

>

> “Vô Lượng Thiên Tôn Nếu Lý đại tiểu thư đã tới rồi, sao không ra đây gặp mặt vậy?”

>

> Bên trong khe hở không gian, Trương Minh Hiên nhìn về phía Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã do dự một chút rồi nói:

>

> “Minh Hiên, cậu thay ta ra mặt đi!”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Minh bạch! Nam Cực Tiên Ông nói như thế nào cũng đệ tử của nhị thúc của tỷ, tỷ xác thật không tiện đe dọa, việc này cứ giao cho ta.”

>

> Trương Minh Hiên bước ra một bước, xuất hiện ở bên ngoài, tấm tắc nói:

>

> “Xiển Giáo thật là uy phong, hôm nay ta đã được lĩnh giáo rồi, một con vật cưỡi mà cũng dám bá chiếm một quốc gia, đào trái tim của trẻ con để ăn. Lần sau, khi găp được Nữ Oa Nương Nương, ta nhất định nói chuyện này với lão nhân gia. Hazz, Nương Nương, hài tử của ngài quá khổ rồi! Đã bị Xiển Giáo coi là thức ăn nuôi dưỡng súc vật rồi ”

>

> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, khóe mắt của Nam Cực Tiên Ông không khỏi nhảy lên vài cái, trong lòng kinh hoảng. Dựa theo sự hiểu biết của hắn đối với Trương Minh Hiên thì chuyện lén lút cáo trạng này hắn thật sự có thể làm được, còn việc Nữ Oa Nương Nương sẽ có phản ứng gì thì thật đúng là không xác định được, tâm tư của nữ nhân ngươi đừng đoán, đoán đi đoán lại cũng đoán không được đâu.

>

> Nam Cực Tiên Ông giận dữ kêu lên:

>

> “Ngươi nói hươu nói vượn, rõ ràng đây đều là bút tích của quốc vương cùng yêu phi kia, có quan hệ gì với tọa kỵ này của ta đâu?”

>

> Trương Minh Hiên móc lỗ mũi, tùy ý bắn cứt mũi ra, khinh thường nói:

>

> “Chỉ có điều là một loại pháp môn dời đi Nhân Quả mà thôi, ngươi có thể lừa gạt được con khỉ kia, có thể lừa gạt được bá tánh, người bình thường nhưng liệu có thể lừa gạt được Nữ Oa Nương Nương hay sao?”

>

> Tôn Ngộ Không ở dưới giận dữ kêu lên:

>

> “Trương Minh Hiên, lão Tôn ta có tên!”

>

> Trương Minh Hiên vẫy vẫy tay, nói với vẻ mặt không thèm để ý chút nào:

>

> “Biết! Biết!”

>

> Nhìn biểu tình không thèm quan tâm kia của Trương Minh Hiên, Tôn Ngộ Không quả thật muốn đánh người.

>

> Trong lúc nhất thời, Nam Cực Tiên Ông cũng cảm thấy có chút bất an, môn Thế Thân Độ Kiếp Pháp này chính là do lão sư truyền xuống tới, để mấy sư huynh đệ của ông có thể sống sót trong Phong Thần Chi Chiến nhưng mà môn thần thông này thật sự có thể giấu diếm được Thánh Nhân Nữ Oa Nương Nương hay sao?

>

> Nhưng mà lúc này Nam Cực Tiên Ông chỉ có thể ra vẻ cường ngạnh, hắn cười lạnh nói:

>

> “Tiểu nhân đê tiện Trương Minh Hiên, ngươi có thù oán với Xiển Giáo ta là chuyện mọi người đều biết, hôm nay lại muốn vu oan, hãm hại Xiển Giáo ta hay sao?”

>

> Nghe được lời nói của Nam Cực Tiên Ông, đôi mắt của Trương Minh Hiên đột nhiên trừng lớn, hắn giận dữ kêu lên:

>

> “Lão đầu to kia, ngươi nói rõ ràng cho ta, ai đê tiện vô sỉ?”

>

> Nam Cực Tiên Ông liếc nhìn Trương Minh Hiên với ánh mắt khinh thường.

>

> Trương Minh Hiên tức giận đến thở gấp, nói:

>

> “Được! Được! Hôm nay, ta cũng không nói đến chuyện đào trái tim của trẻ con để luyện dược, chúng ta chỉ muốn tính toán chuyện tọa kỵ của ông đùa bỡn tình cảm của tiên tử Thiên Không Đảo ta.”

>

> “Bạch Tố Tố chính là cháu gái của Lý Thanh Nhã, cũng chính là cháu gái của Trương Minh Hiên ta, tọa kỵ kia của ngươi đùa bỡn tình cảm của cháu gái của ta. Hôm nay, ngươi không nói cho rõ ràng chuyện này thì chúng ta không xong đâu.”

>

> Bạch Tố Tố giận dữ trừng mắt với Trương Minh Hiên một cái, ai là cháu gái của ngươi? Nhưng nàng cũng không để ý thấy, vì bị Trương Minh Hiên gián đoạn, trong lòng vốn đang tràn đầy thống khổ lập tức cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

>

> Ở phía dưới, Đường Tam Tạng nhỏ giọng nói thầm:

>

> “Tọa kỵ của lão nhân này đùa bỡn tình cảm của Cháu gái của Trương công tử, bần tăng nghe xong bỗng cảm thấy chuyện này có gì đó là lạ làm sao ý nhỉ?”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ngây ngô nói:

>

> “Sư phó, con cũng cảm thấy có gì đó là lạ.”

>

> Trên không trung, Nam Cực Tiên Ông mở miệng nói:

>

> “Vô Lượng Thiên Tôn chuyện này bần đạo sẽ cho Lý đại tiểu thư một công đạo, không nhọc Tiêu Dao Thần Quân ngài phải lo lắng.”

>

> Trương Minh Hiên ha hả nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ đã phó thác chuyện hậu sự của Tiểu Bạch cho ta, chuyện của nàng chính là chuyện của ta, ngươi vẫn nên cho ta một công đạo đi!”

>

> Bạch Tố Tố giận dữ kêu lên:

>

> “Trương Minh Hiên chuyện hậu sự của ai?”

>

> Trương Minh Hiên giải thích:

>

> “Là những chuyện sau này, ta gọi tắt là hậu sự thôi.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!